Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 87



A Nguyên âm thầm dùng sức giãy giụa, nhưng lại không thể giãy ra dù chỉ nửa phần.

Hoắc Kình biết nếu đợi A Nguyên suy nghĩ thông suốt thì rất dễ sinh thêm biến cố. Đã suýt chút nữa lỡ mất nhau, giờ nếu còn chần chừ kéo dài, e rằng sau này sẽ không còn cơ hội đoàn tụ như lúc này nữa, cũng sẽ tiếc nuối cả đời.

Biết trong lòng nàng vẫn còn thích mình, mà hắn cũng đã nhận định nàng, bèn nói:

“Nếu nàng để tâm đến lời đồn đại, sau khi thành thân chúng ta sẽ rời khỏi trấn Thanh Thủy. Nếu nàng không đồng ý, vậy ta sẽ thường xuyên đến ni cô am này tìm nàng, cho đến khi nàng đồng ý mới thôi.”

Ở trấn Thanh Thủy, Hoắc gia vẫn luôn lạnh nhạt thản nhiên, dường như chẳng để tâm đến điều gì. Giờ bỗng nhiên trở nên bá đạo như vậy, khiến A Nguyên không biết phải ứng phó thế nào.

Tựa như một con cừu non bị nhốt trong lòng sói hoang, A Nguyên hoảng loạn trong lòng.

“Nhưng... nhưng nếu vì ta mà thân thế của Hoắc gia bị phơi bày thì sao?”

Nếu nàng gả cho Hoắc gia, nhà họ Hà tìm đến cửa, nhận ra thân phận của Hoắc gia thì phải làm sao?

“Nhà họ Hà không làm gì được ta. Bây giờ nàng chỉ cần cho ta câu trả lời.”

Giọng Hoắc Kình vô cùng kiên định.

Trong lòng A Nguyên vẫn tràn ngập hình bóng Hoắc gia. Cũng không biết từ khi nào, sau khi có được một chỗ đứng trong lòng nàng, hắn lại bất tri bất giác chiếm trọn cả trái tim nàng.

Bị hắn hỏi như vậy, lúc này lòng nàng đã hoàn toàn dao động.

Ngay lúc đang do dự không quyết, Hoắc gia buông nàng ra, đôi bàn tay nóng bỏng đặt lên vai A Nguyên.

Hắn cúi người xuống, hạ thấp đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt nóng rực.

“Ta sống trên đời hai mươi lăm năm. Mười một năm đầu sống chẳng khác gì súc vật. Vài năm sau đó lưu lạc khắp nơi, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Tiếp theo hơn mười năm đều giao thiệp với Diêm Vương và quỷ sai, gần như mỗi ngày đều đi lại bên bờ sinh tử. Cho nên sau khi chiến tranh kết thúc, ta đến tiểu trấn này, định rằng quãng đời còn lại sẽ cứ bình bình đạm đạm mà sống qua ngày.”

Những lời ấy của Hắn gia chạm thật sâu vào tận đáy lòng A Nguyên.

Tuy nàng đã sống cảnh ăn nhờ ở đậu nhiều năm, nhưng chưa từng trải qua những ngày tháng bi thảm như vậy. Nghĩ đến việc từ nhỏ Hoắc gia đã không biết hơi ấm và gia đình là gì, lòng nàng liền từng trận quặn thắt.

Hoắc Kình hạ thấp giọng, tiếp đó trầm thấp mà hùng hậu hỏi:

“A Nguyên, nàng có nguyện cùng ta sống hết quãng đời còn lại không?”

Nhìn đôi mắt sâu thẳm nghiêm túc và chăm chú ấy, nàng thế nào cũng không nói nổi lời từ chối, chữ “được” cứ thế buột miệng thốt ra.

A Nguyên đỏ mặt trở về am.

Tiểu sư phụ nhìn thấy liền hỏi:

“Tô cư sĩ, mặt cô sao đỏ thế này, bị sốt rồi sao?”

A Nguyên đưa tay sờ mặt mình, nhớ lại vừa rồi sau khi mình đáp một tiếng “được”, Hoắc gia liền nói ba ngày nữa sẽ đến đón nàng về thành thân, mặt nàng lại càng đỏ hơn.

Nàng thật sự chẳng có chút cốt khí nào cả. Hoắc gia mới đến tìm nàng hai lần, vậy mà nàng đã dễ dàng đồng ý như thế.

Trước kia vì không biết nguyên nhân Hoắc gia từ chối mình, hơn nữa hắn cũng chưa từng nói rõ muốn cưới nàng, nàng sao có thể gật đầu cùng hắn trở về được.

Bây giờ Hoắc gia nói muốn cùng nàng sống tử tế, thành tâm muốn cưới nàng. Dường như nàng cũng không còn lý do gì để từ chối nữa.

