Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 22



Thấy ống khói nhà bếp đang tỏa khói nghi ngút, A Nguyên bèn bước về phía đó. Nhưng nàng còn chưa kịp đi tới nơi thì tấm rèm ở cửa sau cửa tiệm đã bị vén lên. Ánh mắt A Nguyên chạm phải Hoắc Kình, cả hai đều sững người lại một chút.

Hoắc Kình liếc nhìn về phía nhà bếp, sau đó trầm giọng bảo nàng:

"Trở về phòng đi."

A Nguyên lập tức hiểu ra trong bếp đang có người. Dù sao thì cô nam quả nữ ở chung một chỗ, truyền ra ngoài cũng không hay ho gì, sắc mặt nàng hơi biến đổi, liền vội vàng quay người trở vào phòng.

Người trong bếp nghe thấy tiếng của Hoắc Kình liền chạy ra ngoài, chỉ thấy bóng dáng một tiểu nương tử vừa khuất sau cánh cửa, chỉ kịp nhìn thấy nửa cái lưng chứ chẳng thấy rõ mặt mũi ra sao. Người chạy ra là một cậu bé chừng tám, chín tuổi, trông khá khôi ngô. Cậu bé thu hồi tầm mắt, khuôn mặt đầy vẻ tò mò nhìn Hoắc Kình:

"Hoắc gia, vừa rồi có phải là tẩu tử không ạ?"

A Nguyên đang đứng nép bên cửa nhà chính nghe ngóng, nghe thấy tiếng "tẩu tử" kia, khuôn mặt vốn đang hồng nhuận vì vừa hạ sốt giờ lại càng đỏ bừng hơn.

Hoắc Kình liếc mắt nhìn cậu bé hàng xóm, khẽ nhíu mày:

"Thuốc sắc xong chưa?"

Cậu bé gãi đầu, trên mặt dính đầy nhọ than, cười toe toét:

"Sắp xong rồi ạ."

Nói đoạn cậu lại xoay người vào bếp thêm củi.

Sáng sớm hôm nay, Hoắc Kình đã đi tiệm thuốc bốc thuốc giải cảm hạ sốt. Vị đại phu kia dặn nào là phải dùng lửa nhỏ để sắc, ba bát nước sắc còn một bát, hắn nghe mà thấy đau cả đầu. Thế nên lúc về, thấy mấy đứa trẻ đang chơi đùa trong ngõ, hắn liền gọi cậu bé nhà bên cạnh lại. Cậu bé tên là Hạ Tuấn, Hoắc Kình hứa cho cậu hai văn tiền để sang sắc thuốc giúp.

Thuốc sắc xong, Hạ Tuấn hớn hở chạy đến chỗ thợ rèn lĩnh tiền công. Hoắc Kình đưa cho cậu hai văn tiền, rồi lại đưa thêm một văn nữa. Số lượng hai văn hay ba văn thì Hạ Tuấn vẫn phân biệt rõ: "Hoắc gia, người đưa nhầm tiền rồi ạ."

Hoắc Kình đáp: "Không nhầm đâu, một văn đưa thêm là cho ngươi. Nếu sau này có ai hỏi về tiểu nương tử trong viện của ta, ngươi cứ bảo đó là muội muội của ta là được."

Hạ Tuấn nhìn đồng tiền trong tay, rất hiểu chuyện mà cười toe:

"Hoắc gia cứ yên tâm, người bảo cháu nói thế nào cháu sẽ nói y như thế."

Ba văn tiền, mua được một xâu kẹo hồ lô mà vẫn còn thừa một văn để dành đấy!

Đợi Hạ Tuấn tung tăng chạy ra khỏi viện, Hoắc Kình mới đi đóng cửa lại. Nghe thấy tiếng đóng cửa, A Nguyên mới yếu ớt vịn tường bước ra khỏi phòng. Nhìn về phía Hoắc Kình, nàng hơi bất an hỏi:

"Đêm qua…ta nói mê làm phiền đến huynh không?"

Hoắc Kình "ừm" một tiếng, thuật lại đúng sự thật:

"Ta có sang xem thử, thấy cô hôn mê bất tỉnh, cứ nắm chặt lấy tay ta không buông, miệng thì không ngừng kêu lạnh."

Nghe thợ rèn nói vậy, A Nguyên xấu hổ đến cực điểm, lúng túng chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó mà chui xuống cho xong. Thật không còn mặt mũi nào nhìn người ta nữa.

Nén lại nỗi lòng đang xốn xang, nàng đánh bạo hỏi tiếp:

"Vậy... sao ta lại ở trong phòng của Hoắc gia?"

Hoắc Kình suy nghĩ một chút rồi đáp:

"Chắc là do ta tâm địa lương thiện."

