Hoắc Kình dán chặt mắt vào A Nguyên một hồi lâu, thấy nàng dùng ánh mắt đáng thương đến tội nghiệp nhìn mình, hệt như vừa phải chịu đựng một nỗi uất ức thấu trời.
Sực nhớ ra nàng vừa bị ngã đau chân, Hoắc Kình liền quay người mở rương lục tìm một lát, lấy ra hũ cao dược ngày trước hắn mang về từ trong quân ngũ.
Đây là loại cao dược có công hiệu làm tan máu bầm, hoạt huyết sinh cơ hữu hiệu nhất.
Hắn cầm cây đèn dầu đi đến bên giường, đặt ngọn đèn xuống phía cuối giường, rồi mới ngước đôi mắt đen sâu thẳm, trầm mặc nhìn nàng:
"Chân đau lắm sao?"
Khóe mắt của A Nguyên vẫn còn đọng lại giọt lệ ngân ngấn, nàng cắn chặt môi gật gật đầu.
Cơn đau buốt truyền đến khiến đầu óc nàng có phần tỉnh táo lại đôi chút, thành thử bấy giờ nàng cũng không còn dám bấu víu, quấy rầy Hoắc gia không buông nữa.
Hoắc Kình cúi đầu, nhẹ nhàng cởi giày của nàng ra.
Bàn chân của A Nguyên rất nhỏ, một bàn tay của Hoắc Kình là đã có thể bọc gọn gàng trong lòng bàn tay. Mấy đầu ngón chân tròn trịa, hồng hào, có lẽ vì bị hắn nhìn chằm chằm nên theo bản năng căng thẳng mà khẽ co rụt lại.
Bàn chân trái không hề có vết va đập nào, Hoắc Kình liền đặt chân trái xuống, tiếp tục cởi chiếc giày bên chân phải ra.
Lúc cởi giày, A Nguyên khẽ "xuýt" lên một tiếng đau đớn. Giày vừa cởi ra, chỉ thấy đầu ngón chân cái tròn trịa đã bị va đập đến mức bầm tím một mảng nhỏ.
Hoắc Kình mở nắp hũ cao dược, quệt một ít lên đầu ngón tay rồi nhẹ nhàng bôi lên ngón chân cái của A Nguyên.
Đầu ngón tay thô ráp đầy vết chai vừa chạm vào chỗ sưng bầm, đau đến mức A Nguyên phải rụt chân lại. Nhưng vì cổ chân đã bị Hoắc gia giữ chặt trong tay nên nàng căn bản không cách nào động đậy được.
Sau khi tỉnh rượu, A Nguyên không khóc nữa, nàng cắn chặt bờ môi, nửa tiếng r*n r* vì đau cũng không thèm phát ra.
Chỗ va quệt vốn nhỏ, chỉ một lát sau hắn đã xoa bóp xong xuôi.
Hoắc Kình đang định đậy nắp hũ cao dược lại thì A Nguyên bỗng cất chất giọng nghẹn ngào, lý nhí bảo:
"Đầu gối... cũng bị va phải rồi."
Động tác tay của Hoắc Kình khựng lại. Thấy nàng lúc này đã tỉnh táo được vài phần, hắn vốn định đưa hũ cao dược cho nàng tự xoa bóp lấy, thế nhưng nàng lại tự mình xắn ống quần lên trước một bước.
Một đoạn bắp chân trắng ngần, mịn màng cứ thế đập thẳng vào tầm mắt của Hoắc Kình.
Bị nàng trêu chọc, hành hạ suốt nửa đêm, Hoắc Kình bấy giờ chợt hoài nghi không biết có phải nàng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh rượu hay không.
Thế nhưng khi ánh mắt hắn chạm phải mảng đầu gối đã bầm tím, sưng to một vùng lớn của nàng, hắn lại khẽ ngẩn người ra.
Nước da A Nguyên vốn trắng trẻo, nên vết bầm tím lịm này trông lại càng thêm phần gai mắt.
Hoắc Kình thầm dấy lên nỗi hối hận vì lúc nãy đã nhẫn tâm vứt bỏ, khóa chặt nàng ở trong phòng một mình như thế.
Trong phòng tối om, nàng lại say khướt không tỉnh táo, khó trách sao lại xảy ra chuyện va quệt ngoài ý muốn này.
Vết bầm dập trông đến xót xa, nhìn qua là đủ biết nàng đã bị va một cú không hề nhẹ.
Hoắc Kình lăn lộn ở trong quân ngũ ngần ấy năm, đối với phương pháp xoa bóp làm sao để tan máu bầm nhanh chóng và hiệu quả nhất thì hắn đã thuộc nằm lòng như bàn tay, thế nên hắn cũng không để nàng tự mình bôi thuốc nữa.
