Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 167



Ban đầu bà cho rằng là do mình làm sai ở đâu đó.

Hoặc là vì tự ý quyết định đoạn tuyệt quan hệ với nữ nhi, khiến trong mắt trượng phu mang hình tượng ích kỷ vụ lợi nên gã mới như vậy.

Nhưng dần dần bà phát hiện sự thật không phải thế.

Sau khi Hà Dự đỗ cử nhân, gã thường xuyên xã giao đến mức say khướt.

Trên người đầy mùi phấn son.

Những lúc say mèm, gã còn luôn miệng gọi tên nhi tử.

Tên nhi tử là Hà An Viễn.

Lúc đầu, bà thật sự cho rằng gã đang gọi tên nhi tử.

Nhưng đến khi làm chuyện chăn gối, gã cũng gọi cái tên ấy.

Gã nhìn mặt bà mà gọi.

Giống như đã nhận nhầm bà thành ai đó vậy.

Khoảnh khắc hiểu ra chân tướng, Lý thị chỉ cảm thấy một trận buồn nôn cùng nỗi chua xót nghẹn nơi cổ họng dâng lên mãnh liệt.

Bà đẩy gã ra rồi chạy ra ngoài nôn mửa.

* Hà An Viễn trong tiếng Trung là 何安远. A Nguyên trong tiếng Trung viết là 阿沅.

Trong nháy mắt, cảnh tượng Vân nương mắng trượng phu là cầm thú, cùng với lời A Nguyên nói rằng kế phụ có ý đồ bất chính với mình, đồng loạt hiện lên trong đầu.

Cảm giác ghê tởm càng dữ dội hơn.

Đêm đó, Lý thị thức trắng.

Bà lén lấy chìa khóa luôn được trượng phu đeo trên người, mở chiếc rương mà gã vẫn luôn khóa kín.

Bên trong, bà phát hiện khăn tay A Nguyên từng dùng, tất A Nguyên từng mang và những thứ khác.

Những món đồ này trước đây A Nguyên từng nói với bà rằng không tìm thấy nữa.

Bà cứ nghĩ A Nguyên muốn đồ mới nên tự giấu đi, vì thế chưa từng để tâm.

Khoảnh khắc nhìn thấy những thứ ấy, Lý thị cảm thấy trời như sụp xuống.

Rốt cuộc là từ khi nào?

Lý thị thức trắng một đêm suy nghĩ chuyện này.

Càng nghĩ càng thấy kinh hãi.

Bà nhớ lần đầu tiên gặp mặt Hà Dự để xem mắt.

Khi ấy gã lạnh nhạt với bà, dường như không có hứng thú.

Lúc đó Lý thị cũng biết cuộc hôn sự này chắc chắn không thành.

Nhưng về sau tại sao lại thành?

Lý thị nhớ lại chuyện của chín năm trước.

Dường như sau khi ra khỏi tửu lâu, trên đường bà lại gặp Hà Dự.

Khi ấy bà đang ở cùng A Nguyên.

Từ nhỏ A Nguyên đã vô cùng xinh đẹp.

Đôi đồng tử nhạt màu hơn người bình thường khiến đôi mắt nàng trông như có thể câu hồn đoạt phách.

Dường như khi ấy Hà Dự nhìn A Nguyên rất lâu rồi mới hỏi nàng là ai.

Mà cũng chính từ lúc đó, gã bắt đầu nhiệt tình hẳn lên.

Nghĩ đến đây, Lý thị đấm vào ngực mình đầy hối hận.

Vì sao ngay từ đầu bà lại không tin lời nữ nhi mình nói?

Thậm chí còn trách nàng không hiểu chuyện, lấy oán báo ân với dưỡng phụ đã nuôi lớn mình.

Không chỉ vậy.

Rõ ràng nhìn thấy nàng chịu uất ức ở Hà gia, bà vẫn bảo nàng nhẫn nhịn.

Lý thị hối hận không kịp.

Bà khóc suốt cả đêm.

Đôi mắt sưng húp như hai quả đào.

Từ đó về sau, bà ngủ riêng với Hà Dự.

Bà thật sự không còn cách nào ngủ chung phòng với gã nữa.

Không biết có phải Hà Dự biết bà đã phát hiện ra điều gì hay không.

Hoặc cũng biết bà không thể rời khỏi Hà gia.

Nên gã cũng mặc kệ bà.

Đồng thời dung túng cho mẫu thân và nữ nhi của gã bắt nạt bà ngay trước mặt.

Buổi chiều, Hà lão thái nghe nói cháu gái mình bị con tiện nha đầu A Nguyên bắt nạt.

Bà ta gào lên rằng ngày mai sẽ tới tiệm gây sự.

Còn hung hăng nói sẽ nói cho mọi người biết cửa tiệm ấy được mở bằng số bạc A Nguyên ăn trộm của Hà gia.

Lý thị nghe thấy những lời đó, lặng lẽ không lên tiếng.

Đợi lúc hai bà cháu không để ý, bà lén lút ra khỏi nhà.

