Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 147



Hoắc Kình gật đầu, nhàn nhạt nói:

“Cho các muội đó, ăn đi.”

Hai đứa trẻ lại đồng loạt nhìn về phía mẫu thân mình.

Vân Nương nhìn ánh mắt khao khát của các con, trong lòng chua xót, cũng gật đầu.

Được mẫu thân cho phép, hai đứa cầm lấy đùi gà mà gặm.

Vân Nương nhìn đôi phu thê trẻ đối diện, cảm kích nói:

“Hôm nay cảm ơn hai đứa.”

“Người là cô cô của A Nguyên, ta là phu quân của A Nguyên, đây là việc ta nên làm.”

Tuy sắc mặt Hoắc Kình trước sau vẫn lạnh nhạt, nhưng trong ánh mắt lại không hề có chút sắc bén nào.

Có lẽ cảm xúc của Vân Nương đã dịu xuống, bà nhẹ giọng nói:

“Đợi Đại Hoa khỏe hơn một chút, ta sẽ dẫn ba đứa nhỏ rời đi, cháu không cần quá lo lắng.”

Tuy A Nguyên đã nói là Hoắc Kình chủ động đề nghị cưu mang bọn họ, nhưng giữ lại trong thời gian ngắn thì không có vấn đề gì, nhưng nếu lâu dài, sớm muộn gì cũng sẽ khiến người ta chán ghét.

Đến lúc đó A Nguyên lại thành người khó xử trong ngoài. Nàng khó khăn lắm mới gả được cho một người tốt như vậy, không thể vì mấy người bọn họ mà làm hỏng mất.

A Nguyên nghe cô cô nói vậy, cũng biết nỗi lo trong lòng cô cô. Đang nghĩ tối nay sẽ tìm cô cô nói chuyện cho rõ, thì Hoắc gia bên cạnh đã lên tiếng trước.

“Một thời gian nữa, chúng ta sẽ chuyển đến huyện thành. Ta đã để ý một cửa tiệm nhỏ cho A Nguyên mở tiệm bán đồ thêu.”

Vân Nương nghe vậy, kinh ngạc nhìn A Nguyên.

Chuyện này... nhà ai lại có nam nhân bằng lòng bỏ bạc ra cho thê tử mở cửa tiệm chứ?

Hơn nữa còn phải lộ diện bên ngoài, có nam nhân nào không để bụng?

Dường như Hoắc Kình nhìn thấu suy nghĩ của Vân Nương, tiếp tục nhàn nhạt nói:

“A Nguyên có tay nghề. Đến lúc đó cô cô và các biểu muội theo A Nguyên học nữ công, cũng không cần thuê thêm nữ công từ bên ngoài.”

“Tiệm bán những thứ dành cho nữ nhân, giao tiếp cũng là với nữ nhân.”

“Phía sau cửa tiệm đó có hai gian phòng nhỏ, cô cô và các biểu muội cũng coi như có chỗ đặt chân.”

Hoắc Kình cũng biết nỗi lo của cô cô A Nguyên, nên mới sắp xếp như vậy.

A Nguyên ở bên cạnh khuyên:

“Đúng vậy đó cô cô, cháu cũng cần người giúp mà. Thay vì thuê người khác, chẳng bằng để cô cô tới giúp cháu.”

Vân Nương cũng không vì vậy mà lập tức đồng ý, chỉ nói:

“Nếu ta giúp được gì, nhất định sẽ giúp.”

A Nguyên mỉm cười.

Suốt bữa cơm, mọi người đều rất ăn ý không nhắc tới chuyện của Trần gia.

Hai đứa trẻ ăn đến đầy miệng mỡ, A Nguyên cười lau miệng cho chúng.

Ăn xong, Vân Nương tranh dọn bát đũa. A Nguyên muốn bảo bà về phòng nghỉ ngơi.

Vân Nương lại nói:

“Cứ để ta làm đi. Ăn không ở không thế này, trong lòng ta không yên.”

A Nguyên cũng không tiếp tục giúp nữa, mà đi chuẩn bị nước nóng mang vào phòng, lau người cho Nhị Hoa và Tiểu Hoa.

Còn Đại Hoa thì do Vân Nương cẩn thận lau rửa cho một lượt.

Vì Vân Nương ở đây, Hoắc Kình cũng tránh hiềm nghi, xách nước về gian phòng nhỏ tự lau rửa.

A Nguyên thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại không khỏi lẩm bẩm, lúc nàng còn ở trong viện này, sao Hoắc gia lại chẳng biết tránh hiềm nghi?

