Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 48



Hoắc Kình vừa quay đầu lại đã chạm ngay vào ánh mắt đầy vẻ buồn bã không che giấu nổi của A Nguyên.

Hắn ngẫm nghĩ một lát mới phản ứng lại được, hành động treo màn của mình chẳng khác nào dáng vẻ của mấy tiểu nương tử đang đề phòng đàn ông. Thực ra cái gì cũng đã thấy cả rồi, có che hay không cũng chẳng quan trọng. Nhưng vấn đề là mọi khi buổi đêm thấy nóng, hắn thường có thói quen cởi phăng quần ra cho mát. Chuyện này biết giải thích thế nào cho phải, mà e là có giải thích thì chỉ càng khiến người ta thêm ngượng ngùng. Nghĩ đến đây, Hoắc Kình dứt khoát không giải thích nữa.

Hắn bảo:

"Đèn dầu đặt trên rương đi, cứ để sáng vậy."

Nói rồi, hắn vén tấm màn vải lên, tháo giày leo lên giường.

A Nguyên nhìn tấm màn đó, lòng đầy hụt hẫng cũng leo lên chiếc giường tre nhỏ. Lúc đầu nàng còn chút thỏ thẻ bất an, nhưng cứ nghĩ đến việc Hoắc gia đang ở cách đó không xa, lòng nàng lại thấy bình tâm hẳn lại.

Nghiêng đầu nhìn về phía chiếc giường lớn, nàng lại khẽ thở dài trong lòng. Hiện tại hắn có vẻ chẳng có ý gì với nàng cả, chẳng biết phải làm sao mới khiến hắn để mắt đến nàng đây.

"Hoắc gia, huynh ngủ chưa?"

A Nguyên khẽ khàng hỏi. Suy nghĩ hồi lâu, nàng quyết định giải thích một chút về sự thất thái đêm nay, để tránh hình ảnh của mình trong mắt hắn trở thành một sự phiền hà.

Sau tấm màn vải truyền đến một giọng nói trầm thấp:

"Chưa."

Làm sao Hoắc Kình có thể ngủ được? Chưa nói đến việc hắn có tinh thần cảnh giác cao độ hơn người thường, thì chỉ việc nằm trên giường, thỉnh thoảng lại có luồng hương thơm thoang thoảng lọt vào cánh mũi, làm xáo động tâm trí, thì bảo hắn ngủ thế nào đây?

Mùi hương này dĩ nhiên không phải tỏa ra từ gã đàn ông như hắn, mà là từ tiểu nương tử phía sau tấm màn kia. Nó giống như hương hoa, lại giống như mùi trà sữa mà hắn từng được uống ở phương Bắc. Mùi hương ấy khiến lòng người không khỏi xao động, * l**n t*nh m*. Đã thế lại còn thêm tấm màn vải khiến không khí càng thêm oi bức, dù có quạt nan phành phạch thì mồ hôi vẫn cứ rịn ra như tắm, làm sao mà ngủ cho nổi.

Sau tấm màn lại truyền tới giọng nói dịu dàng mềm mại của nàng:

"Ta vốn rất sợ rắn. Năm lên tám tuổi, ta theo mẫu thân tái giá về nhà họ Hà. Trong mắt người ngoài, kế tỷ là người ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng tỷ vốn không ưa việc phụ thân của tỷ đối tốt với ta, nên đã xúi giục đám biểu ca bắt rắn nhỏ bỏ vào phòng ta. Ta đã gặp ác mộng suốt một thời gian dài, chính vì thế nên ta mới sợ rắn đến mức ấy."

Nghe đến đây, Hoắc Kình nhíu chặt mày, trầm giọng nói:

"Cũng không có gì bất ngờ."

"Hả?" - A Nguyên ở ngoài màn ngẩn ra.

Hắn giải thích:

"Có người kế phụ như thế, thì có người kế tỷ như vậy cũng chẳng lạ gì." Cha nào con nấy, đều đeo những chiếc mặt nạ giả nhân giả nghĩa. Ngoài mặt thì hiền lành, nhưng bên trong lại thâm hiểm độc ác, quả thực không có gì bất ngờ.

A Nguyên nói tiếp:

"Tỷ ấy từ nhỏ đã bắt nạt ta, nhưng mọi người đều thích tỷ ấy nên không ai tin lời ta nói, ngay cả mẫu thân cũng không tin."

Nói đến đây, giọng nàng không giấu nổi sự thất vọng.

Hoắc Kình xoay người nhìn ra phía tấm màn, lờ mờ thấy được thân hình thướt tha đang nằm trên giường tre. Hắn im lặng một hồi rồi mới mở lời:

"Năm mười một tuổi, ta bắt đầu đi ăn xin trên phố để sống qua ngày."