Hai chữ "lương thiện" lọt vào tai A Nguyên, nàng cũng vô cùng tán đồng. Tuy vẻ ngoài của hắn chẳng thấy chút nào là giống, nhưng Hoắc gia thực sự là người tốt.

"A Nguyên đa tạ Hoắc gia."

"Không cần, trong bếp có màn thầu đấy, ăn xong rồi hãy uống thuốc."

A Nguyên khẽ vâng một tiếng, rồi nhỏ giọng hỏi:

"Tiền bốc thuốc hết bao nhiêu, để ta trả lại cho Hoắc gia."

Hoắc Kình liếc nhìn những mảnh vá trên áo nàng, biết nàng làm ở Tú phường cũng chẳng kiếm được mấy đồng, vả lại hơn hai mươi văn tiền thuốc đó còn chưa bằng một bữa cơm của hắn.

"Không cần."

Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp:

"Làm việc để trả nợ là được."

Nói xong, hắn liền xoay người đi ra cửa tiệm phía trước. Tiệm vẫn đang mở, nếu không có người trông coi, khó tránh khỏi những kẻ tham lam vào trộm vặt.

A Nguyên bước vào bếp, đập vào mắt nàng đầu tiên là mạng nhện giăng đầy và bụi bặm bám khắp nơi. Thứ duy nhất sạch sẽ có lẽ chỉ có cái niêu đất sắc thuốc và cái nồi sắt. Nhìn qua là biết đã từ lâu lắm rồi cái bếp này mới lại đỏ lửa. Nàng tiến tới mở nắp gỗ ra, bên trong đúng là có một cái màn thầu trắng lớn. A Nguyên đang đói lả, bèn cầm lấy ăn ngấu nghiến.

Ăn xong màn thầu, thấy không có bát để đựng thuốc, nàng lại về phòng lấy cái bát của mình ra. Sau khi rửa sạch, nàng đổ thứ nước thuốc nóng hổi vào bát, vừa thổi vừa uống từng ngụm. Thuốc vào đến cổ họng tuy đắng ngắt, nhưng lòng nàng lại thấy ấm áp lạ thường. Trước ngày hôm qua, nàng vốn chỉ thấy toàn là tuyệt vọng, nhưng những chuyện xảy ra đêm qua và hôm nay đã cho nàng thấy lại hy vọng. Thế gian này không chỉ toàn kẻ ác, vẫn luôn có người tốt hiện hữu.

Uống thuốc xong, A Nguyên trở về phòng cũ, ngồi trên ghế băng nghỉ ngơi chừng nửa canh giờ để lấy lại sức. Nghỉ ngơi hồi lâu, dù đầu óc vẫn còn hơi choáng váng, cổ họng còn đau, nhưng vì y phục thay ra hôm qua vẫn chưa giặt, mà nàng chỉ có độc một bộ để thay đổi, nên nàng vẫn bỏ quần áo bẩn vào chậu, bưng chậu ra sân.

Nàng nghe thấy tiếng trẻ con nô đùa ngoài ngõ, cả tiếng những người đàn bà hàng xóm cười nói rôm rả. Nghe những âm thanh ấy, nàng bỗng thấy hơi chột dạ, nên lúc giặt đồ cũng chẳng dám gây ra tiếng động lớn.

Lúc giặt quần áo cho mình, nàng liếc nhìn sào tre phơi đồ trong sân nhưng không thấy có y phục của nam nhân. Chắc là do đêm qua có mưa nên Hoắc gia không giặt đồ. Nàng đưa mắt nhìn quanh, quả nhiên thấy quần áo bẩn đặt trong chậu bên cạnh lu nước.

A Nguyên kéo cái chậu tới rồi múc nước ngâm trước, định bụng giặt xong đồ của mình mới giặt đến đồ của hắn. Bên lu nước có hai phiến đá sạch sẽ, là chỗ chủ cũ dùng để giặt giũ. Cạnh lu có mấy quả bồ kết, quần áo của nàng cũng không bẩn lắm nên nàng không dùng bồ kết mà chỉ vò trên phiến đá. Giặt xong, nàng đem phơi lên sào tre, rồi tìm một đoạn tre nhỏ vừa mảnh vừa ngắn, rửa sạch, đem vào phòng cùng với tiểu y (đồ lót).

Trong phòng không có chỗ phơi đồ, nàng bèn tìm hai khúc gỗ hơi to dựng lên, đặt đoạn tre lên trên tạo thành giá treo. Tre đặt lên đó, chỉ cần không đụng vào thì sẽ không bị lăn xuống. Sau khi phơi xong món đồ riêng tư ấy, nàng mới yên tâm ra sân giặt y phục cho người đàn ông kia.