Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 63



Thân hình cứng đờ của A Nguyên được Hoắc gia đỡ dậy.

Lúc đứng lên, cơ thể vừa cử động một chút là phần mông đã đau nhói. Tuy chỗ đó nhiều thịt thật, nhưng cũng chẳng chịu nổi một cú ngã trời giáng như thế. Nàng đau đến mức hai hàng lông mày thanh tú nhíu chặt cả vào nhau.

Hoắc Kình thấy biểu cảm của nàng như vậy thì không buông tay ra ngay, mà tiếp tục dìu nàng ra khỏi nhà bếp.

Ra tới bên ngoài, những giọt nước trên người hắn cứ "tí tách" nhỏ xuống đất, lúc này Hoắc Kình mới chợt nhận ra mình vừa làm cái gì và dáng vẻ hiện tại của mình trông ra sao. Nhưng người cũng đã dìu ra rồi, giờ mới bắt đầu giữ kẽ, tránh né thì lại thành ra "giấu đầu hở đuôi". Hoắc Kình đành phải giữ nét mặt bình thản như không có sóng gió gì, đưa nàng vào trong phòng.

Dù hai người không nói với nhau câu nào, nhưng nước trên người Hoắc Kình đã thấm sang y phục của A Nguyên, làm ướt sũng một mảng lớn.

Cơ thể hắn vừa được dội nước lạnh, đáng lẽ phải mát mẻ, vậy mà lúc này lại tỏa ra hơi nóng rực. Luồng nhiệt lượng ấy xuyên qua lớp y phục ướt át truyền thẳng vào làn da của A Nguyên, khiến các lỗ chân lông khắp người nàng tức khắc giãn nở, tham lam hấp thụ lấy hơi ấm này. A Nguyên bị mùi hương nam tính, mạnh mẽ của nam nhân này bao bọc một cách kín kẽ.

Tim nàng hơi run.

Sau khi được dìu vào phòng, vì sợ cứ thế ngồi xuống sẽ bị đau nên A Nguyên chỉ đành đứng yên tại chỗ.

Hoắc Kình vừa buông tay ra định quay người bước đi, thì ngay lập tức, một đôi tay mềm mại, thon thả đã túm chặt lấy cánh tay hắn. Hoắc Kình ngước đôi mắt đen thâm trầm, nội liễm nhìn về phía A Nguyên đang mang vẻ thẹn thùng, e lệ.

A Nguyên nuốt một ngụm nước bọt, rồi bất thình lình lao thẳng vào lòng hắn.

Hoắc Kình từng chinh chiến sa trường, gối giáp nằm giáo, cảnh giác vô cùng nhạy bén, vậy mà không ngờ lại dễ dàng bị nàng đánh úp như thế.

Một lúc sau, Hoắc Kình lập tức nghiêm giọng quát:

“Cô làm gì vậy?”

Hôm nay Hứa nương tử dạy cho A Nguyên không cần phải làm những trò quá phức tạp, chỉ cần nói một câu thôi cũng đủ khiến nam nhân phải thả hồn bay bổng rồi. Nàng ôm chặt lấy thắt lưng của Hoắc gia, gương mặt đỏ bừng lên như gấc chín, khẽ cắn hàm răng ngọc, một lúc sau mới lí nhí cất lời:

"Ta muốn trở thành người của Hoắc gia."

Thanh âm thẹn thùng, rụt rè ấy lọt vào tai, khiến Hoắc Kình trong khoảnh khắc có chút rung động. Nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn đã ép bản thân đè nó xuống.

Hắn trầm mặt đưa tay gỡ tay nàng ra, lùi về sau một bước, đột ngột xoay người, không quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài.

Trước khi đi, hắn lạnh lùng ném lại một câu:

"Đừng có càn quấy nữa, bằng không đừng trách ta đuổi cô đi!"

A Nguyên không nhìn thấy biểu cảm gì của hắn, nhưng nàng cảm nhận được sự tuyệt tình qua bóng lưng và câu nói vừa rồi.

Dường như… hắn thật sự chẳng hề động lòng.

A Nguyên đứng ngây người tại chỗ một hồi lâu, rồi chậm chãi ngồi xổm xuống, vòng tay ôm lấy đầu gối của mình.

Nàng bỗng cay đắng nhận ra, bản thân hiện tại chẳng khác nào một tên hề trong gánh hát.

Những gì nàng làm hôm nay, chắc hẳn đã khiến người ta chán ghét rồi.

Nàng làm những chuyện này, chẳng qua là vì thật lòng huyễn hoặc rằng Hoắc gia sẽ có chút hứng thú với mình. Nhưng nhìn lại tình cảnh vừa rồi, hóa ra, chung quy vẫn chỉ là nàng tự mình đa tình mà thôi.

Hoắc Kình siết chặt nắm đấm bước ra khỏi phòng, sắc mặt càng thêm thâm trầm, khó coi.

Hắn về phòng thay một bộ y phục khác, rồi đi thẳng ra ngoài, tìm đến bên ngoài sân nhà họ Hứa. Vừa vặn lúc này Hứa thợ mộc cũng đi gánh nước trở về, thấy Hoắc thợ rèn thì sửng sốt, hỏi:

"Hoắc thợ rèn, huynh tìm ta có việc gì à?"

