Nghĩ đến đó, A Nguyên nhìn Hoắc Kình cười càng thêm rạng rỡ. Trên gương mặt kiều mị hồng hào ấy, nụ cười nở rộ tựa như đóa hoa đào mới chớm, rực rỡ đến mức khiến người ta dễ nảy sinh lòng tham muốn hái xuống ngay lập tức.
Yết hầu Hoắc Kình khẽ chuyển động, hắn bỗng thấy cổ họng khô khốc lạ thường. Hắn dời mắt đi, bưng bát cháo trước mặt lên, chẳng màng đến nước đang nóng mà húp một ngụm thật lớn. Trong lòng hắn thầm nghĩ, trước kia nàng đâu có hay cười như thế, sao hôm nay lại cười rực rỡ đến vậy?
Chiều hôm sau, Hạ Tuấn đi mua rượu và đậu về, vội vàng đem tin tức mình nghe ngóng được kể cho Hoắc Kình.
"Chưởng quỹ nói đôi phu phụ ở trọ nhiều ngày kia đã rời đi từ sáng sớm hôm kia rồi ạ."
Nghe lời cậu bé, Hoắc Kình cầm lấy bầu rượu, để lại cho cậu một bao đậu phộng rang:
"Trông tiệm đi."
Nói đoạn, hắn xoay người đi vào hậu viện.
Hạ Tuấn trân trân nhìn Hoắc gia đi vào trong, lòng đầy hụt hẫng. Cậu cũng muốn vào hậu viện, cũng muốn được nói chuyện với Hoắc tỷ tỷ mà.
Hoắc Kình bước vào viện, lập tức nhìn thấy A Nguyên đang ngồi dưới hiên nhà chăm chú làm đồ thêu. Có lẽ vì quá tập trung nên nàng thậm chí không nhận ra hắn đã vào. Hắn đứng sau nàng vài bước, đợi một lúc lâu vẫn không thấy nàng phát hiện ra, bèn khẽ ho hai tiếng.
Nghe thấy tiếng động, A Nguyên theo bản năng ngẩng đầu lên. Vừa thấy là Hoắc gia, đôi mắt nàng lập tức trong trẻo hẳn lên, khóe miệng cong cong, rạng rỡ như hoa xuân.
"Hoắc gia, có chuyện gì thế ạ?"
Hoắc Kình không biết có phải do mình ảo giác không, nhưng hắn cảm thấy kể từ đêm nọ, A Nguyên dường như hay cười hơn hẳn. Hắn trấn tĩnh lại, nói:
"Mẫu thân cô, bọn họ đã về từ hôm kia rồi, không cần phải trốn tránh nữa."
Nghe tin mẫu thân đã đi, mắt A Nguyên sáng bừng lên:
"Thật sao ạ?"
Hoắc Kình "ừ" một tiếng, giải thích:
"Vừa rồi Hạ Tuấn đã đi nghe ngóng ở quán ăn rồi."
Điều A Nguyên lo lắng nhất hiện giờ chính là bị mẫu thân phát hiện và bắt về thôn Hà Gia, nay họ đã đi rồi, ít nhất trong thời gian ngắn nàng không cần lo nữa. Trong khoảng thời gian này, nếu có thể gả cho Hoắc gia, nàng lại càng chẳng cần lo lắng gì thêm.
Nghĩ đến đây, gò má nàng thoáng ửng hồng, nàng liền hỏi:
"Hoắc gia, tối nay ăn sủi cảo có được không?"
Hoắc Kình gật đầu:
"Thế nào cũng được."
Trầm ngâm một lát, hắn bảo:
"Cần mua gì thì cứ đi mua, ta đưa bạc cho cô."
Nói rồi hắn vào phòng lấy ra hai xâu tiền đồng đưa cho nàng:
"Hai trăm văn, tiền của tháng sau mấy ngày nữa ta sẽ đưa thêm, hoặc nếu tiêu hết thì cứ bảo ta."
Tháng Bảy cũng chỉ còn bốn năm ngày nữa, hai trăm văn chắc cũng đủ dùng.
Hiện giờ đã là "nửa đầu bếp" trong nhà, A Nguyên không còn nhút nhát như trước. Nàng đặt đồ thêu xuống, hào phóng nhận lấy tiền, cất giọng trong trẻo dịu dàng đáp:
"Vâng ạ."
Nàng về phòng đeo chiếc mặt nạ vải tự khâu, lúc trở ra liền quẩy giỏ định đi lối cửa chính của tiệm. Vốn dĩ ban đầu chỉ có người trong ngõ Hòe Thụ biết thợ rèn họ Hoắc bỗng dưng lòi đâu ra cô muội muội, nhưng giờ thì cả vùng lân cận đều đã hay tin. A Nguyên đi cửa chính hay cửa sau cũng chẳng khác gì nhau. Nhưng nàng sợ đi qua ngõ sẽ bị hàng xóm chặn lại hỏi han, nên chỉ dám đi cửa trước.
