Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 83



“Cô cô, Hoắc thợ rèn không như người nói…”

A Nguyên đang định nói đỡ cho Hoắc gia thì bỗng khựng lại, vẻ mặt ngẩn ra:

“Cô cô, vừa rồi người nói cái gì mà tư định chung thân?”

Vân nương đầy vẻ phẫn nộ:

“Hôm đó, câu đầu tiên hắn nói khi tìm tới chính là bảo hắn và cháu đã tư định chung thân, còn muốn ta tác thành nữa!”

Nghe vậy, A Nguyên ngơ ngác “À” một tiếng.

Nàng từ khi nào đã tư định chung thân với Hoắc gia, sao chính nàng lại không biết?

Trong lúc A Nguyên còn ngây người, cô cô lại tiếp tục kể tội Hoắc Kình.

“Tên Hoắc thợ rèn đó chẳng phải người tốt lành gì. Ta còn nghe nói hắn nuôi một tiểu nương tử không danh không phận trong viện. Bây giờ tiểu nương tử đó cuỗm hết gia sản của hắn rồi chạy theo người khác, giờ lại muốn nhắm vào cháu. Cháu ngàn vạn lần đừng mắc lừa!”

Nghe đến câu thứ hai của cô cô, A Nguyên lập tức hiểu ra vì sao cô cô lại nói Hoắc gia không đứng đắn.

Nàng thầm nghĩ tuyệt đối không thể để cô cô biết người từng ở trong nhà Hoắc gia chính là mình. Nếu không cô cô nhất định sẽ bắt Hoắc gia phải chịu trách nhiệm cưới nàng.

Trong lòng hoảng hốt, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:

“Cô cô, cháu không có tư định chung thân với Hoắc… Hoắc thợ rèn đâu, đều là hắn nói bậy thôi.”

“Vậy vì sao hắn lại nói như thế?”

Nói đến đây, giọng Vân nương lại hạ thấp hơn:

“Hắn không chỉ biết cháu trốn khỏi thôn Hà gia, mà còn biết cháu định gả đi. Những chuyện này nếu không phải cháu nói với hắn thì còn ai nói với hắn nữa?”

Nói đến đó, Vân nương nhíu chặt mày nhìn A Nguyên.

A Nguyên có thể nghĩ đến việc Hoắc gia đi tìm cô cô, nhưng thế nào cũng không ngờ Hoắc gia vốn ít nói lại nói nhiều như vậy, còn nói dối nữa!

Bị cô cô nhìn đến tê cả da đầu, nhất thời A Nguyên cũng không biết phải trả lời thế nào.

Đúng vậy, nếu không phải nàng nói, chẳng lẽ lại là cô cô tự nói hay sao?

Rõ ràng ngoài nàng ra thì không còn ai khác.

Lúc này nếu không nói thật, nàng quả thực cũng không nghĩ ra được lý do nào hợp lý hơn để giải thích.

Im lặng hồi lâu, A Nguyên cụp mắt xuống, tránh nặng tìm nhẹ mà đáp:

“Cô cô, trước đây đúng là cháu từng ái mộ Hoắc thợ rèn, nhưng Hoắc thợ rèn không đồng ý. Còn về việc vì sao hắn lại nói những lời đó, cháu nghĩ là bởi sau khi bị hắn từ chối, cháu đã nói với hắn rằng cháu muốn gả đi.”

Nghĩ một chút, A Nguyên lại tiếp tục:

“Hắn nhất định là hiểu lầm rằng cháu vì bị hắn từ chối nên mới tùy tiện tìm người để gả. Trong lúc nóng vội, để cô cô nói ra tung tích của cháu, rồi đưa cháu trở về khuyên cháu đừng tùy tiện gả đi, cho nên mới nói như vậy.”

Nói xong một tràng dài như thế, đầu A Nguyên càng cúi thấp hơn.

Vân nương nghe mà ngẩn người.

Sao qua miệng cháu gái mình, Hoắc thợ rèn từ một người làm việc hồ đồ lại biến thành một người đáng tin cậy thế này?

Nhận ra Hoắc thợ rèn có vị trí không nhẹ trong lòng cháu gái, sắc mặt Vân nương càng nghiêm túc hơn.

Xem ra những lời Hoắc thợ rèn nói cũng không hoàn toàn là giả.

Chỉ nhìn là biết A Nguyên đang nghiêng lòng về phía hắn.

