Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 38



Nghe cháu gái nói chỗ ở là phải trả tiền, ăn uống cũng tự mình lo liệu, Vân nương lập tức vơi bớt nhiều nghi hoặc.

"Thế chỗ đó là ở đâu?" - Vân nương hỏi.

A Nguyên sợ cô cô tìm đến nên không dám nói thật. Nhưng nàng cũng không dám bịa đại, cô cô am hiểu trấn Thanh Thủy hơn nàng nhiều, thế nên A Nguyên nhất thời lâm vào thế khó xử.

"Cô cô, tạm thời cháu chưa thể nói cho người được, có được không ạ?"

Vân nương ngẩn ra:

"Sao thế?"

A Nguyên đành phải đáp:

"Nơi đó... không được tốt lắm, cháu sợ người đến xem rồi lại thấy xót xa cho cháu."

Trong lòng, A Nguyên thầm lặng gửi một lời xin lỗi tới Hoắc gia.

Vân nương lại bắt đầu sụt sùi:

"Đều tại cô cô vô dụng. Mẫu thân và kế phụ cháu đã đến nhà họ Trần một chuyến, nói cháu vì giận dỗi mà bỏ đi, còn trách cô cô giấu cháu đi. Lão bà bà bây giờ cũng tin lời hai phu phụ bọn họ rồi, nếu cháu còn ở lại nhà họ Trần, bà ta chắc chắn sẽ đuổi cháu đi, hoặc là báo cho phụ mẫu cháu biết."

A Nguyên ngược lại an ủi cô mình:

"Cô cô đừng nghĩ nhiều quá. Hiện giờ cháu có thể tự mình kiếm tiền mà. Đợi cháu tích cóp đủ bạc, lúc đó sẽ tự đi lập nữ hộ, đến lúc đó ngay cả nhà họ Hà cũng không quản được cháu nữa."

* Trong xã hội cổ đại, phụ nữ độc thân hoặc góa phụ có thể đứng tên làm chủ một hộ gia đình độc lập gọi là nữ hộ. Nhưng thường rất khó khăn và bị kỳ thị.

Vừa nghe nàng nói muốn lập nữ hộ, Vân nương đã cuống quýt cả lên:

"Lập nữ hộ cái gì chứ?! Cháu xinh đẹp thế này, lại không có khả năng tự bảo vệ mình, nếu không có người đàn ông che chở thì làm sao được?"

Chỉ khựng lại một hơi, bà liền tiếp lời ngay:

"Cũng chẳng biết mẫu thân cháu và tên cầm thú kia bao giờ mới đi, rồi lúc nào lại đến trấn Thanh Thủy nữa. Cô cô phải sớm tìm cho cháu một nơi tử tế để gả đi thôi. Cháu đã gả cho người ta rồi thì dù bọn họ có quấy rầy thế nào cũng không thể cưỡng ép mang cháu đi được."

Nơi tử tế?

Trong đầu A Nguyên bỗng chốc hiện lên gương mặt cương nghị, khôi ngô của Hoắc gia. Nàng cảm thấy, trên đời này chắc chẳng còn ai tốt hơn hắn nữa.

Lần này Vân nương vội vàng lên trấn nên chẳng mang theo gì, bà móc sạch mười mấy văn tiền mang theo bên người ra.

"Cô cô chẳng có gì đáng giá cho cháu, mười mấy văn này cháu cầm lấy mà phòng thân lúc ngặt nghèo."

A Nguyên biết cô cô sống ở nhà họ Trần cũng vất vả. Cả gia đình mấy miệng ăn đều phải thắt lưng buộc bụng. Vả lại lần trước bà đã cho mười văn rồi, lần này nàng không thể nào lại đưa tay nhận tiền của cô cô nữa.

A Nguyên đẩy những đồng tiền lại, nhẹ giọng nói:

"Cô cô, chưởng quỹ tiệm vải kia đặt cháu làm ba mươi cái túi thơm, làm xong mười cái là trả tiền một lần, tính năm văn một cái. Trừ đi chi phí, một cái cháu cũng lời được hơn hai văn đấy ạ, nên cô cô thực sự không cần lo cho cháu đâu."

Vân nương kinh ngạc:

"Chưởng quỹ đó thực sự giao cho cháu làm ba mươi cái túi thơm sao?"

A Nguyên gật đầu.

Vân nương vui mừng rạng rỡ:

"Thế thì tốt quá, đúng là nắng hạn gặp mưa rào. Tuy mất việc ở Tú phường nhưng lại trong họa đắc phúc. Cháu phải làm cho thật khéo, biết đâu sau này tiệm đó sẽ luôn thu mua đồ thêu của cháu!"

A Nguyên ngoan ngoãn đáp:

"Cháu sẽ làm thật tốt, cô cô cứ yên tâm. Đợi cháu kiếm được tiền rồi, cháu cũng sẽ hiếu kính với người."

