Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 34



A Nguyên đang mang nặng tâm sự. Một là vì để tâm đến những lời hắn nói lúc ăn cơm trưa, hai là vì sự xuất hiện của Lưu quả phụ ở cửa tiệm.

Sự xuất hiện của mụ ta như một lời nhắc nhở đối với A Nguyên. Trước đây nàng chỉ mong Hoắc gia có thể giữ nàng lại càng lâu càng tốt. Thế nhưng dù có ở lại lâu đến mấy thì cũng đến lúc phải kết thúc, nàng sớm muộn gì cũng phải đi.

Vả lại, Hoắc gia cuối cùng cũng phải thành thân. Một khi hắn thành thân, kẻ chẳng có quan hệ thân thích gì như nàng mà ở lại thì thật không thỏa đáng. Hắn muốn thành thân muộn một chút thì còn đỡ, chứ nếu đột ngột rước người về mà nàng vẫn chưa có nơi đi, thì trong tay nhất định phải có tiền mới được.

Nghĩ đến đây, A Nguyên thầm nhủ phải dốc sức làm đồ thêu gửi ra tiệm, tích cóp thêm thật nhiều tiền. Có tiền trong tay rồi, cho dù không cần dựa vào đàn ông thì nàng vẫn có thể sống tiếp được.

Chỉ là vừa nghĩ đến chuyện Hoắc gia sẽ thành thân, A Nguyên lại cảm thấy lồng ngực nghẹn đắng. Nàng khẽ đấm nhẹ vào ngực vài cái cho xuôi khí. Nàng tự nhủ, có lẽ vì nghĩ đến cảnh hắn thành thân còn mình thì phải bắt đầu chuỗi ngày trôi dạt tứ phương nên mới thấy nghẹn ngào khó chịu đến thế.

Trấn tĩnh lại hồi lâu, nàng mới tiếp tục làm việc.

Lúc Hoắc Kình tỉnh dậy, nắng bên ngoài đang rất đẹp. Bước ra khỏi phòng, hắn thấy A Nguyên đang ngồi dưới hiên nhà chính, chăm chú may vá. Ánh mắt Hoắc Kình dừng lại trên gương mặt nghiêng hơi cúi của nàng. Ánh sáng bên ngoài rất đầy đủ, những tia nắng rọi lên mặt nàng như có một lớp hào quang dịu nhẹ bao phủ. Làn da vốn dĩ trắng trẻo nay lại càng trắng như ngọc mỹ nhân, khiến người ta không thể rời mắt.

Dung mạo nàng vốn thiên về nét kiều diễm, nhưng khi ngồi lặng lẽ một góc lại toát lên vẻ ôn nhu thục nữ khiến người ta thấy dễ chịu. Tính cách nàng tốt, chỉ tiếc lại sinh trưởng trong một gia đình như thế. Hoắc Kình vừa nghĩ đến nhà họ Hà, ánh mắt lập tức trầm xuống, hắn dời tầm mắt đi chỗ khác.

Mẫu thân của A Nguyên là Lý thị cùng phu quân là Hà Dự thực chất vẫn còn ở trên trấn. Đây là ngày thứ năm họ lưu lại đây. Họ bàn với nhau sẽ tìm thêm một ngày nữa, nếu vẫn không thấy người thì sẽ quay về. Dù sao việc đồng áng ở nhà không thể bỏ mặc, huống chi Hà Dự còn phải lên lớp dạy học ở tư thục, không thể chậm trễ được.

Mấy ngày qua trên trấn, họ đi hỏi thăm khắp nơi, gần như đã lùng sục cả cái trấn nhỏ này. Họ cũng đã đến Tú phường. Sau khi nói rõ thân phận với Lưu quản sự, vị quản sự kia lại dùng ánh mắt quái dị nhìn hai người họ.

Hà Dự không nói mình là kế phụ, nên Lưu quản sự chỉ tưởng lão là phụ thân ruột của A Nguyên. Nghe nói lão là Tú tài ở thôn Hà Gia, gã quản sự giật thảy mình. Vì chiến tranh nên triều đình đã đình chỉ khoa cử nhiều năm, đám trí thức không có đất dụng võ, thực sự trở thành những "bạch diện thư sinh" vô dụng. Thế nhưng hiện giờ chiến tranh đã kết thúc, triều đình lại bắt đầu coi trọng người học rộng tài cao, thậm chí đã hạ chiếu khôi phục khoa cử vào năm sau.

