Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 85



Hoắc Kình mở hết những gói giấy dầu còn lại.

“Lúc mua bánh Vân Phiến, thấy có bán hạt dẻ và bánh hành dầu, nên tiện thể mua mỗi thứ một phần.”

Nghe vậy, A Nguyên mới để ý trên mặt bàn bày không ít món ăn vặt.

Nhìn những món ăn ấy, nàng khựng lại.

Rõ ràng đã nói ai sống cuộc sống của người nấy rồi, vậy mà Hoắc gia lại hết lần này đến lần khác khiến lòng nàng dao động. Nàng đâu phải sắt đá, sao có thể mãi cứng lòng được.

A Nguyên sợ rằng thêm vài lần nữa, bản thân sẽ không có tiền đồ mà đổi ý.

Vì vậy nàng đặt miếng bánh Vân Phiến còn chưa ăn hết xuống, uyển chuyển từ chối ý tốt của hắn:

“Hoắc gia, cho dù người coi ta như nghĩa muội, cũng không cần đối xử với ta tốt như vậy.”

Như thế vừa khiến nàng ngượng ngùng, lại còn dễ làm lung lay quyết tâm mà nàng khó khăn lắm mới kiên định được.

Nghe vậy, Hoắc Kình cũng ngồi xuống, đôi mắt đen chăm chú nhìn A Nguyên. Vì gương mặt hắn quanh năm lạnh lùng nghiêm nghị, nên người ngoài rất khó đoán được bình thường hắn đang nghĩ gì.

Ánh mắt Hoắc Kình sâu thẳm, nhìn đến mức vành tai A Nguyên lặng lẽ nhuộm một tầng đỏ hồng.

Một lúc lâu sau, Hoắc Kình mới lên tiếng:

“Trước đây ta nói sẽ coi nàng như nghĩa muội, là ta đã nói dối.”

Nghe Hoắc Kình thừa nhận mình nói dối, sắc mặt A Nguyên ngẩn ra, trong đôi mắt hạnh hiện lên vài phần ngốc nghếch.

Sao lại là nói dối được?

Lúc đó Hoắc gia rõ ràng nghiêm túc như vậy, hoàn toàn không giống người đang nói dối mà!

Như thể nhìn thấu suy nghĩ của nàng, Hoắc Kình giải thích:

“Nếu ta muốn nói dối, sẽ không ai phân biệt được thật giả.”

A Nguyên nghe vậy mới hoàn hồn, vô cùng khó hiểu:

“Vì sao Hoắc gia phải nói dối?”

Hoắc Kình cũng không vội trả lời, mà cầm ống trúc bên cạnh lên, mở nắp rồi đẩy tới trước mặt nàng.

“Nước đường do Hứa nương tử làm, đặc biệt nhờ ta mang tới cho nàng nếm thử.”

Lúc này A Nguyên chỉ muốn biết vì sao hắn nói dối, nên nhẹ nhàng đẩy ống trúc ra, hơi cau mày lẩm bẩm:

“Ta không uống. Ta chỉ muốn biết vì sao lúc đó Hoắc gia lại nói dối? Lại vì sao đối xử với ta tốt như vậy?”

Hoắc Kình nói:

“Lúc đó nói dối, là để nàng đừng ôm hy vọng.”

Nghe vậy, đôi mắt hạnh của A Nguyên cũng tối đi.

Ngay sau đó Hoắc Kình lại nói:

“Đối xử tốt với nàng là chuyện không tự chủ được. Nếu là người khác, ta sẽ không như vậy.”

Nghe thế, đôi mắt hạnh vốn đã tối đi lại hiện thêm vài phần nghi hoặc.

Nói dối là để nàng từ bỏ ý niệm.

Nhưng đối xử tốt với nàng lại là không tự chủ được, hơn nữa không phải đối với ai cũng như vậy, chỉ có với nàng mới thế.

Lời này của Hoắc gia, sao nàng lại chẳng hiểu nổi?

Lúc thì Hoắc gia nói từ chối nàng để dập tắt hy vọng của nàng, lúc lại nói là không tự chủ được.

Mâu thuẫn vô cùng.

A Nguyên nhìn Hoắc Kình, vẻ mặt mờ mịt.

Vậy rốt cuộc trước đây là vì lý do gì mà hắn phải từ chối nàng?

Hoắc Kình hiểu rằng bản thân đã hoàn toàn tiếp nhận A Nguyên, hoàn toàn tin tưởng nàng.

Về sau tuyệt đối không thể tiếp nhận thêm một nữ nhân nào khác theo cách ấy nữa.

Cho nên nhìn ra sự nghi hoặc của nàng, hắn thẳng thắn nói:

“Trước đây ta từ chối nàng, quả thực là có nguyên nhân.”

Đêm qua Hoắc Kình cũng đã suy nghĩ cả một đêm.

