Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 17



Hoắc Kình từ trong nhà bước ra, đập vào mắt hắn là cảnh nàng đang lộ vẻ kinh hoàng, bốn mắt nhìn nhau với con ngựa lớn.

Nữ tử này tính tình nhút nhát, dung mạo lại xinh đẹp, là hạng người dễ bị bọn gian ác nhòm ngó nhất. Đêm xuống kẻ gian rất nhiều, Hoắc Kình hiểu rõ nếu mình không đưa nàng về nhà, e rằng nàng không chỉ bị kẻ xấu chà đạp mà còn bị bán vào những nơi nhơ nhớp. Cứ ngỡ tâm can mình đã lạnh đá bướng bỉnh, chẳng ngờ vẫn còn giữ lại vài phần lương thiện.

Hoắc Kình thu lại suy nghĩ, lạnh giọng nói:

"Theo ta vào đây."

Nói đoạn, hắn bước vào gian nhà chính.

A Nguyên nghe tiếng nhìn sang, chỉ thấy bóng lưng thợ rèn đã khuất sau cửa. Nàng nhìn lại con ngựa lớn, thấy nó bị xích chặt mới thở phào một hơi, rồi bước lên bậc thềm hành lang. Men theo hành lang đi tới, khi đến gần cửa, nàng lại nảy sinh chút thối chí. Một nữ nhi đơn độc lại không chút đề phòng mà vào nhà nam nhân độc thân, liệu có phải quá gan đại hay không...?

Nhưng nghĩ lại người nam nhân này dường như không có quá nhiều hứng thú với nàng, mà ở bên ngoài thì đầy rẫy hiểm nguy, nàng còn sợ gì nữa? Nghĩ đến đây, A Nguyên bước vào gian nhà chính.

Gian nhà chính trống huếch trống hoác, đến một chiếc ghế cũng không có, chẳng biết bình thường người này ăn cơm kiểu gì. Hai bên gian chính là hai căn phòng, cửa đối cửa với nhau.

Hoắc Kình đứng trước một cánh cửa, mặt lạnh như tiền:

“Cô ở phòng này. Ta ngủ không sâu, dễ giật mình tỉnh giấc, nên chớ có làm phiền."

Suy nghĩ một lát, hắn nói tiếp:

"Ngoài hành lang có một chiếc ghế băng dài, tự mình bê vào đi."

Nói xong, hắn xoay người rời khỏi nhà.

A Nguyên đợi hắn đi khuất mới nhìn về phía cánh cửa phòng hơi rách nát. Nàng chần chừ một chút rồi mới đưa tay đẩy cửa. Vì cửa cũ kỹ lại xuống cấp nên khi mở phát ra tiếng "két" chói tai. Có lẽ căn phòng này đã lâu không có người quét dọn, vừa mở cửa, một mùi ẩm mốc đã xộc thẳng vào mũi.

Nhìn thấy bài trí trong phòng, A Nguyên ngẩn người. Trong phòng ngoại trừ vài khúc gỗ và tre trúc thì... chẳng có gì cả. Nàng im lặng hồi lâu, rồi tự an ủi bản thân, có được chỗ trú chân đã là tốt lắm rồi, dù có phải ngồi ngủ một đêm còn hơn là dầm mưa dãi nắng bên ngoài.

Nghe thấy tiếng đóng mở cửa ngoài sân, A Nguyên sực tỉnh. Người đàn ông đó ra ngoài rồi sao? Cũng đúng, lúc nãy hắn ta đội nón lá, rõ ràng là dáng vẻ sắp đi lo việc gì đó, chỉ vì nàng mà trì hoãn. A Nguyên nghĩ thầm, người này, nhìn bề ngoài thì lạnh lùng nhưng thực chất lại là người tốt. Có lẽ thấy nàng đáng thương nên mới cho tá túc vài ngày.

Nàng nhìn lại căn phòng không có chỗ nào để ngồi, nhớ tới lời người đàn ông nói bên ngoài có ghế băng dài, bèn đặt đồ đạc xuống rồi bước ra ngoài. Dưới hiên đúng là có một chiếc ghế băng, chiếc ghế này rộng hơn nhiều so với những loại nàng từng thấy. Nếu nàng co người lại một chút thì cũng có thể nằm trên đó, ngủ tạm vài đêm được.