Trong tiệm không có ai ngoài hắn, A Nguyên canh lúc vắng người để từ hậu viện bước ra.
"Hoắc gia, ta đi một lát rồi về ngay."
Nàng chào một tiếng rồi bước ra khỏi tiệm.
Vừa mới ra khỏi cửa, một tiếng gọi lanh lảnh “Hoắc tỷ tỷ” đã truyền tới từ phía sau.
A Nguyên: ...
Hoắc Kình: ...
A Nguyên quay đầu lại thì thấy Hạ Tuấn từ phía đầu ngõ đang chạy bán sống bán chết tới. Khoảng cách ngắn ngủi chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt nàng.
"Hoắc tỷ tỷ, tỷ định đi mua thức ăn ạ?"
A Nguyên liếc nhìn Hoắc gia đang đứng trong tiệm với vẻ mặt lạnh lùng, rồi lại nhìn cậu bé, khẽ gật đầu.
"Hoắc tỷ tỷ, tỷ cho đệ đi cùng với, đệ khỏe lắm, đệ có thể xách đồ giúp tỷ!"
Tiểu Hạ Tuấn nịnh nọt ra mặt.
A Nguyên lặng lẽ nhìn cánh tay gầy nhom của cậu bé, khéo léo từ chối:
"Tỷ mua không nhiều, tự mình xách được."
Hạ Tuấn lại nói:
"Tỷ mới đến trấn chưa lâu, chắc chắn là không biết đường, để đệ dẫn tỷ ra chợ."
Lần này chưa đợi nàng kịp từ chối, Hoắc Kình đã túm cổ áo nhấc cậu bé lên:
"Nàng sợ người lạ, đừng có quấy rầy."
Bị túm cổ áo từ phía sau, hai chân hổng khỏi mặt đất, Hạ Tuấn vùng vẫy:
"Hoắc gia buông cháu ra, cháu muốn đi chợ với muội muội người!"
A Nguyên nhìn cậu bé với vẻ khó xử, lại nhìn sang Hoắc gia. Cuối cùng nàng đành dỗ dành cậu như dỗ dành đệ đệ của mình:
"Đệ ở nhà đợi tỷ, tỷ đi chợ về làm sủi cảo rồi mời đệ qua ăn nhé."
Nói xong, nàng lại nhìn sang hắn, dù sao tiền cũng là của hắn đưa, nàng sợ hắn không vui.
Hoắc Kình đáp:
"Ở yên đó đi, sẽ có sủi cảo ăn."
Nghe thấy được ăn, Hạ Tuấn ngước đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn gã thợ rèn đang xách mình:
"Vậy cháu ăn thêm mấy cái có được không ạ?"
Đúng là cái đồ ham ăn.
Hoắc Kình gật đầu. A Nguyên cũng mỉm cười nhẹ rồi quay người đi về phía chợ.
Nàng mua thịt và hẹ, đang định rời chợ thì có một tiểu thương chặn đường, mời mọc nàng mua hàng.
"Tiểu nương tử đợi đã, ta bảo này, hai ngày nay có mấy người dân sơn cước mang lồng rắn lên trấn, kết quả lồng bị lật, cả đám rắn xổng ra hết. Đến giờ vẫn chưa bắt lại được hết đâu. Tiểu nương tử mua ít hùng hoàng về rắc quanh nhà phòng thân đi."
Nghe thấy chữ "rắn", mặt A Nguyên trắng bệch. Năm đầu tiên theo mẫu thân về thôn Hà Gia, kế tỷ đã xúi giục đám biểu ca bắt mấy con rắn nhỏ không độc bỏ vào chậu trong phòng nàng, khiến nàng sợ đến mức gặp ác mộng suốt mấy tháng trời. Vì bị rắn dọa từ nhỏ nên đến giờ, chỉ cần nghe đến rắn là nàng đã biến sắc.
Tên tiểu thương thấy đôi mắt hạnh lộ ra ngoài khăn che có vẻ hoảng hốt, biết ngay là có mối, vội vàng bồi thêm:
"Bọn chúng độc lắm đấy, nếu bị cắn một miếng, may mắn thì giữ được cái mạng nhỏ, còn không may là tiêu đời luôn. Tiểu nương tử mua ít hùng hoàng về rắc trong nhà cho tốt, tối ngủ cũng yên tâm hơn phải không?"
A Nguyên tuy sợ rắn nhưng cũng không muốn tiêu tiền bừa bãi. May thay lúc này, một bà lão đang mua hẹ bên cạnh thấy hắn dọa người quá mức, liền mỉa mai:
"Sao ngươi không nói là đám rắn đó đã bắt lại gần hết rồi, chỉ còn sót hai con rắn cỏ không độc chưa bắt được? Thấy ai đi qua cũng dọa dẫm, đúng là làm ăn thất đức!"