Nàng vì nhà họ Hà mà chịu nhiều tủi nhục, Hoắc gia cũng vì nhà họ Hà mà chịu vô số ấm ức. Nếu lần này lại vì nhà họ Hà mà từ chối Hoắc gia, vậy nàng và Hoắc gia cả đời sẽ sống dưới cái bóng của nhà họ Hà sao.

Nàng có thể vì bất kỳ lý do gì mà từ chối Hoắc gia, nhưng duy chỉ không thể là vì nhà họ Hà.

Cho nên ngoài nhà họ Hà ra, nàng thật sự cũng không có lý do nào để từ chối nữa.

Cô cô cũng từng nói, với dung mạo như nàng, nếu lưu lạc bên ngoài rất dễ bị kẻ xấu để mắt tới.

Cho nên nàng cũng không thể ở lại ni cô am này cả đời. Huống hồ trong lòng nàng vốn đã có Hoắc gia. Nếu phải gả, đương nhiên phải gả cho người mình thích.

Chỉ là nàng cũng không ngờ mình lại dễ dàng đồng ý lời cầu thân của Hoắc gia như vậy.

Như thế có phải quá thiếu dè dặt không?

“Tô cư sĩ, sao mặt cô càng lúc càng đỏ vậy?”

A Nguyên buông bàn tay đang đặt trên má xuống, khẽ ho hai tiếng, chột dạ đáp:

“Buổi chiều nắng lớn, có lẽ lúc nãy từ ngoài trở về bị phơi nắng nên mặt đỏ lên thôi.”

Trong lòng A Nguyên âm thầm niệm Phật xin thứ tội. Nàng vậy mà lại nói dối ngay dưới chân Bồ Tát.

Tiểu sư phụ ngẩng đầu nhìn mặt trời, quả thật nắng rất lớn, liền nhắc nhở:

“Vậy cô mau về dùng nước lạnh rửa mặt đi, không thì bỏng da sẽ đau lắm đó.”

A Nguyên đáp một tiếng rồi đỏ mặt chạy về thiền phòng.

Sau khi bình tĩnh hồi lâu, A Nguyên mới lấy hết dũng khí đến nói chuyện này với sư thái.

Nói rằng nàng muốn xuống núi để xuất giá.

Tim gan tỳ phổi của A Nguyên đều thấp thỏm vô cùng. Nàng mới lên núi làm cư sĩ được một tháng đã nói muốn xuất giá, quả thật có chút không phải.

Sư thái ở Thanh Tâm Am là người nhân từ. Nghe nói A Nguyên muốn xuống núi xuất giá, chỉ mỉm cười.

Dường như đã nhìn thấu sự ngượng ngùng của nàng nên nói:

“Trong am này có rất nhiều nữ tử không nơi nương tựa. Bất kể là ai, nếu họ có được nơi nương thân tốt hơn, bần ni đều vui mừng thay. Cho nên con không cần có gánh nặng, hãy sống thật tốt những ngày tháng sau này.”

Trên đời có người xấu cũng có người tốt. A Nguyên cảm thấy may mắn vì sau khi chạy khỏi nhà họ Hà, nàng đã gặp được những người tốt như Hoắc gia, phu thê nhà họ Hứa và sư thái.

Hốc mắt hơi đỏ, nàng chân thành cảm kích:

“Đa tạ sư thái.”

Khi Hoắc Kình xuống núi, cũng có người đang lên núi.

Người này không ai khác, chính là vị công tử mà hôm Hoắc Kình lên núi tìm A Nguyên đã từng gặp. Vị công tử môi hồng răng trắng, vừa nhìn đã không giống người tốt lành gì.

“Công tử, mấy ngày trước chúng ta mới cùng lão phu nhân đến Thanh Tâm Am, giờ lại đến nữa, có phải hơi thường xuyên quá không? Hơn nữa ngày thường Thanh Tâm Am cũng không tiếp đón nam hương khách...”

Tiểu tư vừa đánh xe ngựa vừa nói với vị công tử trong xe.

Vị tiểu công tử ngồi trong xe phe phẩy quạt xếp, trong đầu toàn là hình bóng tiểu ni cô hắn gặp mấy ngày trước trong am.

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đầy vẻ hoảng hốt, đôi mắt hạnh mở to vì kinh ngạc và luống cuống.

Chỉ một cái nhìn đã khiến người ta kinh diễm, khó lòng quên được.

Đã mấy ngày trôi qua mà vị tiểu công tử vẫn nhớ mãi không quên tiểu ni cô ấy. Hôm nay nhân lúc tổ mẫu ra ngoài, hắn liền dẫn theo tiểu tư đến đây.

“Bảo ngươi đến thì cứ đến, nói nhiều như vậy làm gì? Có tiếp đón hay không, đến nơi rồi tính.”