Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Chương 97



Hoắc Kình vừa định đứng dậy rời đi thì chiếc chăn mỏng đã bị nàng đạp tung ra, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, giọng nói mềm mại nũng nịu lẩm bẩm than nóng.

Thời tiết tháng tám tháng chín oi bức vô cùng, dù mở cửa sổ cũng vẫn nóng. Bình thường Hoắc Kình ngủ trần cũng không thấy lạnh, nhưng đó là vì hắn quen thô ráp rồi, còn A Nguyên khác hắn, rất dễ nhiễm lạnh.

Cũng là sau khi ở cùng nàng, Hoắc Kình mới biết thân thể nữ nhân này yếu ớt vô cùng, không chịu được lạnh, cũng không chịu được hung dữ.

Nghĩ ngợi một chút, Hoắc Kình xoay người ra khỏi phòng, trở về phòng mình lấy chiếc quạt lá cọ lớn mang tới. Đắp cho nàng một góc chăn mỏng, rồi kéo chiếc ghế trước bàn trang điểm tới ngồi bên mép giường quạt mát cho nàng.

Ánh trăng nhàn nhạt từ cửa sổ chiếu vào, ánh mắt Hoắc Kình nhìn gương mặt A Nguyên bất giác dịu dàng hơn đôi phần.

A Nguyên là một người khiến cho người ta xót xa, vậy về sau hắn sẽ thương nàng nhiều hơn.

Ngay buổi chiều ngày A Nguyên trở về, đã có rất nhiều nha sai từ huyện Vũ An đi qua trấn Thanh Thủy, tiến về núi Hoàng Ly. Lại có nha sai gõ chiêng đánh trống thông báo rằng có nô lệ Bắc Cương xuất hiện, bảo mọi người trong khoảng thời gian này không được lên ni cô am, ban đêm cũng không nên ra ngoài. Nhất thời ai nấy đều hoang mang lo sợ.

Nhưng những chuyện ấy tạm thời vẫn chưa ảnh hưởng đến tiệm rèn của Hoắc Kình.

Vì tối qua có uống chút rượu nên sáng hôm sau A Nguyên dậy muộn.

Vừa tỉnh lại nhớ đến chuyện tối qua, nàng xấu hổ đến mức chui cả người vào trong chăn.

Trốn trong chăn chừng nửa canh giờ, nàng mới chậm chạp bò dậy khỏi giường.

Ra khỏi phòng, phía trước tiệm truyền tới tiếng rèn sắt leng keng vang dội.

A Nguyên ngẩn người.

Chẳng phải Hoắc gia nói sáng nay sẽ đi đón cô cô nàng tới trấn sao? Sao vẫn còn ở nhà?

Sau khi rửa mặt chải đầu xong, A Nguyên cũng không vội nấu bữa sáng mà đi vén một góc rèm tiệm lên.

Lò lửa nóng, rèn sắt lại tốn sức, đứng bên cạnh cũng như bị lửa hun, sao có thể không nóng được, nên Hoắc Kình để trần cánh tay.

Da cánh tay ngăm đen, phủ đầy mồ hôi.

Mồ hôi men theo những vết sẹo trên cánh tay hắn chậm rãi chảy xuống. Dưới ánh lửa, hai cánh tay rắn chắc đều ánh lên màu vàng cam.

Ánh mắt A Nguyên cũng theo giọt mồ hôi ấy chậm rãi di chuyển xuống dưới, cổ họng bất giác khô khốc.

Hoắc gia lúc này đang tỏa ra một luồng khí tức nam nhân bừng bừng sung mãn, vẻ dương cương khiến cho người ta không sao dời mắt đi nổi.

Thảo nào ở trấn Thanh Thủy có nhiều góa phụ thèm muốn Hoắc gia như thế, A Nguyên mơ hồ cũng đã hiểu.

Những thư sinh trắng trẻo kia chỉ biết đọc sách. Ngoài việc đọc sách ra, bọn họ không có thân thể cao lớn đủ sức bảo vệ nữ nhân.

Nam nhân nên giống như Hoắc gia mới thật sự là nam nhân.

A Nguyên nhìn cánh tay thép ánh lên sắc vàng mờ, những múi cơ cuồn cuộn chứa đầy sức mạnh, cũng không biết là cứng hay có độ đàn hồi, nhìn mà ngứa tay muốn chạm thử.

A Nguyên vội lắc đầu, hất hết những ý nghĩ không đứng đắn ra khỏi đầu, rồi khẽ gọi vào trong tiệm:

“Hoắc gia.”

Thời gian còn sớm, tiệm vẫn chưa có khách.