A Nguyên nghe hắn nhắc về chuyện cũ thì vô cùng kinh ngạc. Nghe hắn nói mười một tuổi đã phải đi ăn xin, tim nàng thắt lại, dâng lên nỗi xót thương vô hạn. Nàng khẽ gọi:

"Hoắc gia..."

Hoắc Kình gối tay dưới đầu, nhìn lên xà nhà mà hồi tưởng:

"Mười một, mười hai, mười ba tuổi, mấy năm đó ta đều đều giãy giụa cầu sinh ở tầng đáy cùng cực. Năm mười ba tuổi, lúc sắp không sống nổi nữa, vì để có một miếng cơm ăn no, ta đã khai gian tuổi để nhập ngũ. Lúc đầu tuy cao lớn nhưng vì gầy yếu nên thường xuyên bị kẻ khác bắt nạt."

A Nguyên nghe những điều này mà bàng hoàng:

"Hoắc gia... mà cũng từng bị người ta bắt nạt sao?"

Hắn đáp:

"Ừ, thế nên sau này ta mới liều mạng khiến bản thân mình mạnh hơn, to lớn hơn, khiến ai nấy đều phải nể sợ."

So ra, nàng thấy mình vẫn còn sống tốt hơn hắn quá nhiều. Trong lòng nàng giờ đây chỉ còn sự xót xa, nàng khẽ nói:

"Ngày tháng sau này chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn thôi."

Hắn bình thản đáp:

"Ừ, sẽ tốt hơn."

Sau đó hai người không ai nói gì nữa, chỉ còn tiếng côn trùng kêu râm ran bên ngoài. Ngọn đèn dầu phát ra tiếng "tí tách" khe khẽ, dường như sắp cạn. A Nguyên đã ngủ thiếp đi, ngủ rất yên tâm.

Còn Hoắc Kình thì thức trắng nửa đêm. Bên tai là tiếng thở đều đặn, nơi cánh mũi là hương thơm nhàn nhạt, thực sự rất khó để chìm vào giấc ngủ.

Trong lúc ngủ, A Nguyên lại nằm mơ. Trong mơ xuất hiện một con rắn khổng lồ to hơn cả eo nàng, há cái miệng đỏ ngòm như muốn nuốt chửng nàng vào bụng. Đang lúc nàng sợ đến mất vía thì Hoắc gia từ trên trời rơi xuống, dũng cảm vung đao chém đứt đầu rắn. Nàng lập tức không còn sợ hãi nữa, càng ngủ say hơn.

...

Có lẽ vì ngủ quá say nên nàng chẳng hay biết hắn đã thức dậy đi ra ngoài từ bao giờ. Lúc nàng tỉnh dậy, đèn dầu đã được châm thêm và vẫn đang cháy. Tấm màn vải trên giường lớn cũng đã biến mất, trên giường trống không.

Nàng nhìn ra cửa sổ, trời vẫn còn mờ mờ xám. Sau một đêm, tâm trạng nàng đã ổn định hơn nhiều. Nàng đứng dậy vấn tóc, chỉnh lại y phục rồi mới cầm đèn bước ra ngoài.

Nhìn ra phía nhà chính, không thấy hắn đang luyện võ như mọi khi. Đến khi bước ra sân, nàng mới thấy hắn đang ngồi trên chiếc ghế dưới hiên, khoanh tay tựa vào tường, nhắm mắt nghỉ ngơi.

A Nguyên ngẩn người, nhìn dáng vẻ mệt mỏi của hắn, lòng dâng lên sự áy náy vô ngần. Nhưng nàng chưa kịp lên tiếng thì hắn đã mở mắt trước:

"Cô không làm ồn đến ta đâu. Tại trong phòng oi bức quá nên ta mới ra ngoài này ngồi thôi."

Nàng ngạc nhiên, chẳng lẽ hắn có thuật đọc tâm sao? Nàng còn chưa nói gì mà hắn đã biết nàng đang nghĩ gì rồi. Hoắc Kình mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm và tỉnh táo. Hắn nói tiếp:

"Cô đi nấu bữa sáng đi, ta vào nhà chợp mắt thêm một lát."

A Nguyên: ...

Câu này của hắn nghe thế nào cũng thấy giống như nàng đã làm phiền đến hắn vậy. Hoắc Kình đứng dậy, vươn vai vận động cánh tay. Có vẻ như ngồi lâu nên người hắn hơi cứng lại. Hắn thản nhiên đi lướt qua người nàng, trở về phòng, vừa ngả lưng là ngủ ngay.

Nàng nhìn qua cửa sổ, lòng đầy áy náy. Nàng thì ngủ rõ ngon, còn khiến hắn mệt đến mức ngủ không yên giấc.