Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 159



Mấy vị cô nương mỗi người đều chọn năm sáu món đồ treo trang trí, đồng thời mua luôn hai chiếc bình phong nhỏ, giá một trăm năm mươi văn tiền một chiếc.

Để ủng hộ việc làm ăn, các nàng cũng mua thêm những món đồ khác trong tiệm cùng hoa lụa.

Chỉ trong một ngày hôm nay, gần một nửa số đồ thêu trong tiệm của A Nguyên đã được bán hết. Chỉ tính riêng doanh thu trong ngày, chưa trừ chi phí, đã thu vào hơn một lượng rưỡi bạc.

Không chỉ Hứa nương tử và Vân Nương kinh ngạc không thôi, ngay cả A Nguyên cũng cảm thấy khó tin.

Nhưng sau một lúc, A Nguyên bình tĩnh lại, chậm rãi nói:

“Các cô nương nhà huyện lệnh mua rất nhiều đồ. Người dân bình thường đâu có chi tiêu mạnh tay như vậy. Trong số tiền này, hơn một lượng bạc là do mấy vị cô nương vừa rồi mua hàng.”

Nghe vậy, Hứa nương tử và Vân Nương cũng bình tĩnh lại.

Nhưng hôm nay cũng coi như là một khởi đầu tốt đẹp.

Chỉ trong một ngày đã bán được gần một nửa số hàng thêu, vẫn phải tiếp tục bổ sung hàng hóa.

Hứa nương tử lo lắng nói:

“Muội ngày nào cũng thêu thùa như vậy, mắt cũng không chịu nổi đâu. Ta thấy vẫn nên nhập thêm đồ thêu từ các tú phường về bán.”

Đại Hoa và Nhị Hoa mới bắt đầu học nữ công. Đại Hoa muốn có thể thêu thành phẩm đem bán thì ít nhất cũng phải mất một năm. Còn Nhị Hoa thì càng khỏi phải nói, tuổi vẫn còn quá nhỏ.

Việc Vân Nương có thể làm cũng chỉ là những công việc lặt vặt như may vá.

Nhưng vừa nhắc tới tú phường, trong đầu A Nguyên lại hiện lên những ký ức không mấy vui vẻ.

Nổi tiếng nhất ở huyện Vũ An chính là Cẩm Tú Tú Phường. Ngoài việc đến đó mua đồ thêu thì chỉ có thể thu mua từ những tú phường nhỏ khác, nhưng chất lượng đồ thêu có lẽ sẽ không tốt bằng.

Vân Nương biết chuyện đã xảy ra với A Nguyên ở tú phường, nên vừa nhắc tới tú phường thì sắc mặt cũng không được tự nhiên.

A Nguyên suy nghĩ một chút rồi nói:

“Bây giờ bán chạy nhất là những món đồ treo nhỏ. Một thời gian nữa chắc chắn các cửa tiệm khác sẽ bắt chước, hơn nữa còn hạ giá bán xuống. Chi bằng tranh thủ thời gian này làm thêm một ít, tiện thể nghĩ ra vài món mới mà những nơi khác không có.”

Những món đồ treo này tuy còn chưa lớn bằng lòng bàn tay, lại có cô cô giúp đỡ, nhưng càng nhỏ càng tinh xảo. Một ngày A Nguyên chỉ làm được năm sáu cái.

Ban đầu nàng làm tám mươi cái, hôm nay đã bán đi hơn phân nửa, nên chỉ có thể tiếp tục tăng ca làm thêm.

Nghĩ ngợi một chút, A Nguyên lại nói:

“Nếu có người hỏi tiệm có nhận thu mua đồ thêu hay không, trước tiên phải xem tay nghề đã.”

Vì cửa tiệm khai trương, lại có khách tới chúc mừng, nên Hoắc Kình đã đặt tiệc ở tửu lâu, đồng thời giữ riêng cho nữ quyến một bàn trong nhã gian.

Ăn cơm xong, A Nguyên theo cô cô trở về nhà trước.

Tắm rửa xong, A Nguyên ngồi trước bàn tính sổ sách của hai cửa tiệm trong ngày hôm nay.

Tiệm rèn gần như chẳng kiếm được bao nhiêu bạc.

Cũng phải thôi, mọi người mải trò chuyện, lại có đông người như vậy, làm sao còn tâm trí mua đồ.

Tuy thu nhập không đáng kể, nhưng lại nhận được không ít quà mừng.

A Nguyên xem qua những món quà đó. Ngoài tấm biển do chính huyện lệnh đề chữ, hai món còn lại tuy không quá quý giá nhưng cũng không hề tầm thường.

Một cuộn vải lụa và một cặp bình hoa tinh xảo, là quà của Nghiêm tiểu công tử và Nghiêm lão phu nhân.

