Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 70



Những chuyện đó từ đầu đến cuối đều là nàng chủ động, nàng có trách ai cũng không thể trách Hoắc gia, càng không thể lấy đó để yêu sách bắt Hoắc gia phải cưới nàng.

Nhưng huynh ấy, huynh ấy cũng không thể khiến người ta khó xử như vậy chứ!

A Nguyên trước giờ tính khí luôn tốt, trong lòng cũng đã có vài phần tức giận, nụ cười gượng gạo khó khăn lắm mới nặn ra được tức khắc biến mất.

Nàng đỏ bừng mặt, cứng đờ hồi lâu, cắn cắn môi rồi nghiêm mặt, ngẩng đầu nhìn thẳng người đàn ông đối diện.

“Hoắc gia, chuyện này sao ta có thể nói với phu quân tương lai được? Với lại... với lại dù sao... dù sao đến lúc thành thân động phòng rồi, hắn biết ta vẫn trong sạch là được.”

Nói xong nàng mới cảm thấy mình lớn mật đến mức nói năng không lựa lời, gương mặt nhỏ nhắn vừa mới bình tĩnh lại một chút lại đỏ bừng lên tận mang tai.

Sắc mặt Hoắc Kình trong nháy mắt tối sầm lại, môi mím chặt, không nói một lời.

Sắc mặt ấy khiến A Nguyên cảm thấy có chút đáng sợ, trong lòng nảy sinh ý nghĩ bỏ chạy.

Vì thế nàng đứng dậy, lắp bắp nói:

“Ta... ta không ăn nữa, Hoắc gia cứ ăn từ từ.”

Nói rồi, nàng bước những bước nhỏ đầy vẻ nhút nhát, chạy về phòng.

Trở về phòng, nàng đóng chặt cửa lại.

Mãi một lúc lâu sau, tâm trạng mới dần bình tĩnh lại.

Tâm trạng vừa bình tĩnh xuống, nàng lại không nhịn được mà suy nghĩ nhiều.

Ngày mai nàng sẽ đi rồi. Không báo đáp được ân tình thì cũng thôi, còn cãi nhau đến đỏ mặt với Hoắc gia, liệu có phải là có chút không nên không?

Nhưng những lời Hoắc gia nói thật sự khiến người ta tức giận!

Nàng mím môi, trong lòng có vài phần do dự.

Ngày mai phải đi rồi, nhưng vẫn còn vài chuyện chưa dặn dò. Hôm nay không nói, e rằng ngày mai sẽ không kịp nữa.

Sau một lúc lâu, A Nguyên vẫn đẩy cánh cửa sổ dưới mái hiên ra, thò đầu nhìn về phía bàn ăn.

Nhìn bóng lưng thẳng tắp của Hoắc gia đang ngồi bên bàn.

Suy nghĩ một chút, nàng vẫn mở miệng:

“Hoắc gia, mấy ngày nữa ta sẽ đi. Trong chiếc tủ nhỏ ở nhà bếp có năm vò thịt tương nhỏ, sau này huynh có thể dùng để trộn cơm ăn. Dưới đất còn có hai hũ dưa muối lớn, có thể ăn cùng cháo. Chừng ấy chắc cũng đủ cho Hoắc gia ăn được một thời gian.”

Sau khi nói một lời nói dối, A Nguyên lại nói thêm một lời nói dối nữa.

Nàng căn bản không phải mấy ngày nữa mới đi, mà là ngày mai sẽ đi.

Chỉ là nàng sợ đến lúc ấy Hoắc gia chẳng có phản ứng gì, cũng không tiễn nàng, khiến lòng nàng lạnh buốt.

Thế thì thà rằng cứ lén lút rời đi còn hơn.

A Nguyên lại nói:

“Sau này Hoắc gia nhất định sẽ cưới được một vị tẩu tử hiền thục. Ta cũng chúc Hoắc gia sau này cuộc sống ngày càng hưng thịnh, sung túc.”

Nói xong, nàng đóng cửa sổ lại.

Trên mặt dần hiện lên vài phần buồn bã.

Nghĩ đến việc Hoắc gia sẽ cưới thê tử, trong lòng nàng vẫn có chút khó chịu.

Hoắc Kình không biết đã ngồi dưới mái hiên bao lâu.

Đồ ăn trên bàn đã nguội lạnh, vậy mà hắn vẫn chưa động đũa lấy một lần.

Trời tối hẳn, Hoắc Kình mới đứng dậy, ra khỏi nhà.

Hứa thợ mộc đang cùng thê tử ngồi dưới giàn nho hóng mát thì cửa viện bị gõ vang.

Hứa thợ mộc đi mở cửa, thấy là Hoắc thợ rèn, cười nói:

“Cuối cùng cũng trở về rồi. Mấy ngày nay huynh đã... đi đâu vậy?”

Nói đến cuối câu, nhìn thấy sắc mặt trầm nặng của Hoắc Kình, nụ cười trên mặt hắn dần thu lại.

