Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 27



Trong lúc nàng đang nhào bột thì Hoắc Kình về tới. A Nguyên vừa làm việc, vừa vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Hoắc Kình đổ nước vừa gánh về vào lu, tiếng nước kêu ào ào.

Tiếng nước đổ dứt được một lúc lâu, A Nguyên mới nhào xong bột, đậy nắp nồi lại rồi rót thuốc đã sắc xong ra bát. Lúc chuẩn bị bưng thuốc ra ngoài thì tiếng nước lại vang lên. A Nguyên như sực nhớ ra điều gì, cái chân vừa định bước qua ngưỡng cửa liền vội vàng rút trở lại.

Vừa rồi tiếng nước rõ ràng đã tắt một lúc lâu, bây giờ lại vang lên, rất có thể là Hoắc Kình đang tắm rửa. A Nguyên nhớ lại hành vi nhìn trộm của mình tối qua, gương mặt lập tức đỏ bừng. Trong đầu nàng thấp thoáng hiện ra bóng lưng cao lớn, vững chãi và tráng kiện mà nàng đã lén thấy tối qua. Hai gò má nàng dần nóng ran.

Một khắc sau, tiếng nước chảy ào ào mới ngừng hẳn. A Nguyên như kẻ trộm thò đầu ra ngoài thám thính. Thấy không có người, nàng mới bưng bát thuốc, rón rén bước ra sân. Lúc đi ngang qua cửa sổ phòng Hoắc Kình, nàng đặc biệt cẩn thận, sợ bị hắn phát hiện ra mình vừa trốn trong bếp.

Chỉ là nàng vừa xoay người định bước vào nhà chính thì lại đụng mặt trực diện với một Hoắc Kình đang để m*nh tr*n, nước còn đọng thành từng giọt trên da thịt. Hai người cách nhau không quá một ngưỡng cửa, luồng hơi nóng phả ra từ cơ thể hắn khiến từng lỗ chân lông trên người A Nguyên đều cảm nhận rõ mồn một.

Tim A Nguyên suýt chút nữa vọt ra ngoài cuống họng. Nàng trợn tròn mắt nhìn lồng ngực đang ướt nước trước mắt, đôi môi run rẩy:

"Hoắc... Hoắc gia."

Hoắc Kình vốn đã quen với việc ăn mặc không chỉnh tề ở trong sân nhà mình, giờ mới sực tỉnh ra là mình không còn sống một mình nữa. Bản thân hắn thì thấy chẳng sao cả, nhưng nhìn gương mặt đỏ như sắp nhỏ máu của A Nguyên, hắn vẫn xoay người đi vào trong phòng.

A Nguyên đứng ngây ra như phỗng trước cửa, dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ẩm còn sót lại trong không khí. Một luồng khí vừa ẩm vừa nóng.

Nàng cũng không biết mình đi về phòng bằng cách nào, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh lồng ngực màu lúa mạch, ướt sũng nước và săn chắc. Lúc trước ở miếu Sơn Thần ý thức nàng mơ hồ, căn bản nhìn không rõ, giờ thì lại rõ đến mức muốn quên cũng không quên được.

A Nguyên ngồi trên chiếc giường tre nhỏ, bưng bát thuốc nhấp từng ngụm nhỏ, nhưng vì tâm trí treo ngược cành cây nên ngay cả vị đắng ngắt nàng cũng chẳng nếm ra, cứ thế uống hết cả bát. Nàng đờ đẫn nằm xuống giường. Nàng mới chỉ ở nhà Hoắc gia có hai đêm mà đã xem như nhìn sạch sành sanh thân thể người ta rồi. Nếu còn ở lâu hơn nữa, thì còn ra thể thống gì...?

A Nguyên vội vàng gạt đi cái ý nghĩ hão huyền đó, vùi mình vào trong chăn để che đi khuôn mặt thẹn thùng đến chín nhừ. Trong đầu mình rốt cuộc chứa cái thứ gì không biết! Nàng ở lại đây là để tìm nơi nương tựa, chứ không phải để ngắm thân thể nam nhân!

