Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 19



Hắn ngẩn người một lát, bấy giờ mới nhớ ra vừa rồi chính mình đã bảo người ta khiêng chiếc ghế vào trong phòng.

Ngay sau đó, hắn rảo bước dọc theo hành lang đi đến cuối hiên, vén bức màn che rồi bước vào trong tiệm. A Nguyên tay bưng chiếc màn thầu lớn, đứng nhìn Hoắc gia vào tiệm. Một lát sau, Hoắc Kình tay trái xách đồ, tay phải cầm một chiếc ghế đẩu từ trong tiệm đi ra, đặt vào đúng vị trí vốn để chiếc ghế băng dài.

A Nguyên lúc này mới phản ứng lại, hóa ra bình thường hắn đều ngồi ở đây ăn cơm. Vậy mà nàng vừa rồi lại đem chiếc ghế dài hắn vẫn hay ngồi khiêng vào trong phòng mất.

Gương mặt nàng chợt nóng bừng lên.

Sau khi Hoắc Kình ngồi xuống, hắn ngẩng đầu nhìn nữ tử đang ngơ ngác nhìn mình. Hoắc Kình vốn chẳng có kinh nghiệm chung đụng với nữ nhân, tính tình lại trầm mặc lầm lì, nên hắn cau mày hỏi thẳng:

"Cô còn đứng ngây ra đó làm gì?"

A Nguyên tức khắc sực tỉnh. Chỉ là nhìn hắn, nàng nhất thời không biết nên đi vào phòng hay là nên ăn màn thầu. Hoắc Kình liếc nhìn cái màn thầu trong tay nàng, sắc mặt có chút khó coi:

"Một cái không đủ sao?"

Sức ăn của Hoắc Kình rất lớn, một bữa phải ăn mười cái màn thầu mới thấy no bụng. Nhưng vì trước đó tiệm cũng chẳng có mấy khách khứa, chi phí ăn uống lại cao nên hắn không tích cóp được bao nhiêu bạc. Số bạc có được khi giải ngũ từ chiến trường, hắn chỉ lấy đi mấy chục lạng, số còn lại đều đem chia cho những binh sĩ bị thương tật cả rồi.

Về sau khi thuê được cái tiệm này cũng đã tiêu tốn hơn nửa số đó. Tiền thuê tiệm cứ nửa năm nộp một lần, hiện tại sắp đến ngày đóng tiền mà vẫn còn thiếu một ít, nên hắn chỉ đành thắt lưng buộc bụng, cắt giảm chuyện ăn uống. Tám cái màn thầu mà hắn ăn còn chưa đủ no, vậy mà hiếm khi phát thiện tâm chia cho nàng một cái.

Yên lặng một chút, hắn lại lấy ra thêm một cái nữa đưa cho nàng. A Nguyên vội vàng lắc đầu:

"Đủ rồi, đủ rồi ạ."

Nghe nàng nói đủ rồi, Hoắc Kình mới cất cái bánh lại.

Kế đó hắn lấy màn thầu ăn kèm với thịt thủ lợn, ăn một cách nhanh chóng. A Nguyên từ sáng đến giờ mới chỉ uống được hai ngụm nước, chưa có miếng gì vào bụng. Giờ trời đã sắp tối, nàng đương nhiên là đói lả. Nàng len lén nhìn hắn một cái, rồi bưng cái màn thầu trắng tinh nhỏ nhẹ cắn từng miếng nhỏ.

Màn thầu vẫn còn hơi ấm, ăn vào rất mềm xốp, so với màn thầu bột thô ở trong Tú phường thì chẳng biết tốt hơn bao nhiêu lần. Nếu Hoắc gia không cho nàng cái màn thầu này, nàng cũng chẳng dám đi ra ngoài, nói không chừng hôm nay nàng phải nhịn đói cả ngày rồi. Trải qua những ngày vừa lo sợ hãi hùng lại vừa không được ăn no, đột nhiên có được cái màn thầu bột mì trắng, trong lòng A Nguyên cũng dâng lên một tia ấm áp.

Nàng thầm nghĩ Hoắc gia chỉ là vẻ ngoài trông hung dữ thôi, nhưng thực chất lại là người ngoài lạnh trong nóng, tâm địa rất tốt. Nghĩ đoạn, A Nguyên lại lén liếc nhìn Hoắc Kình. Hắn chỉ cần vài miếng là giải quyết xong một cái màn thầu, nhưng A Nguyên lại chẳng thấy hắn thô lỗ chút nào. Ngược lại, nàng còn thấy hắn trông thuận mắt hơn hẳn những gã đàn ông ăn uống kiểu cách, hào nhoáng.

