Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 170



Còn Tiểu Hoa thì nhát gan, chỉ có thể co ro bên cạnh A Nguyên.

Tiểu Hoa rất thích vị biểu tỷ thơm thơm mềm mềm. Ngoài mẫu thân, Đại tỷ và Nhị tỷ ra, biểu tỷ đứng thứ tư, còn biểu tỷ phu đứng thứ năm trong lòng nàng.

Cái đầu nhỏ gối trên đùi biểu tỷ, vừa đáng yêu vừa ngoan ngoãn.

Tiểu Hoa trước kia vàng vọt gầy gò, trên người chẳng có mấy lạng thịt. Nhưng mấy tháng nay được A Nguyên và Hứa nương tử thay nhau đút cho ăn, khuôn mặt nhỏ đã đầy đặn hơn, da dẻ cũng trắng trẻo non nớt hơn rất nhiều.

Tiểu cô nương trắng trẻo mềm mại, mặc áo bông đỏ, hai búi tóc nhỏ cài đóa hải đường đỏ do chính A Nguyên làm cho, đáng yêu vô cùng.

Dung mạo của A Nguyên vốn đã đẹp. Tuy phần lớn là giống mẫu thân, nhưng phụ thân nàng cũng không kém, cho nên diện mạo của người nhà họ Tô vẫn rất đáng khen.

Ba tỷ muội khi mới rời khỏi Trần gia đều vừa gầy vừa đen, ở thôn Trần Gia cũng chẳng hề nổi bật.

Nhưng chính vì không nổi bật mới là chuyện tốt.

Nếu nổi bật như A Nguyên, chỉ sợ Trần lão thái thật sự sẽ cắn răng bán mất một trong ba đứa.

“Biểu tỷ, Tiểu Hoa thích tỷ và biểu tỷ phu lắm. Sau này năm nào chúng ta cũng đón năm mới như thế này được không?”

A Nguyên xoa đầu nàng, dịu dàng nói:

“Được, sau này năm nào chúng ta cũng cùng nhau đón năm mới.”

Nhìn Tiểu Hoa trong lòng, A Nguyên nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa mình sẽ làm mẫu thân, trái tim lập tức mềm nhũn như nước.

Năm nay là cái Tết vui vẻ nhất mà A Nguyên từng trải qua kể từ khi bước chân vào Hà gia.

Sau khi thức đêm đón giao thừa, mọi người ai về phòng nấy.

A Nguyên đợi Hoắc Kình lên giường. Nằm trong chăn một lúc lâu rồi mới cởi áo bông, chui vào ổ chăn ấm áp.

“Hoắc gia, sau này năm nào cũng để mọi người tới đây ăn Tết được không?”

Hoắc Kình gật đầu:

“Ta cũng thích đông vui một chút.”

Suy nghĩ một lát rồi lại nói:

“Đợi sang năm, có lẽ chúng ta sẽ mua được một căn nhà thuộc về riêng mình trong huyện thành, lớn hơn nơi này một chút.”

“Nhưng mua nhà cần rất nhiều bạc.”

Trước đó Hứa nương tử từng đi tìm nhà nên có nhắc tới.

Nhà cửa trong huyện thành rất đắt.

Một tiểu nhị hợp viện nho nhỏ, chỉ có ba gian phòng thôi mà cũng đã năm mươi lượng bạc.

Nếu lớn hơn nữa thì chẳng phải gần một trăm lượng rồi sao?

A Nguyên tính toán một chút.

Trong tay hiện giờ vẫn còn vài chục lượng bạc.

Nếu năm sau việc làm ăn thuận lợi, lợi nhuận từ hai cửa tiệm có lẽ sẽ đủ để dành mua nhà.

A Nguyên cũng muốn có một mái nhà thực sự thuộc về riêng họ.

Như vậy nàng có thể tùy ý trang trí theo ý thích.

Nghĩ nghĩ một hồi, A Nguyên liền ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau là mùng Một Tết.

A Nguyên và Hoắc Kình đã chuẩn bị sẵn bao lì xì, mỗi bao có mười văn tiền, lần lượt phát cho ba đứa nhỏ làm tiền mừng tuổi.

Ngay cả Hạ Bân cũng chuẩn bị lì xì cho bọn trẻ.

Có lẽ đây là lần đầu tiên được nhận tiền mừng tuổi thật sự, chứ không phải chỉ là một nắm hạt dưa hay một viên kẹo, nên ba tỷ muội phấn khích suốt một lúc lâu, còn bàn bạc xem nên tiêu thế nào.

Nhưng cuối cùng cả ba đều quyết định giao lại cho mẫu thân giữ.

Vân Nương và A Nguyên đang định dẫn bọn trẻ ra phố đi dạo thì trong nhà có khách tới.

Vị khách này không ai khác, chính là Nghiêm Cẩn, Nghiêm tiểu công tử từng được Hoắc Kình cứu mạng.