Nếu thật sự muốn cưới A Nguyên, sau này sớm muộn gì cũng sẽ đối mặt trực diện với nhà họ Hà.

Lâu dần, có những chuyện cũng sẽ không giấu được nữa.

Thay vì đợi đến ngày đó, chi bằng bây giờ nói rõ với A Nguyên.

Còn nàng lựa chọn thế nào, hãy đợi sau khi biết được tất cả rồi tính.

“Nguyên nhân này liên quan tới quá khứ của ta. Quá khứ của ta khá dài, nàng có muốn nghe không?”

Trước đây A Nguyên rời đi quyết tuyệt như vậy là vì hắn thà cưới nữ nhân khác còn hơn là cưới nàng.

Bây giờ hắn lại nói chuyện đó có nguyên nhân.

Sao nàng có thể không muốn nghe được?

Vì thế, sau khi cắn nhẹ môi dưới, A Nguyên vẫn thành thật gật đầu.

Hoắc Kình nhàn nhạt kể:

“Mẫu thân ta khi bảy tám tuổi đã bị bán tới một gia đình làm đồng dưỡng tức, lớn hơn nhi tử nhà đó một tuổi. Vốn định đợi nhi tử nhà ấy đủ mười sáu tuổi mới chính thức thành thân. Nhưng có một ngày, công công của mẫu thân ta say rượu rồi c**ng b*c bà.”

Nghe tới đây, A Nguyên kinh ngạc trợn to đôi mắt hạnh.

Ngay sau đó nàng lại nhớ tới chuyện bản thân cũng suýt bị kế phụ làm nhục.

Sắc mặt lập tức lúc xanh lúc trắng, hai bàn tay nhỏ siết chặt thành quyền.

Trên đời này sao lại có nhiều kẻ ác đến vậy!

A Nguyên phẫn nộ, nhưng Hoắc Kình ngồi đối diện lại bình thản như không, tựa như đang kể chuyện của người khác.

Nói được một nửa, hắn dừng lại đôi chút.

Cầm bát nước đường trên bàn lên, đổ vào nắp ống trúc.

Rót khoảng bảy phần đầy rồi đẩy tới trước mặt A Nguyên.

Lần này A Nguyên không đẩy ra nữa.

Nàng nhận lấy ý tốt của hắn, nâng nắp trúc lên khẽ nhấp một ngụm.

Nhìn A Nguyên uống nước đường, ánh mắt Hoắc Kình dịu đi vài phần.

Rồi hắn tiếp tục kể:

“Sau khi xảy ra chuyện đó, lão già ấy chẳng những không hối cải, mà còn uy h**p mẫu thân ta. Ông ta nói chỉ cần bà dám nói chuyện này ra ngoài, sẽ bán bà vào kỹ viện. Mẫu thân ta sợ hãi nên đành chịu đựng.

Cùng lúc đó, lão già ấy lại càng không kiêng dè hơn. Mỗi đêm đều lén lút vào phòng của mẫu thân ta. Cuối cùng, vì mẫu thân ta mang thai nên chuyện này mới không thể giấu được nữa.”

Tim A Nguyên giật thót.

Nàng đặt nắp trúc xuống, thần sắc căng thẳng, trái tim cũng bị treo lên theo.

“Sau đó thì sao?”

Hoắc Kình nhàn nhạt đáp:

“Nhà đó nhân khẩu điêu linh, chỉ có một nhi tử. Lão già biết mẫu thân ta có thai rồi, cũng chẳng còn quan tâm chuyện xấu bị bại lộ nữa. Ông ta ép con dâu chưa cưới trở thành tiểu thiếp của mình. Sau đó mẫu thân ta sinh ra ta. Vài năm sau lão già ấy chết.”

Nhắc tới phụ thân của mình, trên mặt Hoắc Kình không hề có bất kỳ biến hóa cảm xúc nào.

Tựa như đó là một người hoàn toàn không liên quan.

“Khi lão già ấy còn sống, cuộc sống của ta và mẫu thân vẫn tạm gọi là sống được. Nhưng sau khi lão chết, hai mẫu tử kia vô cùng căm ghét mẫu thân ta, cho rằng chính bà dụ dỗ lão già. Vì thế họ đuổi hai mẫu tử ta ra sống trong chuồng bò, đối xử với chúng ta như súc vật mà sai khiến. Lúc ta tám chín tuổi, mẫu thân ta bệnh chết.”

Nghe tới đây, vành mắt A Nguyên dần đỏ lên.

Trong lòng đau đớn đến mức gần như không thở nổi.

Hoắc gia từng kể cho nàng nghe chuyện sau năm mười một tuổi của hắn.

Hắn nói từ năm mười một tuổi bắt đầu đi ăn xin.

Sau đó để sống sót, năm mười ba tuổi hắn khai gian tuổi để nhập ngũ, bước vào những tháng ngày l**m máu trên lưỡi đao.