Hắn quệt một lượng cao dược kha khá vào lòng bàn tay, liếc nhìn nàng một cái rồi trầm giọng dặn:
"Sẽ đau đấy, ráng chịu đựng một chút."
A Nguyên đỏ bừng mặt, ngoan ngoãn gật đầu.
Lòng bàn tay Hoắc gia áp chặt lên đầu gối nàng, dĩ nhiên là đau đớn vô cùng. Thế nhưng toàn bộ tâm trí của A Nguyên bấy giờ đều đã dồn hết vào gương mặt tuấn tú, góc cạnh cứng cỏi kia của hắn, thành thử nàng cũng chẳng còn cảm giác đau đớn là bao nữa.
Thực ra, sau cú ngã đau điếng vừa rồi, A Nguyên đã tỉnh rượu đến bảy tám phần. Dẫu trong lòng tự cảm thấy vô cùng xấu hổ, ngượng ngùng trước những hành động và lời nói càn rỡ của mình lúc nãy, nhưng chuyện đã đi đến nước này rồi, nàng cũng không muốn chọn cách rụt rè tháo lui nữa.
Chính vì vậy, nàng mới cả gan phơi bày đầu gối của mình ra trước mặt hắn. Nàng tự nhủ, nếu như Hoắc gia vẫn một mực dửng dưng, không động lòng thì nàng sẽ lập tức cam chịu quay về phòng mình.
Thế nhưng Hoắc gia cuối cùng vẫn nghiêm túc, cẩn thận bôi thuốc xoa bóp cho nàng.
Có lẽ vì quanh năm suốt tháng cầm binh khí trên tay quá nhiều, nên ngay cả trong lòng bàn tay hắn cũng là một lớp chai sần dày cộm. Đầu gối của A Nguyên lúc này không chỉ có cảm giác đau buốt, mà còn nóng rực và ngứa ngáy khôn tả. Cái cảm giác ngứa ngáy dai dẳng ấy hệt như đang gãi nhẹ, trêu ngươi vào tận sâu trong cõi lòng của nàng.
Trong thâm tâm A Nguyên bỗng trỗi dậy một niềm khao khát muốn đem mọi chuyện bày tỏ hết với Hoắc gia.
Lúc nãy những lời cần nói cũng đã suýt thốt ra hết rồi, chi bằng nhân cơ hội này mà nói cho rõ ràng, minh bạch luôn thể?
Sau đêm nay, chưa chắc nàng đã còn giữ nổi lá gan lớn thế này để đối diện với Hoắc gia nữa.
Nghĩ đến đây, bờ môi A Nguyên khẽ run rẩy vài bận, nàng do dự một hồi lâu, cuối cùng cũng chịu hạ quyết tâm mở miệng:
"Hoắc gia, A Nguyên thích người."
Hoắc Kình vốn đang dùng lực xoa bóp cho tan mảng máu bầm trên đầu gối nàng, đột ngột nghe thấy câu nói ấy, bàn tay hắn bất thình lình khựng lại.
Trước khi Hoắc Kình kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào, A Nguyên đã luống cuống, vội vã tiếp lời:
"Ta biết Hoắc gia chỉ xem A Nguyên như muội muội. Những lời này ta nói ra cũng không hề có ý định ép buộc Hoắc gia phải đáp lại tình cảm, ta chỉ muốn người biết rõ tâm ý của ta, xin người... sau này đừng xem A Nguyên như muội muội nữa."
Nói xong tràng bộc bạch ấy, gương mặt A Nguyên đã đỏ gắt như gạch nung, nàng nhìn trân trân vào Hoắc gia bấy giờ đang cụp mi mắt xuống, khiến người ta không cách nào nhìn thấu được thần sắc trên mặt hắn.
Nàng thừa hiểu, Hoắc gia chắc chắn sẽ không chấp nhận tình cảm này. Thế nhưng nàng vẫn muốn mượn chút hơi men còn sót lại để nói ra bằng hết, tránh cho bản thân về sau phải ôm hận, tiếc nuối.
Hoắc Kình vẫn im lặng, không thốt ra lấy nửa lời. Sau khi dùng lực day mạnh một cái cuối cùng lên vết bầm, hắn mới dứt khoát thu tay về, đóng nắp hũ cao dược lại rồi đặt ngay cạnh tay nàng, nhàn nhạt bảo:
"Trưa mai nhớ dùng hũ cao dược này xoa bóp thêm một lần nữa. Sau này đừng có suy nghĩ lung tung, ta sẽ không cưới cô đâu."