Thuốc A Nguyên uống tối qua dễ gây buồn ngủ, nên nàng đã chìm vào giấc ngủ từ sớm. Có giường để nằm, có chăn để đắp, bên cạnh cũng không có tiếng ngáy của những nữ công ở Tú phường, nàng đã có một giấc ngủ thật ngon. Vì vậy, ngày hôm sau khi trời còn chưa sáng nàng đã thức dậy, bệnh phong hàn đã khỏi được bảy tám phần, chỉ là mũi vẫn còn hơi khó chịu. Trận cảm này đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Bên ngoài trời còn hơi tối nhưng không đến mức tối đen như mực. Tuy nhiên vì trong phòng không có đèn dầu, A Nguyên đành phải mò mẫm mặc y phục. Nàng cẩn thận mở cửa, nhưng cánh cửa cũ kỹ vẫn phát ra tiếng kêu chói tai khiến tim nàng thắt lại, căng thẳng nhìn sang cửa phòng đối diện. Nàng nín thở mở cửa thật chậm, cố gắng để tiếng động nhỏ nhất có thể. Cuối cùng nàng chỉ mở một khe cửa đủ để lách người ra, đồng thời thầm hy vọng tiếng động vừa rồi không làm đánh thức Hoắc gia.

A Nguyên súc miệng rửa mặt đơn giản rồi đi vào trong bếp. Nàng nhớ vị trí của đá đánh lửa nên mò mẫm tìm thấy rồi nhóm lò. Ngọn lửa trong bếp dần lớn lên, gian bếp tối đen cũng bắt đầu có ánh sáng. A Nguyên mở nắp nồi, ấn thử vào khối bột mì trắng đã nở mềm oặt. Đã có thể làm màn thầu và bánh bao được rồi. Khóe miệng nàng hiện lên một nụ cười nhạt. Nàng đặt khối bột sang một bên, sau đó lấy nồi vo nửa cân gạo, thêm hơn nửa nồi nước để bắt đầu nấu cháo.

Sau đó nàng mới chuẩn bị làm màn thầu và bánh bao. Hôm qua trước khi nhào bột, nàng đã băm một bát thịt nhỏ, ướp với muối và nước tương để định làm mấy cái bánh bao nhân thịt. Ở nhờ nhà Hoắc gia, nàng luôn trăn trở làm sao để khiến hắn hài lòng, nên nàng định bụng dốc sức vào chuyện ăn uống. Nếu hắn thấy hài lòng, biết đâu nàng còn có thể ở lại đây thêm một thời gian nữa. Lòng nàng nhẹ nhõm, khóe miệng càng cong lên, nụ cười thêm phần đậm nét.

Hoắc Kình ở phòng phía Bắc đã tỉnh ngay từ khi nghe thấy tiếng mở cửa đó. Thường ngày hắn cũng tỉnh vào tầm giờ này. Có điều, cửa phòng phía Tây đúng là cần phải sửa lại rồi, tiếng mở cửa quá chói tai. Hoắc Kình nằm trên giường một lát cho tỉnh táo hẳn, nghe tiếng động nhỏ truyền ra từ phía bếp. Hắn chưa bao giờ nghĩ cái bếp vốn chỉ để làm cảnh trong sân này lại có ngày thực sự được sử dụng.

Tỉnh táo lại một chút, Hoắc Kình cũng ngồi dậy. Không khí buổi sáng có chút ẩm lạnh, nhưng vì lát nữa phải luyện võ nên hắn chỉ mặc một chiếc áo ngắn rồi ra sân.

A Nguyên nghe thấy tiếng nước bên ngoài mới biết Hoắc gia đã thức dậy. Nàng theo thói quen thò đầu ra khỏi bếp, nhưng vừa thò ra đã đột nhiên nhớ tới sự lúng túng tối qua. Nàng định thụt đầu lại ngay lập tức nhưng ánh mắt đã chạm phải cái nhìn của hắn. Gương mặt nàng cứng đờ, nặn ra một nụ cười:

"Hoắc gia, chào buổi sáng… "

Dù trời vẫn còn tối, nhưng thị lực của Hoắc Kình rất tốt, hắn nhận ra nàng cười rất gượng gạo. Hắn đáp lại một tiếng "ừ", sau đó ngẫm nghĩ một chút, vẫn quyết định nói thẳng ra cho rõ ràng:

"Ta ở nhà một mình thoải mái đã quen, sau này ta sẽ chú ý hơn."

A Nguyên đỏ mặt gật đầu, rụt đầu vào trong bếp. Nhưng nàng lại ngẩn ra, dường như Hoắc gia so với hôm trước đã dễ nói chuyện hơn nhiều, không còn dữ dằn như trước nữa.

Giờ nàng vẫn còn nhớ như in vẻ mặt của hắn khi ép hỏi nàng về mối quan hệ với kế phụ, u ám và đáng sợ biết bao. Như thể hắn có thù với kế phụ nàng vậy, nhưng ngay lập tức nàng thầm trách mình nghĩ nhiều. Nghe giọng của Hoắc gia không giống người phương Nam, dáng người lại cao lớn thế kia, chắc chắn là người phương Bắc, sao có thể quen biết một gã Tú tài nhỏ bé ở thôn Hà Gia được?