Địa vị của người đọc sách nay dường như đã trở lại như xưa. Thế nên khi biết phụ thân của A Nguyên là Tú tài, Lưu quản sự thầm cảm thấy may mắn vì lúc đó mình chưa kịp dùng biện pháp mạnh với nàng. Tuy nhiên sau khi thở phào, gã lại thấy kỳ quái. Lúc Mai nương đi dò hỏi, rõ ràng A Nguyên nói phụ mẫu nàng không còn nữa, sao giờ đột nhiên lại lòi ra một đôi phụ mẫu thế này?

Lưu quản sự thắc mắc hỏi, hai người chỉ đáp là do nàng giận dỗi gia đình nên bỏ trốn khỏi nhà. Lưu quản sự vốn là kẻ hay suy diễn, gã nghĩ đến cái tính cách bướng bỉnh của tiểu nương tử kia, liền tự hỏi có phải vì trong nhà ép hôn nên nàng mới bỏ trốn hay không?

Dù có phải trốn hôn hay không thì tiểu nương tử này gã cũng tuyệt đối không dám tơ tưởng nữa. Phụ thân nàng là Tú tài, nếu sau này thực sự thi đỗ trở thành Cử nhân thì cái chức quản sự cỏn con của gã chẳng phải sẽ gặp họa lớn sao! Lưu quản sự bất chợt rùng mình ớn lạnh. Tiểu nương tử đó quả thực là một kẻ gây họa.

Ngày cuối cùng, Lý thị và Hà Dự lại đến thôn Trần Gia một chuyến, nhưng vẫn không thể cạy được lời nào hữu ích từ miệng Vân nương. Đôi phu thê quyết định đi tìm một vòng quanh khu phố Bắc của trấn, biết đâu lại tình cờ gặp được.

Với ý nghĩ đó, họ đi đến phố Bắc. Bên này ít cửa tiệm, người qua lại cũng thưa thớt, hôm kia lại có mưa nên họ chưa tới đây hỏi thăm. Hôm nay họ định vào từng tiệm một để hỏi, khi đi tới tiệm rèn, hai vợ chồng sóng vai bước vào.

Lúc này đã là buổi chiều, trong tiệm chỉ có một người đàn bà và một gã thợ rèn đang quai búa. Người đàn bà đó xách giỏ, rõ ràng là khách. Gã thợ rèn quay lưng về phía họ để rèn sắt, người đàn bà kia muốn nói vài câu với hắn nhưng đều bị tiếng búa đập sắt làm đứt quãng, vẻ mặt trông có chút sốt ruột.

Hà Dự suy nghĩ hồi lâu, bèn tiến lên một bước, lên giọng gọi:

"Chưởng quỹ, có thể cho ta xin chút thời gian để nói vài câu được không?"

Giọng nói quen thuộc lọt vào tai Hoắc Kình, cây búa sắt trong tay hắn khựng lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Hắn đặt búa xuống, cầm tấm vải bên cạnh lau tay, điềm tĩnh quay người lại, ánh mắt rơi trên người hai vợ chồng kia. Giọng hắn hơi lạnh:

"Hai vị muốn mua gì?"

Hà Dự vừa nhìn thấy dung mạo của thợ rèn mới sực nhận ra đây chính là người đàn ông lão đã gặp ở tiệm ăn nhỏ hôm nọ. Lão phải ngước đầu lên mới chạm được ánh mắt của hắn. Khi nhìn vào đôi mắt đen uy nghiêm không giận mà tự phát ra khí thế ấy, Hà Dự một lần nữa cảm thấy áp lực nặng nề giống hệt như ngày hôm đó.

Lão khẽ nuốt nước bọt một cái rồi mới nặn ra nụ cười:

"Hóa ra là vị lang quân đã gặp ở tiệm ăn hôm đó, thật là trùng hợp."

Hoắc Kình lau tay, tiện tay ném tấm vải sang một bên, ánh mắt lại quay về phía Hà Dự.

"Chuyện gì?"

Giọng hắn trầm thấp.

Lưu quả phụ thấy có khách nên cũng đứng nép sang một bên.

Hà Dự thầm hít một hơi, mỉm cười hỏi thăm:

"Ta vẫn đang đi tìm con gái mình, nên muốn thỉnh giáo chưởng quỹ xem người có từng thấy một thiếu nữ khoảng mười lăm tuổi, dung mạo xinh đẹp, cao chừng... bằng phu nhân của ta không?"

Hoắc Kình liếc nhìn Lý thị đứng bên cạnh lão. Lý thị tuy đã ngoài ba mươi nhưng vẫn xinh đẹp, không khó để thấy lúc trẻ bà cũng là một mỹ nhân. A Nguyên và mẫu thân thực sự có vài phần giống nhau. Chỉ có điều dung mạo của Lý thị mang vẻ mềm yếu, còn A Nguyên lại mang nét kiều mị, kiểu mà chỉ cần cười một cái cũng có khả năng bị người ta coi là lẳng lơ.