Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 76



Chỉ cần là món ăn nàng làm hôm ấy thì chắc chắn đều bị ăn sạch không còn gì.

Bởi vì nơi cửa Phật không nên quá chú trọng hưởng thụ ăn uống, nên sau vài lần như vậy, sư thái cũng không để A Nguyên tới giúp nữa.

Nhưng nếu có hương khách dùng cơm chay, người ta vẫn sẽ gọi A Nguyên tới phụ giúp.

Không phải cố ý lấy lòng hương khách, mà bởi hai năm nay chiến tranh liên miên, số cô nhi được đưa tới ni cô am ngày càng nhiều, những quả phụ mất phu quân, không nơi nương tựa cũng ngày một đông.

Sư thái lòng dạ nhân hậu, hễ ai đến mà không còn nơi nào để đi, bà đều thu nhận.

Còn những người đi ngang qua, đói đến bụng cồn cào, sư thái cũng sẽ sai người phát cháo.

Vì vậy chỉ dựa vào khất thực là không đủ, càng cần các hương khách quyên tiền nhang đèn để duy trì sinh hoạt thường ngày.

Hương khói của Thanh Tâm Am cũng xem như tàm tạm, tuy không quá hưng thịnh nhưng cũng không đến nỗi vắng vẻ chẳng ai hỏi han.

Mỗi dịp mùng một và ngày rằm, người dân quanh vùng đều tới dâng hương, thậm chí từ huyện thành cũng có người cố ý đến.

Thanh Tâm Am nổi tiếng nhất là việc cầu con rất linh nghiệm, nên những nhà giàu có đường con cái không thuận cũng thường đến đây thắp hương.

A Nguyên vừa vào bếp đã bị sư phụ Tĩnh Tâm lớn tuổi kéo sang, đeo tạp dề lên người nàng rồi thở phào một hơi:

“Con đến thật đúng lúc. Con nấu đồ chay giỏi nhất, mau tới giúp đi.”

A Nguyên tự buộc lại dây tạp dề rồi hỏi:

“Vị khách quý này quan trọng lắm sao?”

Sư phụ Tĩnh Tâm đáp:

“Chứ còn gì nữa. Bao năm nay vị khách quý ấy đã quyên không ít tiền nhang đèn cho Thanh Tâm Am chúng ta. Hai năm khó khăn nhất cũng nhờ vị ấy giúp đỡ mới vượt qua được. Chỉ là mỗi lần bà ấy tới, mấy món chay đều không động đũa được bao nhiêu, khiến chúng ta trong lòng áy náy. Nay có con ở đây, đương nhiên phải lấy ra mười phần thành ý rồi.”

A Nguyên cười cười, tiện tay lấy một củ khoai tây đã được gọt vỏ đặt lên thớt.

Nàng thái lát rồi thái thành sợi. Tiếng dao gõ lách cách liên hồi, động tác lưu loát như nước chảy mây trôi. Chẳng mấy chốc cả củ khoai đã thành từng sợi nhỏ.

Tận dụng nguyên liệu trong bếp, A Nguyên dùng năm loại rau củ đủ màu sắc thái sợi, đem chần qua dầu rồi vớt ra, bày lên đĩa thành một vòng tròn ngũ sắc.

Cuối cùng nàng trụng miến, đặt ở chính giữa, được năm loại rau củ bao quanh.

Sau đó rưới nước sốt lên trên miến và rau củ.

Chỉ nhìn thôi đã khiến người ta thèm ăn.

A Nguyên nấu ăn rất nhanh nhẹn, lại có người phụ việc bên cạnh, chẳng bao lâu đã làm xong chín món chay.

Bên phía nhà bếp không cần nàng giúp nữa, nàng liền cởi tạp dề, định tới ngọn đồi nhỏ phía sau ít người để nghỉ chân một lát rồi quay về làm thêu thùa.

Lúc này không chỉ sân trước đông hương khách nhất, mà ngay cả hậu viện cũng đầy người tới nghỉ chân.

A Nguyên đang xoay cổ cho đỡ mỏi thì nghe thấy tiếng nam nhân nói chuyện.

Xung quanh lúc này không có ai, nàng sợ đến mức vội trốn sau một cây cột đá.

Ngày thường trong am không tiếp đón nam hương khách, nhưng vào mồng một và ngày rằm thì có.

Song A Nguyên vốn chẳng có ấn tượng tốt với nam nhân, nên theo bản năng liền trốn đi.

“Năm nào cũng tới cái nơi chim còn chẳng thèm ị này, chẳng biết có gì đáng bái nữa.”

“Công tử, đây là đất Phật, xin cẩn ngôn.”

“Năm nào cũng bị tổ mẫu kéo tới, chẳng có chút thú vị nào, chán chết đi được.”