Vân nương bây giờ đâu có bận tâm chuyện hiếu kính, bà dặn dò:

"Cháu cứ lo tích góp thêm chút tiền làm của hồi môn cho mình đi. Thời gian tới cô cô sẽ nhờ người nghe ngóng xem có đám nào phù hợp với cháu không."

Nghe cô cô sốt sắng muốn bàn chuyện hôn sự cho mình, dù A Nguyên không muốn nhưng cũng chẳng dám nói ra. Vân nương lo lắng A Nguyên ở ngoài phố lâu sẽ đụng mặt bọn người Lý thị nên giục nàng mau trở về. Trước khi chia tay, hai cô cháu hẹn mười ngày sau, vẫn vào giờ này, tại địa điểm này gặp lại nhau.

Chia tay cô xong, A Nguyên đi trước. Hôm nay nàng không ghé chợ nên về tới tiệm rèn vẫn còn sớm. Cũng chính vì sớm nên trong tiệm rèn lại càng đông khách hơn. A Nguyên đã lường trước tình huống này, nên trước khi đi nàng đã tự để hé cửa sau cho mình.

Bước vào ngõ, giờ này trong ngõ còn đông người hơn cả hôm qua. Trải qua chuyện ngày hôm qua, A Nguyên đã bình tĩnh hơn nhiều. Chỉ là những người vốn dĩ hôm qua chỉ quan sát, thì hôm nay lại chủ động bắt chuyện.

"Hoắc muội muội, muội đến từ bao giờ thế?"

Lúc đầu A Nguyên còn chưa phản ứng kịp, đang định mở cửa vào sân thì lại có người khác tiếp lời.

"Hoắc muội muội ơi, đừng vội vào nhà mà, ở lại nói chuyện với chúng tôi một lát đi..."

Hoắc muội muội?

Thấy mấy người bọn họ đều gọi về phía mình, nàng mới chợt nhận ra. Hoắc gia họ Hoắc, mà hắn lại nói với Hạ Tuấn nàng là muội muội hắn, vậy "Hoắc muội muội" chẳng phải đang gọi nàng sao.

Sống lưng A Nguyên hơi cứng lại, nàng xoay người khẽ gật đầu chào họ, rồi đẩy cửa sau bước nhanh vào sân. Những người trong ngõ nhìn nhau xầm xì. Bảo nàng không thèm để ý người ta ư? Rõ ràng nàng còn đặc biệt xoay người gật đầu chào bọn họ cơ mà.

A Nguyên vào đến sân, đóng cửa lại rồi gỡ chiếc khăn che mặt ra, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Đặt đồ xuống, nàng định uống ngụm nước thì phát hiện nước đun sôi để nguội trong bát đã hết sạch.

Nàng vào bếp đun thêm một ít, rót đầy một bát lớn đặt lên bàn, dùng một cái bát khác úp lên trên để tránh bụi bẩn rơi vào. Đây là nước chuẩn bị cho Hoắc gia.

Hắn thường uống trực tiếp nước trong lu. Mỗi lần nhìn thấy, nàng đều nhắc nhở hắn rằng trên bàn có nước đun sôi để nguội. Sau vài lần nhắc, mỗi khi khát nước hắn đều theo bản năng mà đi uống nước trên bàn. Hoắc Kình sợ nóng, nên một ngày hắn uống rất nhiều nước. A Nguyên thường đun thêm nước trong nồi, thỉnh thoảng lại châm đầy bát trà trên bàn cho hắn.

Giờ đã sắp đến tháng Tám nóng nực nhất rồi. A Nguyên thầm nghĩ chắc Hoắc gia sẽ thấy nóng bức khó chịu trong người, nên nàng định mua ít lá trà xanh khô về nấu nước uống giải nhiệt. Hai văn tiền là có thể mua được một nắm lớn nấu được rất lâu. Chỉ là hôm qua nàng quên mất, hôm nay lại chẳng dám chạy lung tung, đành đợi lần sau ra ngoài rồi mua vậy.

Trời vẫn còn sớm, còn hơn một canh giờ nữa mới đến lúc nấu cơm. A Nguyên bẻ vụn một mẩu kẹo mạch nha, ngậm một mẩu nhỏ trong miệng, rồi bê cái ghế đẩu nhỏ ra ngồi thêu thùa dưới hiên nhà chính. Trong phòng oi bức, chỉ có chỗ này là mát mẻ nhất.

Lắng nghe tiếng đập sắt "keng keng" từ cửa tiệm phía trước mà thêu thùa, chẳng hiểu sao lòng nàng lại thấy đặc biệt bình yên, động tác cũng nhanh nhẹn hơn hẳn trước kia. Đang làm được một nửa, một tiếng "Hoắc tỷ tỷ" bỗng truyền vào tai.