Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 4



Lão thái thái vẫn còn đang lảm nhảm chưa dứt lời thì một tiếng “Cốp” vang lên, tiếng cái đĩa đặt mạnh xuống bệ bếp đã cắt ngang lời bà ta.

"Nương, người đừng nói nữa!" Vân nương vốn tính tình hiền hậu đến thế cũng phải tức giận tới mức bật cười vì những lời của lão thái thái.

Lão thái thái thật đúng là cái gì cũng dám nói, sao không bảo nhi tử của bà ta đi soi gương xem bản thân trông như thế nào! Người thì lùn tịt, vừa đen vừa béo, trên mặt lại có một nốt ruồi to như con ruồi trâu, đã thế còn ham ăn lười làm, đến một thê tử dù xấu xí cũng chẳng cưới nổi.

Cứ cái hạng như thế mà còn muốn A Nguyên làm tiểu thiếp cho hắn?

Nằm mơ!

Ở bên ngoài nhà bếp, A Nguyên nghe thấy những lời này thì khẽ rũ mắt xuống.

Lão thái thái bị nàng dâu vốn mềm mỏng, dễ bắt nạt nay lại dám lên tiếng phản bác thì trợn ngược mắt, mắng lớn:

"Cái đồ ác phụ kia, gan mày to bằng trời rồi hay sao mà dám hung hăng với mẹ chồng? Định làm phản rồi đấy à?!"

A Nguyên hít sâu một hơi, giả vờ như vừa mới đi tới, cất tiếng ngắt lời mắng chửi bên trong:

"Di mẫu, còn gì cần bưng ra nữa không ạ?"

Vừa nói nàng vừa bước vào nhà bếp. Trước mặt người ngoài, A Nguyên đều gọi Vân nương là di mẫu.

Nể tình có mặt khách đang đứng đó, lão thái thái không tiếp tục mắng chửi nữa. Bà ta trừng mắt nhìn A Nguyên một cái, hừ lạnh rồi bước ra khỏi bếp.

Nhìn thấy A Nguyên, lòng Vân nương như thắt lại, vẻ mặt không giấu nỗi buồn rầu, hai mắt đã ngân ngấn lệ.

"Chuyện lúc nãy... cháu đều nghe thấy hết rồi sao?"

A Nguyên không giấu giếm, khẽ gật đầu.

Vân nương lấy vạt áo lau đi mấy giọt nước trên khóe mắt, rồi nắm lấy tay nàng an ủi:

"Cháu đừng suy nghĩ nhiều, cô nhất định sẽ không để cháu phải làm thiếp đâu. A Nguyên nhà ta xinh đẹp lại ngoan ngoãn, cô chắc chắn sẽ tìm cho cháu một mối hôn sự tốt. Hôm nay cô sẽ đưa cháu lên trấn tìm việc, tìm được rồi thì ở lại trên trấn luôn, đừng để phải chịu cảnh bị người ta coi thường nữa."

Vân nương hiểu rõ bản tính tồi tệ của gã tiểu thúc nhà mình. A Nguyên ở lại nhà họ Trần trong thời gian ngắn thì có lẽ vẫn bình an vô sự, nhưng nếu ở lâu, khó tránh khỏi việc bị gã lưu manh kia lợi dụng sơ hở. Đến lúc đó A Nguyên có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch hàm oan, chỉ còn cách cắn răng gả cho gã làm thiếp!

Vân nương xót cho A Nguyên, sợ nàng ra bàn ăn sẽ bị người ta soi mói, nên đưa cho nàng hai cái bánh ngô, bảo nàng cầm vào trong phòng mà ăn. Vân nương định bụng đợi sau khi ăn sáng và làm xong việc nhà thì sẽ đưa nàng lên trấn.

A Nguyên ăn một cái bánh, giấu đi một cái, sau đó giúp cô mình cho gà cho lợn ăn. Nàng biết mình là cái gai trong mắt họ, nên mấy ngày ở nhà họ Trần, nàng luôn im lặng như một cái bóng, chỉ cúi đầu làm việc.

Sau khi thu xếp xong xuôi việc nhà, Vân nương cùng mấy người đàn bà trong thôn đã hẹn nhau từ trước, cùng khởi hành lên trấn. Giữa buổi thế đạo loạn lạc, lòng người khó đoán, đi chung với nhiều người sẽ an toàn hơn.

Vì trước đó đã cùng nhau lên trấn một lần nên mấy mụ đó cũng không còn tò mò về A Nguyên như lần đầu gặp nữa. Họ chỉ lo tán gẫu những chuyện khác.

Lúc này, ở phía trước không xa có một người đàn bà khác tay xách giỏ, mặc bộ đồ màu hồng đào, dường như cũng đang lên trấn. Nhìn từ xa chỉ thấy cặp mông lớn cứ đung đưa theo từng nhịp bước, trông vô cùng lẳng lơ.