Im lặng một lúc, Vân nương tận tình khuyên nhủ:

“A Nguyên, nghe cô cô một câu. Hoắc thợ rèn đó thật sự không phải lương phối. Không nói đến chuyện hắn nuôi tiểu nương tử, chỉ riêng con người hắn thôi cũng đã một thân sát khí. Ai biết được hắn đã giết bao nhiêu người? Lỡ như có một ngày nửa đêm tỉnh giấc, hắn không phân biệt nổi mình đang ở chiến trường hay đang nằm trên giường nhà mình, vậy người gặp họa chẳng phải là người bên cạnh hắn sao?”

Nghe những lời ấy, A Nguyên lại nhíu chặt mày.

Hồi lâu sau mới khẽ nói:

“Hoắc thợ rèn là vì bảo vệ quốc gia. Nếu không có họ liều cả mạng sống thì làm gì có cuộc sống của chúng ta hôm nay. Ý cô cô là những hảo nam nhi từng ra chiến trường đều không xứng có được cuộc sống mỹ mãn sao?”

A Nguyên chưa từng tận mắt thấy cảnh chiến trường máu tanh tàn khốc.

Nhưng nàng đã vô tình nhìn thấy những vết sẹo trên người Hoắc gia.

Đao, tiễn, nỏ, giản, kiếm, phủ, việt…

A Nguyên chưa từng nhìn thấy những binh khí ấy, nhưng nàng đã thấy trên người Hoắc gia những vết sẹo do chúng gây ra.

Dù đều đã là sẹo cũ, nhưng chằng chịt khắp nơi, không khó để tưởng tượng lúc ấy chiến trường nguy hiểm đến mức nào.

Vân nương nghẹn lời.

Bà cũng nhận ra lời mình vừa nói có phần quá đáng.

Im lặng hồi lâu, Vân nương mới tiếp tục:

“Coi như cô cô nói sai. Nhưng Hoắc thợ rèn không phải người có thể phó thác cả đời, cháu đừng có sa vào đó.”

Hoắc gia rốt cuộc có phải lương nhân hay không, A Nguyên rất rõ.

Nhưng để cô cô không tiếp tục nói nữa, nàng chỉ đành gật đầu.

Thấy nàng đồng ý, Vân nương mới thở phào nhẹ nhõm, rồi nói tiếp:

“Còn nữa, tức phụ nhà họ Hứa ở cửa tiệm mộc kia, cháu đừng thân thiết với nàng ấy quá.”

Nghe vậy, A Nguyên lại ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói:

“Cô cô, Hứa nương tử là người rất dễ gần gũi. Cháu không thể vì những chuyện khác mà xa lánh nàng ấy.”

Vân nương nhíu mày:

“Cháu đó… thôi vậy, cháu giống hệt phụ thân cháu, cố chấp, khuyên thế nào cũng không nghe. Không xa lánh thì cũng được, nhưng đừng nói quá nhiều chuyện, hiểu chưa?”

A Nguyên gật đầu.

Điều này nàng biết.

Vân nương là lén bà bà tới Thanh Tâm Am, nên cũng không thể ở lại lâu.

Dặn dò cháu gái thêm vài câu, bảo nàng đừng để những gã đàn ông xấu xa lừa gạt, rồi dẫn theo Đại Hoa vội vàng xuống núi.

Sau khi cô cô rời đi, A Nguyên âm thầm thở ra một hơi, rồi ngồi ngẩn người.

Đúng lúc ấy, Huệ Tố bước đôi chân ngắn ngủn chạy vào, leo lên chiếc trường kỷ, đưa cho A Nguyên một viên mạch nha đường.

“Tô cư sĩ, ăn kẹo đi.”

A Nguyên ngơ ngác “À” một tiếng, rồi viên kẹo đã bị Huệ Tố nhét vào miệng nàng.

Vị ngọt dần lan ra trong khoang miệng.

A Nguyên hoàn hồn lại, ôm lấy cô bé rồi hỏi:

“Kẹo này từ đâu ra vậy?”

“Là nữ Bồ Tát đến tìm Tô cư sĩ cho đó”

A Nguyên ngẩn người.

Người tới tìm nàng ngoài cô cô ra thì chỉ có Hứa nương tử.

Viên kẹo này chắc chắn là Hứa nương tử cho.

Quanh đi quẩn lại, viên kẹo cuối cùng vẫn vào miệng nàng.

Đây là lần thứ hai nàng ăn kẹo do Hoắc gia mua.

Câu nói của Hoắc gia:

“Ăn đồ ngọt vào, chắc tâm trạng nàng sẽ dễ chịu hơn một chút.” vang vọng bên tai nàng như mới chỉ ngày hôm qua.