A Nguyên ăn chậm, lúc Hoắc gia sắp ăn xong thì nàng mới ăn hết một cái màn thầu. Vì không có nước uống kèm nên nàng không nhịn được mà nấc cụt một cái. Sợ bị hắn chê cười, nàng vội dùng hai tay bịt miệng lại. Nàng trợn tròn đôi mắt, lấm lét nhìn Hoắc gia như kẻ trộm. Thấy hắn không để ý, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng hơi thở này thở ra hơi sớm quá. Có một thì có hai, sau một tiếng nấc đầu tiên là liên tiếp mấy tiếng nấc khác vang lên. Gương mặt nàng đỏ bừng vì nín nhịn, cuối cùng không nhịn được nữa mới hỏi:

"Ta có thể uống... ực... uống chút nước không?"

Hoắc Kình quay sang nhìn nàng:

"Cô cần gì thì cứ tự đi mà lấy, không cần hỏi ta."

Dù Hoắc Kình có diện mạo anh tuấn, nhưng lúc hắn không biểu cảm gì vẫn khiến người ta thấy đáng sợ. Trong lòng A Nguyên hơi khiếp sợ, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu:

"Ta biết rồi."

Nói đoạn nàng xoay người vào phòng, lấy cái bát của mình ra. Trong sân có một cái lu nước lớn, vì vừa mới mưa xong nên nước trong lu đã đầy ắp. A Nguyên đứng bên lu nước, hơi chần chừ một chút. Nàng tuy không phải hạng người õng ẹo, nhưng trời vừa mới mưa xong, nếu uống trực tiếp nước lã thì đêm nay khó tránh khỏi việc phải chạy đi đại tiện mấy lượt. Suy nghĩ một hồi, nàng vẫn múc một bát nước ra uống trực tiếp.

Trời dần tối hẳn, A Nguyên dùng chậu bưng một chậu nước mang về phòng. Chẳng biết Hoắc gia làm gì ngoài sân, nàng vừa vào phòng không lâu đã nghe thấy tiếng nước chảy "ào ào" truyền vào trong phòng. A Nguyên không kìm được tò mò, từ ô cửa sổ có vài lỗ thủng nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy Hoắc gia cầm một cái gáo nước, múc nước từ lu rồi xối thẳng từ trên đầu xuống. Nước chảy "ào ào" từ trên tóc hắn, xuôi theo mái tóc xuống đôi vai rắn chắc vạm vỡ, rồi theo rãnh lưng sâu thẳm chảy dài xuống phía dưới. Nước làm ướt sũng chiếc quần hắn đang mặc trên người. Chiếc quần ướt đẫm dính chặt vào da thịt.

Rõ ràng là có mặc quần, nhưng trông chẳng khác gì không mặc gì cả. Đừng nói đến những khối cơ bắp trên cánh tay, ngay cả những múi cơ săn chắc trên chân hắn cũng phô bày ra hết thảy.

Hoắc gia đang tắm!

Mặt A Nguyên bỗng chốc đỏ ửng, đỏ từ cổ lên đến tận sau tai. Nàng sợ hãi thu hồi tầm mắt, dùng lòng bàn tay hơi mát lạnh vỗ vỗ vào đôi gò má nóng hổi của mình. Thế nhưng hình ảnh vừa rồi cứ quẩn quanh trong tâm trí nàng, chưa kể tiếng nước bên ngoài vẫn không ngừng vang lên.

A Nguyên chẳng hiểu sao lại nhớ tới cảnh tượng mình ôm lấy cánh tay của người đàn ông đó. Lúc ấy nàng không dám nhớ lại kỹ càng, giờ đây nhớ lại, nàng loáng thoáng nhớ rằng cánh tay hắn đúng là thực sự rất to và rắn chắc. Có cảm giác như chỉ cần một cú đấm là hắn có thể đập nát hòn đá vậy.

A Nguyên cắn môi, cũng không biết cánh tay hắn có thực sự mạnh mẽ như trong trí nhớ của nàng không. Trong lòng nảy sinh nghi hoặc này, liền thôi thúc nàng một sự thôi thúc muốn nhìn thêm một lần nữa. Nghĩ là làm, cơ thể nàng bắt đầu hành động.

Nàng lại ghé sát vào cửa sổ. Ánh mắt dừng lại trên những khối cơ bắp cuồn cuộn của người đàn ông, khẽ nuốt nước miếng một cái. Cánh tay đó to gần bằng đùi nàng rồi, đừng nói là đá, không chừng một cú đấm cũng có thể đánh chết nàng mất thôi.

Thế nhưng A Nguyên chẳng thấy sợ chút nào, ngược lại trong lòng còn nảy sinh một cảm giác an định đến kỳ lạ mà chính nàng cũng thấy khó hiểu. Hình như chỉ cần ở lại trong tiệm rèn này, nàng sẽ chẳng cần phải sợ gã kế phụ đê tiện, cũng chẳng cần sợ lão quản sự háo sắc họ Lưu kia nữa.

Hoắc Kình trước nay vẫn thường tắm trong sân như vậy, hôm nay có thêm một người hắn cũng chẳng mấy bận tâm.