Hoắc Kình lúc nãy thực sự không phải cố ý ra ngoài tìm A Nguyên đang ngồi ở góc phố, mà là đi mua đồ ăn. Hoắc Kình không biết nấu cơm. Sau khi rời chiến trường, hắn cũng từng thử tự tay xuống bếp, nhưng kết quả đều là món ăn khó nuốt. Ngay cả hạng người từng gặm rễ cỏ ở nơi biên thùy phương Bắc hoang vu như hắn cũng thấy khó mà nuốt trôi.

Trời dần tối, có lẽ lát nữa sẽ còn một trận mưa lớn, nên bước chân Hoắc Kình nhanh hơn nhiều. Trên đường chẳng còn mấy người qua lại, chỉ có lác đác vài bóng người. Có một đôi phu phụ đeo bao nải hành lý, quần áo và tóc tai hơi ướt, chắc là bị dính mưa lúc đang đi đường. Họ nhanh chân đi lướt qua bên cạnh Hoắc Kình.

Hoắc Kình cũng nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người. Người đàn bà mang theo vẻ oán hận nói:

"Nhà họ Hà đối xử với nó như thế, vậy mà nó dám trộm bạc làm bị thương chàng rồi chạy tới tìm cô cô nó, còn vu khống chàng nữa. Ta thật hận sao lại sinh ra hạng người như nó!"

Người đàn ông bên cạnh lên tiếng an ủi:

"Bà đừng nghĩ nhiều quá, con bé A Nguyên đó cũng chỉ nhất thời lầm đường lạc lối thôi, đợi tìm được về dạy bảo kỹ càng là được."

Nghe thấy giọng nói của người đàn ông, Hoắc Kình hơi khựng bước, nhíu mày. Người đàn bà mệt mỏi nói:

"Giờ ở Tú phường cũng không tìm thấy người, chẳng biết nha đầu chết tiệt kia chạy đi đâu rồi. Nếu ngày mai vẫn không thấy người thì chúng ta về, mặc kệ cho nó tự sinh tự diệt cho xong!"

"Dù đứa trẻ đó có làm gì thì đó cũng là con của bà. Giữa cái thời buổi loạn lạc này, nó lại là phận nữ nhi, không nơi nương tựa, vẫn nên tìm về thì hơn."

Người đàn bà im lặng không nói gì thêm. Người đàn ông trung niên lại nói:

"Trời cũng sắp tối rồi, chúng ta tìm chỗ nào ăn chút gì rồi nghỉ chân thôi."

Nói đoạn, hai người đi về phía một quán ăn nhỏ. Quán ăn này có lẽ muốn kiếm thêm chút tiền nên các cửa hàng khác đóng cả rồi mà nơi đây vẫn mở cửa. Đôi phu phụ kia vào trong quán, Hoắc Kình theo sau cũng bước vào.

Khi họ ngồi xuống, ánh mắt Hoắc Kình dừng lại trên người hai người kia. Đúng lúc đó người đàn ông trung niên ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau với Hoắc Kình. Người đàn ông ngẩn ra, nhìn chằm chằm vào Hoắc Kình.

Hoắc Kình không biểu cảm gì, xoay người nhìn chưởng quỹ:

"Tám cái màn thầu, một phần thịt thủ lợn (tức phần thịt ở đầu lợn), mang đi."

Chưởng quỹ ghi lại, rồi gọi tiểu nhị:

"Tám màn thầu, một phần thịt thủ lợn mang đi!"

Vì Hoắc Kình thường xuyên gọi hai món này nên chưởng quỹ không cần tính toán mà nói ngay:

"Màn thầu ba văn một cái, tám cái là hai mươi bốn văn, thịt thủ lợn mười lăm văn, tổng cộng ba mươi chín văn."

Hoắc Kình trả tiền, lúc này người đàn ông trung niên cũng bước tới bên cạnh hắn. Ông ta nhìn Hoắc Kình thêm vài lần rồi mới lịch sự hỏi chưởng quỹ:

"Chưởng quỹ, ta muốn hỏi thăm một chút, hôm nay có một tiểu nương tử nào cằm nhọn, đôi mắt to linh động, chừng mười lăm mười sáu tuổi đến đây trú chân không?"

Quán ăn nhỏ này kiêm luôn cả khách đ**m, gọi là khách đ**m nhưng thực chất chỉ là dọn ra vài gian phòng để đón khách. Chưởng quỹ phì cười:

"Cái quán này của ta mỗi ngày người ra người vào, hạng nữ tử như ông nói đầy rẫy ngoài phố."

Người đàn ông trung niên vội nói:

"Không, tiểu nương tử này dung mạo mỹ mạo, chỉ cần nhìn qua một lần là khó mà quên được."