Không ngờ hắn lại tới, nên vừa ra cửa đã gặp ngay.

Nghiêm tiểu công tử vừa bước xuống xe ngựa, nhìn thấy mấy phụ nhân từ trong nhà Hoắc Kình đi ra thì hơi sững sờ.

Nhà của Hoắc thợ rèn lạnh lùng kia từ bao giờ lại náo nhiệt thế này?

Ánh mắt vô tình dừng lại trên người một phụ nhân.

Khi nhìn thấy A Nguyên, đồng tử hắn hơi co lại, lập tức lộ vẻ kinh ngạc:

“Cô không phải là người ở am ni cô…”

“Tiểu lang quân tới tìm phu quân ta phải không? Chàng đang ở trong nhà, mời vào.”

A Nguyên cắt ngang lời hắn sắp nói.

Nghiêm tiểu công tử hoàn hồn, nhưng vẫn kinh ngạc vô cùng.

Ni cô ở am ni cô kia, hơn nữa còn là người hắn từng gặp trước đây, sao lại trở thành thê tử của Hoắc thợ rèn rồi?

Cho đến khi bước vào trong nhà, cầm chén trà nóng do chính Hoắc nương tử rót, hắn vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa nổi chuyện này.

Hoắc Kình liếc nhìn Nghiêm Cẩn một cái rồi cúi đầu uống một ngụm trà nóng.

A Nguyên nhìn hai người, trong lòng có chút thấp thỏm.

“Ta đi nấu cơm với cô cô đây, Hoắc gia, hai người cứ trò chuyện.”

Nói xong nàng liền đi ra khỏi phòng.

Nghiêm Cẩn run run nâng chén trà.

Trong đầu hắn nghĩ tới chuyện ngày trước ở am ni cô, mình từng đuổi theo thê tử của người ta chạy một đoạn.

Cũng không biết vị tiểu ni cô kia...

Không, phải là Hoắc nương tử.

Không biết nàng còn nhớ hắn hay không?

Nghiêm Cẩn chỉ mong tốt nhất là nàng không nhớ.

Nhìn Hoắc Kình ngồi đối diện, lưng hắn theo bản năng thẳng hơn vài phần.

Thê tử của bằng hữu không thể đụng tới.

Huống chi còn là thê tử của ân nhân cứu mạng mình...

May mà khi ấy hắn chỉ đuổi theo một đoạn ngắn, cũng chưa từng buông lời trêu ghẹo...

Khoan đã!

Lúc đó khi hắn đuổi theo vị tiểu ni cô kia, chẳng phải người chặn hắn lại chính là Hoắc thợ rèn sao?

Nghiêm Cẩn lập tức cảm thấy như bị sét đánh ngang tai.

“Sao vậy?”

Hoắc Kình nhàn nhạt hỏi khi thấy Nghiêm Cẩn bỗng cứng đờ thêm lần nữa.

Nghiêm Cẩn theo bản năng đáp:

“Không ngờ Hoắc huynh lại biết chơi như vậy.”

Hoắc Kình hơi nhướng mày, không hiểu hắn có ý gì.

Nghiêm Cẩn uống một ngụm trà để trấn tĩnh.

Thầm nghĩ, chẳng phải là rất biết chơi sao?

Để thê tử mình ở am ni cô, còn bản thân chạy lên đó hẹn hò riêng.

Hóa ra Hoắc Kình chỉ là nhìn có vẻ đứng đắn mà thôi.

Nhưng nếu không phải Hoắc Kình lên am ni cô gặp thê tử, thì cũng chẳng cứu được hắn.

Ngồi trong phòng một lúc đầy ngượng ngùng.

Nghiêm Cẩn nhìn thấy ngoài đại sảnh có hai tiểu cô nương cứ nhìn chằm chằm mình.

Hắn bèn mỉm cười với các nàng, cố gắng làm dịu bớt bầu không khí khó xử hiện tại.

Nhị Hoa và Tiểu Hoa thấy vị ca ca đẹp trai kia cười với mình thì lập tức trợn to mắt.

Tiểu Hoa kinh ngạc nói:

“Tỷ tỷ, thần tiên ca ca cười với chúng ta kìa!”

Nghiêm Cẩn lập tức thích tiểu cô nương này.

Cái miệng thật ngọt.

Hắn liền liếc An Đồng một cái.

An Đồng hiểu ý, lập tức lấy ra những bao lì xì đã chuẩn bị sẵn đưa cho hai tiểu cô nương:

“Đây là hồng bao thiếu gia nhà ta tặng hai vị, mau nhận lấy đi.”

Hai tiểu cô nương nhìn về phía biểu tỷ phu trong phòng.

Đợi Hoắc Kình gật đầu, các nàng mới cung kính nhận lấy hồng bao.

Sau đó làm theo lời mẫu thân từng dạy, cúi người hành lễ với Nghiêm Cẩn trong phòng:

“Cảm ơn thần tiên ca ca.”