Mãi cho đến khi chữ cuối cùng được thốt ra, Hoắc Kình mới chịu ngước đôi mắt đen sâu thẳm lên nhìn nàng.
Đôi mắt đen ấy phẳng lặng như tờ, tĩnh mịch không một gợn sóng, dường như những lời thổ lộ gan ruột của A Nguyên chẳng thể làm dấy lên trong lòng hắn nửa điểm gợn lòng.
A Nguyên bị từ chối thẳng thừng thì trong lòng đau xót vô cùng. Thế nhưng chuyện bị cự tuyệt vốn đã nằm trong dự tính của nàng, bởi vậy nàng chỉ đành cố nở một nụ cười gượng gạo, đáp:
"Chỉ cần Hoắc gia còn chưa thành thân, thì A Nguyên cả đời này nguyện không gả cho ai, cứ một mực đợi người."
Dứt lời, A Nguyên cụp hàng mi xuống che giấu nỗi buồn. Chỉ một lát sau, nàng thả chân xuống mép giường, xỏ chân vào giày rồi gượng đứng dậy, đi đứng tập tễnh, khập khiễng lướt qua Hoắc Kình, một tay vịn tường từng bước đi ra khỏi phòng.
Mãi đến khi bóng người đã khuất dạng sau cánh cửa, Hoắc Kình mới chịu dời tầm mắt hướng về phía cửa ra vào.
Hắn nhìn đăm đăm vào khoảng không ấy hồi lâu rồi mới thu hồi ánh mắt, tầm mắt vô tình chạm phải hũ cao dược tan máu bầm mà A Nguyên bỏ quên trên giường.
Hắn cầm chiếc hũ sứ lên, đầu ngón tay khẽ miết nhẹ, mân mê vặn vẹo chiếc nắp hũ một hồi lâu, sau cùng mới chịu đặt nó sang bên cạnh đầu giường. Hắn ngồi sụp xuống mép giường, hơi khom lưng, hai cánh tay buông thõng đặt trên đùi, ánh mắt đăm chiêu, trầm mặc suy tư.
Ánh nến leo lét hắt lên một bên gương mặt góc cạnh của Hoắc Kình, càng làm nổi bật lên thần sắc thâm trầm, sâu kín của hắn.
Hoắc Kình quả thực không thể cưới A Nguyên làm thê tử.
Cho dù nàng không phải là nữ nhi ruột của Hà Dự đi chăng nữa, nhưng nếu hắn thực sự rước nàng vào cửa, thì cái mối quan hệ vế vai, vai vế này e là sẽ đảo lộn hết cả. Sớm muộn gì cũng sẽ làm rùm beng lên thành trò cười cho thiên hạ, chuyện đó đối với bất kỳ ai cũng chẳng tốt đẹp gì.
Ở gian phòng bên kia, A Nguyên mò mẫm trong bóng tối trở về giường, nàng cởi giày rồi ngồi bó gối trên giường.
Ngửi mùi thảo dược thoang thoảng, thanh mát tỏa ra từ phía đầu gối, A Nguyên cũng khẽ thở dài một tiếng đầy u uẩn.
Hoắc gia tốt đến nhường ấy, bảo làm sao nàng có thể kiềm lòng mà không đem lòng yêu mến cho được?
Dẫu cho có bị từ chối phũ phàng, nàng cũng chưa từng hối hận vì sự bốc đồng, liều lĩnh của mình đêm nay.
Lời nàng nói lúc nãy rằng, chỉ cần Hoắc gia chưa cưới ai thì nàng nguyện cả đời không gả, hoàn toàn là những lời xuất phát từ tận đáy lòng, không có nửa điểm gian dối.
Và chỉ cần trong khoảng thời gian Hoắc gia vẫn còn độc thân này, nàng tuyệt đối sẽ không chọn cách từ bỏ.
A Nguyên sống ở nhà họ Hà ngần ấy năm trời, chịu đủ mọi uất ức nhưng chưa bao giờ biết tranh biết giành với ai. Cho đến tận lúc dứt khoát vứt áo đi khỏi cái nhà họ Hà khốn khiếp đó, nàng mới chợt nhận ra thứ mà bản thân khao khát có được nhất trên đời này không phải là vinh hoa phú quý, vàng bạc đầy kho, cũng chẳng phải là một phu quân tài giỏi thuộc hàng nhân trung long phụng.
Thứ duy nhất nàng cam tâm tình nguyện muốn giành lấy, từ đầu đến cuối chỉ có một mình Hoắc gia mà thôi.
Nếu như không vì thứ mình mong muốn mà ra sức tranh đấu một phen, nàng nhất định sẽ hối hận.