A Nguyên sờ thử tấm lụa ấy, quả thật là loại vải rất tốt, tốt đến mức cửa tiệm nhỏ của nàng còn chưa dám dùng.

Nghiêm tiểu công tử xem như đã chiều theo sở thích của nàng. Tấm lụa có màu nhạt, nhìn là biết dành cho nữ tử sử dụng.

Tuy chất liệu rất tốt, nhưng A Nguyên không dám dùng, sợ Hoắc gia hiểu lầm.

Nhưng cũng không thể để lãng phí, nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên dùng để làm đồ thêu thì hơn.

Sờ qua tấm vải xong, A Nguyên tiếp tục tính lợi nhuận ròng của cửa tiệm trong ngày hôm nay.

Hoắc Kình tắm xong trở về, lại thấy A Nguyên lách cách gảy bàn tính nhỏ của mình.

Sau khi thành thân, tối nào A Nguyên cũng cầm một quyển sổ nhỏ cùng một chiếc bàn tính, tính toán toàn bộ thu chi trong ngày.

Không tính xong thì tuyệt đối không đi ngủ.

Hoắc Kình đi tới phía sau nàng, nhìn qua sổ sách rồi hỏi:

“Hôm nay tiệm thêu kiếm được bao nhiêu?”

A Nguyên xoay người lại, khóe môi cong cong, đôi mắt hạnh đầy ý cười:

“Lãi ròng hơn sáu trăm văn tiền đấy.”

Đây quả thật là một khởi đầu vô cùng tốt đẹp. Dù sao ngay tháng đầu tiên đã kiếm được bạc. Nàng có thể chia tiền cho Hứa nương tử, lại có thể trả công cho cô cô, như vậy đã là rất rất tốt rồi.

Dù sao từ đầu A Nguyên đã chuẩn bị tâm lý cho tình huống tệ nhất.

Hoắc Kình cúi đầu nhìn nàng.

Nụ cười dịu dàng ấy lọt vào mắt hắn, khiến lòng hắn trong khoảnh khắc trở nên vô cùng dễ chịu. Đường nét cứng rắn trên gương mặt cũng dịu đi vài phần.

Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của A Nguyên.

Hiện giờ A Nguyên đã dần quen với cuộc sống của hai người, không còn căng thẳng và gượng gạo như lúc mới thành thân.

Còn hắn cũng đang dần quen với việc trong cuộc sống của mình xuất hiện thêm một tiểu nương tử mềm yếu, biết nấu ăn, biết làm nữ công và rất thích tính toán sổ sách.

Cuộc sống dường như bắt đầu trở nên có hương vị hơn.

Hoắc Kình cúi người xuống.

Nụ hôn như nâng niu báu vật lần lượt rơi xuống trán A Nguyên, sống mũi nhỏ nhắn của nàng, rồi sau đó là đôi môi.

Tim A Nguyên đập thình thịch.

Bởi vì Hoắc gia chưa từng như vậy.

Bất giác đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm kia, cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của hắn, không chỉ trái tim nàng mà cả người nàng cũng mềm nhũn như một vũng nước.

Đây là Hoắc gia của nàng.

Cũng là nam nhân của nàng.

Bước sang tháng mười một, thời tiết hoàn toàn trở nên lạnh giá.

Cửa tiệm cũng đã mở được khoảng hai tháng.

Bởi vì những món đồ treo nhỏ do A Nguyên làm lúc mới khai trương rất được nữ tử yêu thích, lại thêm đồ thêu tinh xảo, nên tiệm nhỏ của nàng cũng dần có được chút danh tiếng tốt.

Do mấy vị cô nương đến vào ngày khai trương mang những món đồ treo ấy đeo trong các buổi trà yến, có người hỏi mua ở đâu, nên về sau cũng có thêm không ít khách hàng.

Tuy phần lớn những vị khách ấy chỉ tới vì tò mò mới lạ, nhưng cũng có một số người vì thấy hàng đẹp giá phải chăng mà trở thành khách quen.

Có khách quen ổn định rồi, cũng không cần lo không trả nổi tiền thuê mặt bằng nữa.

Ngày thường A Nguyên rất bận rộn, không có thời gian nấu cơm, nên việc đó được giao cho cô cô.

Vân Nương làm một số việc vặt, lại phụ trách nấu ăn, A Nguyên trả cho bà bốn trăm văn tiền mỗi tháng.

A Nguyên hiểu rõ cô cô, nên tiền công đưa ra không quá nhiều nhưng cũng không quá ít.

Hai tháng này cửa tiệm cũng kiếm được một ít bạc, Hứa nương tử cũng được chia không ít tiền, nên làm việc ngày càng hăng hái hơn.