Buổi chiều, Hoắc Kình tới tiệm thêu đón A Nguyên.

Hôm nay A Nguyên ở nhà buồn chán nên nói sẽ tới tiệm trò chuyện với cô cô.

Nhưng còn chưa tới nơi, hắn đã nhìn thấy Lý thị đang đứng bên ngoài ngó nghiêng.

Sắc mặt Hoắc Kình lập tức trầm xuống.

Lý thị ở huyện thành.

Điều đó cũng có nghĩa là người nhà họ Hà rất có thể cũng đã tới huyện thành.

Lý thị nhìn ngó một hồi rồi cũng nhìn thấy Hoắc Kình ở phía xa.

Trên mặt thoáng hiện vẻ hoảng loạn và lúng túng.

Nhưng bà vẫn mặt dày đi tới.

Vội vàng nói một câu:

“Bà bà nhà ta nói ngày mai sẽ tới tiệm của A Nguyên gây sự.”

Nói xong liền rời đi.

Hoắc Kình mặt không cảm xúc nhìn theo Lý thị rời khỏi.

Sau đó mới bước vào tiệm.

Lúc ấy hắn mới biết hôm nay rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì.

Hoắc Kình trở về.

A Nguyên ra mở cửa.

Đồng thời nhận lấy lò sưởi tay hắn đưa tới.

Trên đường trở vào phòng, nàng kể cho hắn nghe chuyện Hà Doanh Doanh tới tiệm hôm nay.

“Lúc trở về, ta có ghé qua tiệm thêu.”

“Hứa nương tử đã kể cho ta nghe rồi, còn có...”

Nói đến đây, hắn ngừng lại, nhìn A Nguyên.

A Nguyên ôm lò sưởi tay, vẻ mặt khó hiểu:

“Còn có gì nữa?”

Vào tới phòng, Hoắc Kình mới nói tiếp:

“Mẫu thân nàng đã tới tìm ta.”

Ánh mắt A Nguyên hơi trầm xuống.

Sau đó nàng cúi đầu, ngón tay nhỏ khẽ cào lên chiếc lò sưởi trong tay, nhỏ giọng hỏi:

“Bà ấy tìm chàng làm gì?”

“Hay là vì hôm nay ta bắt nạt Hà Doanh Doanh ở tiệm thêu nên bà ấy tới bảo ta đi xin lỗi nàng ta?”

Hoắc Kình lắc đầu:

“Không phải vì chuyện đó.”

“Bà ấy chỉ nói với ta một câu rồi đi.”

“Bà ấy nói ngày mai Hà lão thái sẽ tới gây phiền phức.”

A Nguyên lộ vẻ kinh ngạc:

“Bà ấy chỉ vì chuyện này mà tới tìm chàng thôi sao?”

Chuyện này thật không giống mẫu thân nàng chút nào.

Nàng còn tưởng với những việc mẫu thân từng làm ở Hà gia, lần này vẫn sẽ tiếp tục bênh vực Hà Doanh Doanh.

Hoắc Kình gật đầu xác nhận.

A Nguyên cũng trầm mặc hồi lâu.

Nàng không tiếp tục suy nghĩ xem mẫu thân mình rốt cuộc đang nghĩ gì.

Điều nàng lo lắng hơn là một chuyện khác.

“Nếu ngày mai Hà lão thái tới gây sự, sáng sớm ta sẽ tới dặn Hứa nương tử chuẩn bị trước.”

“Nhưng điều ta lo không phải Hà lão thái tới.”

“Mà là nếu bà ta nhận ra chàng, rồi đi rêu rao khắp nơi thì phải làm sao?”

Dù bây giờ bọn họ cảm thấy lời người đời không đáng bận tâm.

Nhưng sau này con lớn lên, nếu bị người khác chế giễu thì sao?

Nghĩ tới đây, A Nguyên cúi đầu.

Nhẹ nhàng v**t v* bụng nhỏ của mình.

Động tác ấy lọt vào mắt Hoắc Kình.

Hắn hiểu nỗi lo của nàng.

Suy nghĩ một lúc, hắn khuyên:

“Đã qua mười sáu mười bảy năm rồi.”

“Hơn nữa lúc nhỏ ta vừa đen vừa gầy.”

“Giờ thay đổi rất nhiều, lại không phải thân thích ruột thịt, rất khó nhận ra.”

A Nguyên ngẩng đầu lên, không chắc chắn nhìn hắn:

“Thật sự sẽ không nhận ra chàng sao?”

Hoắc Kình gật đầu:

“Cho dù có nhận ra thì sao?”

“Ai sẽ tin lời bà ta?”

“Hộ tịch của ta do Hộ bộ lập, không thể là giả.”

“Nếu bà ta nghi ngờ, tức là nghi ngờ triều đình.”

“Hà Dự sao có thể để bà ta làm loạn?”

Nghe hắn nói vậy, tuy trong lòng A Nguyên vẫn còn chút bất an.

Nhưng ít nhất cũng yên tâm hơn nhiều.