Nhớ lại quãng thời gian ấy, A Nguyên lại nghĩ tới cảnh mình thường xuyên trốn dưới cửa sổ lén nhìn Hoắc gia tắm.

Hai má bất giác ửng hồng, đoán rằng khi đó Hoắc gia hẳn là không phát hiện.

Nếu phát hiện rồi, e là đã sớm đuổi nàng đi mất.

Trời dần tối.

Bận rộn cả một ngày, cũng đến giờ đi ngủ.

Vân Nương và Đại Hoa ngủ trên chiếc giường tre nhỏ.

Hai thân thể gầy yếu, chen chúc một chút cũng ngủ được.

A Nguyên thì dẫn hai đứa trẻ ngủ trên giường.

Nhị Hoa và Tiểu Hoa đều thích ngủ cùng biểu tỷ.

Biểu tỷ không chỉ mềm mềm thơm thơm, mà trên người còn có mùi hương rất dễ chịu.

Hai đứa trẻ mỗi đứa một bên, ôm chặt lấy A Nguyên.

Mấy đứa trẻ đều đã ngủ, A Nguyên cũng không biết cô cô đã ngủ chưa, nhưng trong lòng nàng lại nhớ tới Hoắc gia đang ngủ ở gian phòng bên cạnh.

Mặt đất vừa cứng vừa lạnh, chắc chắn ngủ không thoải mái.

A Nguyên trằn trọc mãi không ngủ được.

Nghĩ ngợi rất lâu, nàng mới nhẹ nhàng gỡ đôi tay đôi chân nhỏ đang gác trên người mình ra, rồi cẩn thận xuống giường.

Rón rén bước ra khỏi phòng, khẽ khàng khép cửa lại.

Trong gian chính tối đen như mực, nàng lần theo cảm giác đi về phía căn phòng đối diện.

Hoắc Kình quả thực không ngủ được.

Nhưng không phải vì nằm dưới đất quá lạnh hay quá cứng.

Đối với hắn, ngủ ngay trên mặt đất, lấy trời làm chăn cũng chẳng biết đã trải qua bao nhiêu lần rồi.

Chỉ là hắn mới dần quen với việc bên cạnh có A Nguyên ngủ cùng.

Ngày thường nàng còn hay lăn qua lăn lại trong lòng hắn.

Hôm nay không có nàng ở bên, quả thật có chút không quen.

Hắn gối tay sau đầu, nhìn mái nhà tối đen.

Vừa định nhắm mắt thử ngủ thì nghe thấy tiếng động rất khẽ.

Chú ý lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Tiếng bước chân đang đi về phía phòng hắn.

Là A Nguyên.

Hoắc Kình không lập tức ngồi dậy, vẫn nằm đó, chờ A Nguyên bước vào.

A Nguyên nhẹ nhàng đẩy cửa.

Đứng ở cửa nhỏ giọng thăm dò:

“Hoắc gia, ngủ rồi sao?”

Hoắc Kình dựa theo ánh trăng nhàn nhạt ngồi dậy, châm đèn dầu.

Có ánh sáng, A Nguyên cũng nhìn rõ hơn.

Trong phòng ngoài một tấm chiếu ra, chỉ có một chiếc gối tre và một tấm chăn mỏng.

Sau khi thắp đèn, Hoắc Kình nhìn về phía nàng.

Chỉ thấy nàng giống như một tên trộm nhỏ vừa trộm được đồ thành công, đôi mắt hạnh cong cong như mang theo ánh sáng.

“Khuya thế này rồi, sao còn chưa ngủ?”

Hoắc Kình hạ thấp giọng hỏi.

A Nguyên khẽ khép cửa lại, rồi xoay người, bước nhanh tới bên tấm chiếu.

Cởi giày vải, giẫm lên chiếu, sau đó ngồi xuống rồi chui vào lòng Hoắc Kình.

“Ta nhớ Hoắc gia, ngủ không được.”

Giọng nói mềm mại của A Nguyên như chiếc lông vũ nhẹ nhàng quét qua trái tim Hoắc Kình.

Thì ra đây chính là cảm giác sống một mình và sống cùng hai người.

Cảm giác có người nhớ nhung mình.

Hoắc Kình vòng tay ôm A Nguyên vào lòng, kéo nàng cùng nằm xuống.

Để nàng gối đầu lên ngực mình.

Vì lo trên mặt đất có côn trùng bò tới, trước khi trời tối A Nguyên đã đốt một ít cỏ xua côn trùng, hun khắp nền đất một lượt.

Sau đó còn đặt tro cỏ ở bốn góc phòng.