Tai Hoắc Kình rất thính. Dù lò lửa đang cháy, tiếng rèn sắt cũng rất ồn ào, hắn vẫn nghe thấy tiếng A Nguyên gọi.

Chiếc búa khựng lại, hắn quay đầu nhìn sang.

A Nguyên chỉ vén một góc nhỏ tấm rèm, trốn phía sau rèm nhìn hắn.

Hoắc Kình đặt chiếc búa xuống, cầm tấm vải thô bên cạnh lau tay rồi đi tới.

A Nguyên lùi lại mấy bước.

Hoắc gia vén rèm bước ra, hỏi:

“Sao vậy?”

A Nguyên hỏi:

“Chẳng phải hôm nay đi tìm cô cô sao?”

Hoắc Kình giải thích:

“Một nam nhân như ta đi tìm thì không tiện lắm, nên ta nhờ Hứa tẩu tử đi giúp.”

“Như vậy có phải làm phiền Hứa nương tử quá không?”

A Nguyên nghĩ ngợi rồi nói:

“Hay là ngày mai ta làm ít bánh mang sang?”

Hoắc Kình đáp một tiếng:

“Được.”

Rồi nói thêm:

“Nàng quản gia, nàng quyết định đi.”

Nghe vậy, A Nguyên lập tức có chút ngượng ngùng.

“Biết đâu lát nữa cô cô sẽ tới, ta đi dọn dẹp một chút.”

Nói xong liền xoay người đi về phía sân.

Trần gia.

Sau khi cho gà ăn xong, Vân Nương liền cất tiếng gọi trưởng nữ của mình đang ngồi ngẩn người trên bậc hành lang.

Gọi mấy lần mà vẫn không thấy phản ứng, bà liền nhíu mày đi tới, đưa tay đẩy nhẹ.

Vừa đẩy một cái, Đại Hoa lập tức tái mặt, hoảng hốt nói:

“Con... con không nói gì hết!”

Mày Vân Nương càng nhíu chặt hơn, hỏi:

“Đại Hoa, con sao vậy? Trong người không khỏe à?”

Dù sao cũng chỉ là đứa trẻ bảy tám tuổi, không giấu được chuyện, lắp bắp:

“Không... không có gì.”

Nhìn dáng vẻ hoảng hốt ấy, Vân Nương nhận ra có điều không ổn.

Dù sao cũng là nữ nhi của mình, có nói dối hay không chỉ cần nhìn là biết.

Bà dò hỏi:

“Vừa rồi con nói mình không nói gì cả, có phải con đã nói gì rồi không?”

Đại Hoa mặt trắng bệch, sợ hãi lùi lại hai bước:

“Con không nói gì với nãi nãi hết...”

Nghe đến hai chữ nãi nãi, Vân Nương giật mình.

Bà khom người xuống, đột nhiên dùng sức giữ lấy hai vai con gái, nhìn chằm chằm hỏi:

“Rốt cuộc con đã nói gì với nãi nãi?”

Đại Hoa bị ép hỏi đến mức hốc mắt lập tức đầy nước mắt, nghẹn ngào:

“Con không thể nói được, nãi nãi bảo nếu con nói ra thì sẽ bắt phụ thân hưu mẫu thân.”

Vân Nương rơi vào trầm tư.

Hôm qua, bà mới dẫn Đại Hoa từ ni cô am trở về. Sáng sớm hôm nay lão thái thái đã ra ngoài, hơn nữa dường như Đại Hoa còn nói gì đó.

Đại Hoa còn có thể nói gì nữa?

Chỉ cần nghĩ một chút là hiểu.

Vân Nương hoàn hồn, nhìn nữ nhi, dò hỏi:

“Con nói chuyện của biểu tỷ với nãi nãi, đúng không?”

Đại Hoa mím chặt môi, nước mắt không kìm được trượt xuống gò má vàng vọt gầy gò.

Cũng không cần hỏi thêm nữa.

Với bộ dạng này, còn gì mà không rõ?

Vân Nương hít sâu một hơi, không trách mắng con.

Bà lau nước mắt trên mặt con gái, giọng nghẹn lại:

“Ta không trách con.”

Ở Trần gia, vì sinh ba ra nữ nhi, lại không có nhà ngoại làm chỗ dựa nên Vân Nương bị cả nhà bắt nạt. Ngay cả nữ nhi của mình cũng phải nhìn sắc mặt mọi người trong nhà mà sống, chẳng dám nói nhiều một câu.

Đại Hoa khóc càng dữ dội hơn, vừa nấc vừa nói:

“Nãi nãi uy h**p Đại Hoa, bảo nếu không nói cho bà biết hôm qua mẫu thân đi đâu thì sẽ bắt phụ thân hưu mẫu thân, còn bán cả ba tỷ muội bọn con đi.”