Đường Giai Nhân vô cùng tò mò, không hiểu tiểu nam oa này muốn báo đáp cái gì, bèn tốt tính hỏi: "Ngươi muốn cái gì?"
Tiểu nam oa lại nhìn về phía Đường Giai Nhân, đ.á.n.h giá hai lần rồi đáp: "Bạc..." Không đợi Đường Giai Nhân mở miệng, hắn tự mình tiếp tục nói, "Ngươi không có, đúng không?"
Đường Giai Nhân gật đầu, khen: "Đúng là một đứa trẻ thông minh."
Mặt tiểu nam oa vốn đã rất đen, lúc này càng đen thêm ba phần. Hắn nói: "Ta không hiếm lạ ngươi khen ta, sau này không được khen ta."
Đường Giai Nhân gật đầu nói: "Ta cũng không giỏi khen người khác. Mấy từ khen người ấy à, lật đi lật lại cũng chỉ có hai từ đó, nghĩ nhiều, đau đầu."
Tiểu nam oa giãn đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t ra, nói: "Ngươi bớt nói vài câu, tiết kiệm chút sức lực."
Đường Giai Nhân nói: "Đúng là một đứa trẻ lương thiện."
Lông mày tiểu nam oa lại nhíu c.h.ặ.t, nói: "Đừng khen ta!"
Đường Giai Nhân gật đầu như gà mổ thóc, nói: "Được được được, không khen không khen." Trong lòng Đường Giai Nhân vui như nở hoa, cảm thấy trêu chọc tiểu gia hỏa này, thật sự là thú vị nha. Thảo nào Hưu Hưu cứ thích trêu chọc nàng, xem ra niềm vui cũng nhiều phết đấy.
Tiểu nam oa từ từ thả lỏng lông mày, nói: "Ta cảnh cáo ngươi, tính khí ta không tốt, ngươi đừng có trêu chọc ta nữa."
Đường Giai Nhân âm thầm kinh ngạc không thôi. Nàng biểu hiện cũng không rõ ràng, vậy mà tiểu nam oa lại có thể nhìn ra được. Ừm, quả nhiên là người nhỏ mà khôn lớn, không thể qua loa đối đãi a. Nàng cũng không biết tiểu nam oa này là con cái nhà ai, đến đây có mục đích gì, nhỡ đâu mình nhìn lầm, lại giẫm phải Uy Vũ Báo, chẳng phải c.h.ế.t oan uổng sao?
Đường Giai Nhân bày ra thái độ nghiêm túc, buông bỏ vài phần câu nệ giả tạo, nói: "Nói đi, ngươi muốn bà già này báo đáp thế nào?"
Tiểu nam oa nói: "Ta biết ngay mà, có thể đến đây đợi Ma Liên Thánh Quả xuất hiện, đều không phải loại hiền lành gì. Ngươi như vậy, là tốt nhất. Tránh cho bị người ta nhắm vào, c.h.ế.t thế nào cũng không biết."
Đường Giai Nhân nhếch khóe môi, cười.
Tiểu nam oa tiếp tục nói: "Ta cũng không cần ngươi giúp cái gì khác, ngươi cứ mang ta theo bên cạnh là được."
Đường Giai Nhân hỏi: "Mang ngươi theo bên cạnh? Người nhà ngươi đâu?"
Tiểu nam oa nhíu mày nói: "Không phải chuyện ngươi nên hỏi thì đừng hỏi. Người lăn lộn giang hồ, chẳng lẽ không biết, biết càng nhiều c.h.ế.t càng sớm sao?"
Đường Giai Nhân ho khan hai tiếng, yếu ớt nói: "Trộm nghĩ, ở cái tuổi này của ta, cho dù biết nhiều hơn nữa, cũng chẳng sao cả."
Tiểu nam oa quay đầu đi, nhìn có vẻ như khinh thường nói chuyện tiếp với Đường Giai Nhân.
Đường Giai Nhân đưa tay giật giật b.úi tóc của hắn, nói: "Giận rồi à?"
Tiểu nam oa quay phắt lại, đứng dậy, giận dữ nói: "Đừng có giật b.úi tóc của nam nhân! Muốn c.h.ế.t hả?!"
Đường Giai Nhân ngẩn người, đột nhiên bật cười. Nàng không muốn cười lộ cả hàm răng trắng, nhưng điều kiện không cho phép a. Nàng vội dùng tay che miệng, ra sức nén tiếng cười trở lại.
Dù vậy, vẫn chọc giận tiểu nam oa.
Hắn tức tối xoay người, nhìn có vẻ muốn tránh xa Đường Giai Nhân một chút, nhưng cái thân hình bé nhỏ kia xoay được một nửa, lại xoay trở về, nói với Đường Giai Nhân: "Người khác cứ bắt nạt ta nhỏ, mẹ mìn thấy ta là muốn bắt cóc, phiền c.h.ế.t đi được. Ngươi cứ giả làm người nhà của ta, những cái khác đừng hỏi. Đợi ta kiếm được m.á.u, chưa biết chừng chia cho ngươi một ngụm."
Người đời đều nhớ thương m.á.u của Đường Giai Nhân, từng khiến nàng hoảng sợ bất an, mà nay tâm thái tuy đã bình hòa hơn nhiều, khó tránh khỏi lại sinh ra chút oán niệm và hận ý, nhưng giờ bị một thứ nhỏ xíu thế này nhớ thương m.á.u thịt, thực sự khiến nàng dở khóc dở cười nha.
Đường Giai Nhân hỏi: "Ngươi nhỏ thế này, cần Ma Liên Thánh Quả làm gì?"
Một câu hỏi thốt ra, chọc vào tổ ong vò vẽ.