Hoắc Kình giữ khuôn mặt lạnh như tiền, nói với hắn ta:

"Huynh về bảo với nương tử nhà huynh, tiểu nương tử ở trong viện của ta tính tình đơn thuần, đừng có nói mấy lời kỳ quái để xúi giục nàng ấy nữa!"

Hứa thợ mộc bị thái độ nghiêm nghị, lạnh lùng của Hoắc Kình làm cho giật mình, vội hỏi:

"Nương... nương tử nhà ta rốt cuộc đã nói những gì vậy?"

Hoắc Kình không nói rõ, chỉ trầm mặt đáp:

"Huynh cứ nói lại với nàng ấy, nàng ấy tự khắc sẽ hiểu."

Nói xong, hắn xoay người định rời đi, nhưng sực nhớ ra đống đồ đạc sắp sửa hoàn thiện, liền quay lại dặn thêm Hứa thợ mộc:

"Mấy món đồ nội thất sắp làm xong kia, không cần vội đưa sang. Qua một thời gian nữa ta sẽ tự đến mang về."

Hiện tại nếu chuyển đống đồ đạc đó về, chỉ sợ A Nguyên nhìn thấy những thứ hắn đặt làm riêng cho nàng, e rằng nàng sẽ lại tiếp tục nuôi hy vọng và tâm tư mập mờ kia. Hoắc Kình nghĩ, mình phải triệt để chặt đứt suy nghĩ này của nàng.

Sau khi Hoắc Kình rời đi, Hứa thợ mộc quẩy gánh nước đẩy cửa bước vào sân. Vừa vào đến nơi đã thấy thê tử nhà mình đang đứng dưới giàn nho, đôi lông mày nhíu chặt, lộ rõ vẻ mặt lo lắng.

Hứa thợ mộc đóng cửa lại, cũng không trách mắng thê tử, chỉ thở dài một tiếng rồi bảo:

"Chúng ta ấy à, sau này cũng đừng can thiệp vào chuyện nhà Hoắc thợ rèn nữa. Nếu họ thực sự có duyên có nợ, chúng ta chỉ cần đẩy nhẹ một cái là thành. Còn không nếu đã không thành, thì cho dù chúng ta có ra sức khuấy động sóng gió lớn đến mấy, cũng bằng thừa thôi."

Ngày hôm sau, A Nguyên vẫn chuẩn bị cơm nước như thường lệ. Chỉ có điều khác với mọi khi là Hoắc Kình lại giữ thái độ im lặng như tờ, hắn lầm lũi bê cả bữa sáng lẫn bữa trưa ra ngoài tiệm rèn để ăn.

A Nguyên biết hắn thực sự tức giận rồi. Nàng rất muốn xin lỗi Hoắc gia, nhưng cứ mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng không một chút hơi ấm nào của hắn, nàng lại chùn bước, thối lui. Nhìn thấy sắc mặt này của Hoắc gia, trong lòng A Nguyên thầm nghĩ, có lẽ mình cũng chẳng thể ở lại tiệm rèn này lâu hơn được nữa.

Ý nghĩ ấy vừa nhen nhóm chưa được bao lâu thì ngay buổi chiều đã ứng nghiệm.

Sau giờ ngọ, khi A Nguyên đang ngồi dưới hiên nhà làm đồ thêu, bỗng nhiên nghe thấy từ phía tiệm rèn đằng trước truyền đến tiếng cười nói oang oang của một phụ nhân. Thấp thoáng còn nghe thấy mấy câu đại loại như "cô nương tốt", "chăm chỉ tháo vát". A Nguyên dường như đã đoán ra được chuyện gì, trong lúc tâm trí rối bời, đầu mũi kim vô tình đâm vào ngón tay, rỉ ra một giọt máu nhỏ, nàng vội đưa lên miệng ngậm lấy.

Suy nghĩ một hồi, nàng đặt món đồ thêu trên tay xuống, rảo bước đi tới phía sau tấm rèm che.

"Hoắc thợ rèn cứ yên tâm, bà mối Thẩm ta dám đảm bảo với người. Đã tìm ta nói chuyện hôn sự, thì ta nhất định sẽ tìm cho người một tiểu nương tử vừa xinh đẹp, vừa chăm chỉ lanh lợi lại nghe lời."

Từng câu từng chữ của phụ nhân nọ lọt vào tai A Nguyên, khiến lồng ngực nàng như ngón tay bị kim châm lúc nãy vậy, bị đâm liên tiếp hết nhát này đến nhát khác. Đau đớn, lại nghẹn ứ đến khó thở.

Thì ra Hoắc gia không phải không muốn thành thân, mà là thật sự không muốn thành thân với nàng.

Quả nhiên vẫn là nàng quá mức si tâm vọng tưởng rồi.

A Nguyên lầm lũi đi trở lại dưới hiên nhà, cầm lấy món đồ thêu tiếp tục cặm cụi làm cho kịp tiến độ. Thế nhưng những giọt nước mắt không biết nghe lời cứ thế lã chã rơi xuống tấm khăn thêu, loang lổ thành một mảng sẫm màu.

Khóc một lúc, A Nguyên dùng tay áo quệt ngang dòng lệ trên hốc mắt, nét mặt nàng cũng dần trở nên kiên định, dứt khoát hơn.