Hoắc Kình nhìn Hứa thợ mộc, mở miệng:

“Có rảnh đi uống rượu với ta không?”

Hứa thợ mộc “hả” một tiếng, nhất thời chưa phản ứng kịp.

Hắn không hiểu vì sao Hoắc thợ rèn vốn luôn không qua lại với người khác lại hết lần này tới lần khác tìm mình đi uống rượu.

Hứa nương tử ở trong sân nghe được lời Hoắc Kình nói, liền lên tiếng với phu quân:

“Chàng đi đi, chỉ cần uống ít một chút là được.”

Hứa nương tử tâm ý tinh tế.

Mấy ngày nay nhìn là biết tiểu nương tử tới tìm nàng có tâm sự.

Ban đầu nàng còn tưởng là vì nhớ Hoắc thợ rèn, nhưng lại mơ hồ cảm thấy không phải.

Tuy biết tiểu nương tử có tâm sự, nhưng nàng cũng không tùy tiện dò hỏi.

Hôm nay Hoắc thợ rèn mới trở về, đáng lẽ tiểu nương tử đã chuẩn bị rượu ngon thức ăn ngon mới phải.

Thế nhưng Hoắc thợ rèn lại đến tìm phu quân nàng uống rượu.

Chắc hẳn chuyện này có liên quan đến việc tiểu nương tử những ngày qua tâm sự nặng nề kia rồi.

Thê tử đã nói như vậy, Hứa thợ mộc liền đồng ý.

Hắn trở về phòng thay đôi guốc gỗ, rồi cùng Hoắc Kình ra ngoài, tới tửu quán gần đó.

A Nguyên nghe thấy tiếng mở cửa rồi đóng cửa trong sân.

Biết Hoắc gia đã ra ngoài, nàng mới bước ra khỏi phòng.

Nhìn thấy thức ăn trên bàn vẫn chưa động tới chút nào, nàng cau chặt mày, trong lòng vô cùng khó hiểu.

Rốt cuộc Hoắc gia bị làm sao vậy?

Đã qua nửa đêm.

A Nguyên vẫn chưa ngủ, cứ chờ Hoắc gia trở về để mở cửa cho hắn.

Sau khi Hoắc gia rời đi được một lúc, Hứa nương tử có mang sang một chùm nho, nói với nàng rằng Hoắc gia cùng phu quân nhà mình đi uống rượu rồi.

Đợi đến lúc sắp ngủ gật, nàng mới nghe thấy tiếng gõ cửa.

A Nguyên vội vàng cầm đèn dầu bước ra khỏi phòng.

Đến trước cổng viện, nàng cẩn thận cảnh giác hỏi:

“Ai vậy?”

“Là Hứa thợ mộc ở nhà bên đây. Ta đưa Hoắc thợ rèn về rồi, tiểu nương tử mau mở cửa.”

Quả thật là giọng của Hứa thợ mộc.

A Nguyên còn mơ hồ nghe thấy tiếng Hoắc gia lẩm bẩm khi say rượu, vội vàng mở cửa.

Chỉ thấy Hứa thợ mộc đang dìu Hoắc gia say khướt đứng ngoài cửa.

Một mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mặt.

A Nguyên có chút ngây người, hỏi:

“Huynh ấy đã uống... uống bao nhiêu vậy ạ?”

Hứa thợ mộc vẻ mặt khó nói thành lời:

“Uống tới mấy vò rượu.”

Hết vò này tới vò khác, cứ như muốn ép bản thân say khướt mới thôi.

“Tiểu nương tử cầm đèn đi, ta dìu Hoắc thợ rèn vào trong.”

Người A Nguyên nhỏ bé, thế nào cũng không thể dìu nổi Hoắc gia cao lớn cường tráng.

Cho nên nàng rất tự biết mình mà tránh sang một bên.

Đợi người vào trong, nàng khép cửa lại, đi theo phía sau, chỉ cho Hứa thợ mộc phòng của Hoắc gia.

Đặt người lên giường xong, Hứa thợ mộc liền rời đi.

A Nguyên đi đóng cửa, cài then lại, rồi bưng một chậu nước vào phòng Hoắc gia.

Nhìn Hoắc gia say khướt nằm trên giường, nàng khẽ thở dài.

Sau đó làm ướt khăn, vắt khô rồi lau mặt cho hắn.

Cảm nhận được hương thơm nhàn nhạt cùng cảm giác mát lạnh trên mặt, Hoắc Kình mở mắt ra.

Tầm nhìn có chút mờ ảo, giống như đang nằm mơ.

Nhưng hắn vẫn nhận ra người trước mặt là ai.

Thấy hắn tỉnh lại, A Nguyên nói:

“Ta đi pha ít trà hoa cúc cho Hoắc gia.”

Nói rồi nàng định lấy khăn ra.

Nhưng đột nhiên cổ tay bị một bàn tay nóng bỏng siết chặt.

Còn chưa kịp phản ứng, cả người nàng đã bị kéo lên giường.