Tiểu nam oa phẫn nộ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, chỉ thiếu chút nữa là đ.ấ.m vào người Đường Giai Nhân. Hắn nghiến răng nói: "Ta cần m.á.u, liên quan gì đến ngươi?! Ngươi còn nói nhảm nữa, coi chừng hàm răng trắng của ngươi đấy!"
Hung dữ, đúng là hung dữ thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Giai Nhân rụt cổ, bịt c.h.ặ.t miệng không nói.
Sau khi tiểu nam oa hả giận, nói với Đường Giai Nhân: "Chuyện này ngươi có ưng hay không? Cho một câu. Không ưng, ta đi tìm người khác."
Đường Giai Nhân suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Ta cũng không phải kẻ vong ân phụ nghĩa, ưng ngươi là được."
Tiểu nam oa đặt m.ô.n.g ngồi trở lại tảng đá, nói: "Coi như ngươi có mắt nhìn. Nói thật cho ngươi biết, m.á.u của Đường Giai Nhân, ta nhất định phải có được!"
Khóe miệng Đường Giai Nhân giật giật, nói: "Được, ta rửa mắt mà nhìn."
Tiểu nam oa liếc xéo Đường Giai Nhân, nói: "Ngươi không tin?"
Đường Giai Nhân nói: "Ta tin, ta đặc biệt tin."
Tiểu nam oa hừ lạnh một tiếng, nói: "Lão thái bà ngươi nói chuyện thật là muốn ăn đòn. Ngươi vẫn nên câm miệng đi!"
Đường Giai Nhân ngậm miệng một lúc, lại mở miệng nói: "Vậy ta không tin?"
Tiểu nam oa trừng mắt nhìn Đường Giai Nhân.
Đường Giai Nhân che miệng, im lặng không nói, trong lòng cười đến run người.
Qua một lúc lâu, trong bụng tiểu nam oa truyền ra tiếng đói cồn cào. Hắn dùng bàn tay nhỏ ôm bụng, trông có vẻ hơi xấu hổ.
Trong túi Đường Giai Nhân cũng không có bạc, nhưng lại có một con d.a.o găm tinh xảo mang ra từ hoàng cung. Dao găm sắc bén, chẳng có gì đặc biệt. Cán d.a.o bằng vàng, đây mới là thứ trâu bò nhất!
Đường Giai Nhân nghĩ đến con d.a.o găm, nhưng lại không nghĩ đến việc đem cầm cố. Giờ nhiều cặp mắt nhìn chằm chằm như vậy, nàng tốt nhất cứ ngồi xổm ở đây, nếu không... dễ bị người ta xúm vào cướp lắm.
Khi bụng tiểu nam oa kêu đến lần thứ ba, hắn đột nhiên đứng dậy, nói: "Ta đi kiếm chút đồ ăn."
Đường Giai Nhân nói: "Kiếm đồ ăn, chẳng lẽ không nên tiến hành vào lúc nửa đêm canh ba sao?"
Tiểu nam oa nhìn Đường Giai Nhân thật sâu, lại ngồi trở về tảng đá, nói: "Ngươi nói đúng."
Đường Giai Nhân nhe răng cười, vừa định đắc ý, bụng cũng bắt đầu kêu đói. Nghe âm thanh đó, lại còn có chút mùi vị khàn cả giọng ở bên trong. Hiển nhiên, rất đói.
Đường Giai Nhân không cảm thấy xấu hổ, chỉ ngả người ra sau, sau đó kéo mũ rơm xuống thấp, chuẩn bị chợp mắt một lát.
Tiểu nam oa thấy Đường Giai Nhân định ngủ, bèn nói: "Đừng ngủ. Đoán chừng, Đường Giai Nhân cũng sắp đến rồi. Giờ ngươi ngủ, coi chừng tỉnh không nổi đâu."
Đường Giai Nhân hỏi: "Sao ngươi biết nàng ta sắp đến?"
Tiểu nam oa đáp: "Tin tức truyền ra từ Đế Kinh, nói nàng ta một mình rời đi, nhưng không rõ tung tích. Bây giờ trong giang hồ, ai mà không biết nàng ta là thần thánh phương nào? Muốn tìm nàng ta không dễ, muốn đợi nàng ta đi lẻ loi càng không dễ. Nhưng mà, đã là đi một mình, kiểu gì cũng phải về Đường Môn. Ngươi nhìn người trong cái chợ này xem, có ai là không đang đợi nàng ta?"
Đường Giai Nhân nheo mắt nhìn những khuôn mặt tràn đầy khát vọng và nôn nóng kia, u u nói: "Mỗi người đều có cầu xin của riêng mình, nhưng không biết Đường Giai Nhân có bao nhiêu m.á.u thịt, đủ để cho những người này chia nhau ăn?"
Tiểu nam oa nói: "Không sợ những người này cướp, chỉ sợ có kẻ ra tay trước, trực tiếp bắt người đi, khiến người ta mừng hụt một phen."
Đường Giai Nhân nhướng mày, nói: "Mừng hụt? Đợi ăn m.á.u thịt người, lại cầu mà không được, quả nhiên là mừng hụt a."
Tiểu nam oa nói: "Một mình nàng ta c.h.ế.t, thành toàn cho bao nhiêu người, coi như là công đức vô lượng."
Đường Giai Nhân nheo mắt nhìn tiểu nam oa, nói: "Đổi lại là ngươi làm cái công đức vô lượng này được không?"
Tiểu nam oa trực tiếp nói: "Kẻ nào dám động đến ta, nhất định cho hắn c.h.ế.t trước!"
Đường Giai Nhân cười khẩy một tiếng.