Tên tiểu tư bên cạnh căng thẳng vô cùng.

Không vì điều gì khác, chỉ vì phải trông chừng công tử nhà mình.

Trước lúc xuất phát, lão phu nhân đã dặn đi dặn lại, nhất định phải theo sát tiểu công tử, đừng để cậu gây họa.

“Công tử, thêm hơn một canh giờ nữa là có thể về rồi, người chịu khó một chút đi.”

“Phiền chết đi được, thật muốn tìm chút gì thú vị...”

Lời còn chưa dứt thì chợt khựng lại khi nhìn thấy một góc áo màu xám lộ ra phía sau cây cột.

Đôi mắt đảo một vòng.

Sau đó hắn không nói gì nữa, nhẹ bước chân đi về phía cây cột đá.

A Nguyên nghe thấy tiếng nói chuyện đột nhiên ngừng lại.

Chỉ trong nháy mắt nàng đã hiểu mình bị phát hiện rồi.

Trong lòng kinh sợ, nàng đang định quay người bỏ chạy thì vừa xoay người đã nhìn thấy một gương mặt môi hồng răng trắng.

Một vị tiểu công tử thật tuấn tú.

A Nguyên mở to đôi mắt hạnh, nhìn chằm chằm thiếu niên đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Đó là một thiếu niên khoảng mười lăm mười sáu tuổi.

Thiếu niên cũng mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng, buột miệng thốt lên:

“Tiểu sư phụ thật xinh đẹp.”

Đôi mắt hạnh long lanh như nước, gương mặt chỉ bằng bàn tay.

Có lẽ vì đang mặc bộ ni bào rộng thùng thình nên càng khiến nàng trông nhỏ nhắn hơn.

Nghe vậy, A Nguyên lập tức hoàn hồn, âm thầm thở ra một hơi.

Nàng bắt chước các sư phụ trong am, chắp tay niệm một tiếng:

“A Di Đà Phật.”

Rồi quay người rời đi.

Bước chân càng lúc càng nhanh, càng lúc càng gấp.

Tiểu công tử đứng ngây ra nhìn theo bóng lưng tiểu sư phụ.

Mấy nhịp thở sau mới chợt hoàn hồn, lớn tiếng gọi:

“Tiểu sư phụ xin dừng bước.”

Ai ngờ hắn vừa gọi, tiểu ni cô kia lại đi càng lúc càng nhanh.

Theo phản xạ, hắn lập tức đuổi theo.

“Công tử, người đừng đuổi theo tiểu sư phụ nhà người ta nữa!”

Tên tiểu tư phía sau hoàn toàn ngây người, cũng vội vàng chạy theo.

Ban đầu A Nguyên chỉ bước nhanh.

Nhưng khi cảm giác được vị tiểu công tử kia đang đuổi theo phía sau, nàng lập tức chạy bước nhỏ.

Trong lòng nghĩ chỉ cần chạy tới sân trước, nơi đông người, hắn sẽ không dám tới nói chuyện với mình nữa.

Rời khỏi trấn Thanh Thủy rồi, bất kể là đàn ông hay thiếu niên, A Nguyên đều không muốn có bất kỳ liên quan gì.

Người ở sân trước ngày càng đông.

A Nguyên xuyên qua đám đông, rẽ vào một con đường nhỏ cạnh đại điện.

Hương khách xưa nay đều đi đường lớn, rất ít người đi con đường hẹp nằm giữa đại điện và bức tường bao.

Con đường nhỏ ấy rộng chừng hơn hai thước.

Sau khi bước vào lối nhỏ, A Nguyên mới khẽ thở phào một hơi.

Nhưng vừa mới thở ra được một hơi thì phía sau đã vang lên một giọng nam trầm thấp:

“A Nguyên?”

Toàn thân A Nguyên lập tức cứng đờ.

Nàng tuyệt đối không thể quên giọng nói này!

Hoắc gia sao lại tìm được tới đây?

Là tới tìm nàng sao?

Hay chỉ đơn thuần đến thắp hương?

Hắn đã tìm tới tận đây, chẳng lẽ đã biết chuyện trước kia nàng nói muốn xuất giá chỉ là lừa hắn?

A Nguyên cứng người một lúc, đến cả quay đầu cũng không dám.

Nàng lập tức co chân muốn chạy.

Nhưng ngay khoảnh khắc chân vừa động, cổ tay đã bị người ta giữ lại.

Trong lòng A Nguyên kinh hãi.

Trước đại điện có nhiều người như vậy, lôi lôi kéo kéo thế này còn ra thể thống gì!

Nơi này là góc khuất phía sau đại điện, tuy hiện giờ chưa có ai, nhưng ai dám chắc lát nữa sẽ không có người đi tới!