Một người đàn bà ở thôn Trần Gia "chậc" một tiếng:

"Cái mụ góa phụ Lưu thị kia dám đi lên trấn một mình, không sợ có gã lưu manh nào nhảy ra vác mụ vào rừng hay sao."

Người đàn bà khác cười nhạo: "Mụ ta còn mong có gã nào nhảy ra ấy chứ."

Lời của bà ta làm những người khác cười ồ lên. Vân nương nắm tay A Nguyên, vỗ nhẹ vào mu bàn tay nàng, ý bảo nàng đừng để tâm đến lời họ nói.

Một người thắc mắc: "Cái mụ Lưu thị này dăm ba bữa lại ăn diện lộng lẫy lên trấn, không lẽ là đi gặp nhân tình?"

Người biết chuyện cười khẩy: "Nhân tình cái nỗi gì, rõ ràng là đi quyến rũ thợ rèn họ Hoắc trên trấn, cơ mà thợ rèn người ta có thèm liếc mụ lấy một cái đâu."

"Đâu chỉ mình mụ ta muốn quyến rũ thợ rèn họ Hoắc đó, mà khắp cái thôn , rồi cả mấy bà góa trên trấn nữa, có ai là không dăm bữa nửa tháng lại lượn lờ qua tiệm rèn đâu, đều hy vọng lọt vào mắt xanh của tên thợ rèn khỏe mạnh lực lưỡng đó cả đấy."

Hồi còn chiến tranh, quanh vùng này đã chiêu mộ rất nhiều tráng đinh. Nửa năm trước chiến tranh kết thúc, nhưng người trở về được thì chẳng bao nhiêu, vì thế mà góa phụ cũng nhiều lên.

Nhắc đến thợ rèn họ Hoắc, mấy người đàn bà lại càng rôm rả hơn. A Nguyên đi cùng cũng không tránh khỏi nghe được vài phần.

Họ nói người này cũng từng ra chiến trường, một ngày vài tháng trước, hắn dắt theo một con chiến mã đầy vết thương đến trấn Thanh Thủy. Hắn thuê một gian nhà rồi mở tiệm rèn. Không ai biết hắn tên gì, chỉ biết hắn họ Hoắc, nên đều gọi là Hoắc thợ rèn.

Hoắc thợ rèn có lẽ vì khi đánh trận đã giết không ít người nên trên mình đầy sát khí. Trẻ con và các tiểu nương tử đều sợ hắn, nhưng đám góa phụ mất chồng lại coi hắn như miếng mồi ngon.

Hoắc thợ rèn mở được tiệm rèn thì trong tay chắc chắn là có bạc. Lại thêm thân đơn bóng chiếc, diện mạo anh tuấn, sức vóc khỏe mạnh. Mà đàn bà đã có chồng đều biết nam nhân khỏe mạnh thì tốt thế nào, nên chẳng phải là miếng mồi ngon trong mắt các bà góa hay sao?

Chỉ có điều Hoắc thợ rèn lầm lì ít nói, quanh năm suốt tháng mặc đồ đen, trông như một vị Diêm Vương. Một người lạnh lùng như băng như thế, chẳng hề qua lại với ai, ngay cả hạng lẳng lơ hắn cũng chưa từng liếc mắt nhìn lấy một cái.

Nghe đến đây, không hiểu sao A Nguyên bỗng nhớ tới người đàn ông ở miếu Sơn Thần. Diện mạo của người đó đã có chút mờ nhạt, nhưng khí tức lạnh lẽo và đầy sát khí tỏa ra vẫn khiến nàng nhớ mãi không quên. Nàng còn nhớ rõ lúc đó thứ được hơ bên đống lửa cũng chính là y phục màu đen.

Quan trọng nhất là khi đó nàng đã lâm vào tình cảnh như vậy, hắn không những không thừa cơ trục lợi mà ngược lại còn chẳng hề thương hoa tiếc ngọc, xách nàng quẳng vào trong mưa cho tỉnh táo. A Nguyên luôn cảm thấy, nếu lúc đó nàng không phải trông như sắp chết đến nơi, có lẽ hắn đã trực tiếp đánh ngất rồi trói nàng lại luôn rồi.

Đến cuối cùng, chính A Nguyên là người cầu xin hắn giúp mình. Nàng cảm nhận được nếu những thứ đó không được giải tỏa ra, nàng không chết thì cũng mất nửa cái mạng, hoặc sẽ biến thành một kẻ ngốc.

Nàng không muốn chết, cũng không muốn biến thành kẻ ngốc.

Phụ thân nàng chỉ có một mụn con gái là nàng. Trước khi lâm bệnh qua đời, ông đã nghìn dặn vạn dò rằng bất kể gặp phải khó khăn gì cũng phải sống tiếp để nối dõi tông đường. Đến tận hôm nay, nàng vẫn luôn khắc ghi lời ông, muốn được sống thật tốt.

Người đàn ông đó không lấy đi trinh tiết của nàng, nhưng đã chạm vào nơi kín đáo nhất của nữ tử. Chuyện này A Nguyên không dám hé răng nói với cô mình một lời nào.