Ba người lại tiếp tục lên đường, bầu không khí rõ ràng đã trở nên có chút khác biệt.
Giữa thằng nhóc và Đường Bất Hưu, vĩnh viễn sẽ cách một Đường Giai Nhân. Còn Đường Bất Hưu thì sao, cũng sẽ theo bản năng đi sang một bên, giữ một khoảng cách nhất định với Đường Giai Nhân.
Trong lòng Đường Giai Nhân buồn bã, nhưng ngoài mặt vẫn luôn cười hì hì, thỉnh thoảng còn nói những lời thú vị để trêu chọc Đường Bất Hưu và thằng nhóc.
Đường Giai Nhân hỏi thằng nhóc: "Ngươi tên là gì vậy?"
Thằng nhóc đáp: "Đừng hỏi. Hỏi cũng không nói cho ngươi biết tên thật đâu."
Đường Giai Nhân nói: "Ồ, ra vậy, thế ta gọi ngươi là Tiểu Đậu Đinh nhé."
Thằng nhóc trừng mắt, kiên quyết nói: "Không được!"
Đường Giai Nhân nghĩ ngợi một chút, nói: "Vậy gọi là Tiểu Bất Điểm?"
Thằng nhóc lạnh lùng nói: "Không được! Hễ cái gì dính dáng đến chữ 'Tiểu' đều không được!"
Đường Giai Nhân gãi gãi đầu, lại sờ trúng một mầm non mới nhú, trong lòng run lên, c.ắ.n răng nhổ nó xuống, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, nói: "Vậy gọi là Đại Tráng đi."
Mắt thằng nhóc sắp dựng ngược cả lên rồi.
Đường Bất Hưu nói: "Ừm, cái tên này không tồi. Tên do Nấm đặt, quả nhiên khí thế hào hùng, vô cùng bất phàm." Nói xong, còn mỉm cười với thằng nhóc.
Đôi mắt đang dựng ngược của thằng nhóc lại ngoan ngoãn cụp xuống, lầm bầm: "Còn chẳng bằng Tiểu Đậu Đinh."
Đường Giai Nhân cười vỗ vỗ đầu thằng nhóc, nói: "Được rồi, Đại Tráng."
Thằng nhóc ngoảnh mặt đi, bày ra vẻ mặt hung tàn, dường như hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t hai người này cho xong.
Đường Giai Nhân đột nhiên thò đầu nhìn mặt nó, hỏi: "Ngươi làm cái vẻ mặt gì thế? Cảm động muốn khóc à?"
Thằng nhóc vặn vẹo khuôn mặt nhìn Đường Giai Nhân, lúng túng.
Đường Giai Nhân đứng thẳng lưng, toét miệng cười trộm, nói: "Sắp ra khỏi núi rồi, ta dịch dung đơn giản cho hai người một chút. Sau này ấy, ta chính là nương, hắn chính là cha ngươi. Trước mặt người khác thì gọi như vậy, sau lưng thì tùy ngươi."
Thằng nhóc lập tức bùng nổ! Nó hung hăng trừng mắt nhìn Đường Giai Nhân, thấp giọng nói: "Khinh người quá đáng!"
Đường Bất Hưu xuất hiện phía sau Đường Giai Nhân, mỉm cười với nó, nói: "Đúng là nghịch ngợm thật." Vừa vươn tay ra, định xoa đầu thằng nhóc.
Thằng nhóc toàn thân cảnh giác, lập tức lùi về sau, vắt chân lên cổ mà chạy.
Đường Bất Hưu cũng không đuổi theo, chỉ tự nhiên nắm lấy tay Đường Giai Nhân, tiếp tục đi xuống núi.
Đường Bất Hưu hỏi: "Trong tay nàng nắm cái gì vậy?"
Đường Giai Nhân vô cùng thắc mắc. Tại sao nàng lại có cảm giác, nhất cử nhất động của mình đều không qua mắt được Đường Bất Hưu? Nàng hỏi: "Sao chàng biết trong tay ta nắm đồ?"
Đường Bất Hưu đáp: "Không phải cố ý nhìn trộm, mà là đôi mắt không nghe sai bảo, cứ nhịn không được mà dán c.h.ặ.t lên người đồ nhi."
Đường Giai Nhân tinh nghịch chớp chớp mắt, hỏi: "Chàng đang nói lời âu yếm đấy à?"
Đường Bất Hưu nói: "Phát ra từ tận đáy lòng, hóa ra lại là lời âu yếm."
Hai người nhìn nhau cười, cảm giác căng thẳng đó lập tức tan biến không còn tăm hơi.
Thằng nhóc chạy một lúc, thấy không ai đuổi theo mình. Vẻ mặt vô cùng xoắn xuýt. Hồi lâu, cuối cùng c.ắ.n răng, lại quay về đuổi theo Đường Giai Nhân. Nhẫn! Chỉ có thể nhẫn! Nhịn qua nửa tháng, đợi nó lấy được m.á.u của Đường Giai Nhân, nó sẽ... sẽ đường ai nấy đi với bọn họ! Từ nay về sau, cho dù có gặp lại trên giang hồ, bọn họ cũng không biết nó là ai.
Mất mặt, thì mất mặt lần này thôi vậy.
Đúng, không ai biết nó là ai. Rất tốt, rất tốt.
Đường Giai Nhân và Đường Bất Hưu nghe thấy tiếng bước chân thằng nhóc đuổi theo, động tác vô cùng đồng nhất nhếch khóe môi, lộ ra nụ cười như hồ ly già, nếu có đuôi, hai người vẫy lên chắc chắn cũng đều tăm tắp, mang một phong vị riêng biệt.
Đường Giai Nhân quay đầu hỏi: "Ngươi về rồi à?"
Thằng nhóc ừ một tiếng: "Ừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Bất Hưu quay đầu nói: "Gọi cha đi."
Mặt thằng nhóc đỏ bừng, há miệng, nhưng không thốt nên lời.
Đường Giai Nhân nói: "Gọi nương đi."
Thằng nhóc liếc Đường Giai Nhân một cái, có xúc động muốn c.h.ế.t quách cho xong. Ồ, thôi bỏ đi, hay là rời đi cho rồi. Nỗi nhục nhã này, nó gánh không nổi nha.
Đường Giai Nhân phì cười, nói: "Thôi bỏ đi, lúc có người, ngươi nhớ diễn cho giống một chút." Đường Giai Nhân tha cho thằng nhóc, tiện tay tìm một ít thảo d.ư.ợ.c làm đổi màu da, nhai nát, sau đó bôi đều nước cốt lên mặt Đường Bất Hưu và mình. Đến lúc bôi cho thằng nhóc, nó bày ra vẻ mặt cực kỳ ghét bỏ.
Đường Giai Nhân thầm nghĩ trong lòng: Chê nước bọt của ta à? Đợi nửa tháng sau cho ngươi nguyệt sự, xem ngươi có chê không!
Đợi bôi xong xuôi, Đường Giai Nhân lại đốt một cành cây nhỏ, vẽ lại lông mày cho mình và Đường Bất Hưu. Sau đó tìm chất kết dính, dán mí mắt, thay đổi hình dáng đôi mắt.
Chỉ với ba bước thao tác đơn giản như vậy, Đường Giai Nhân và Đường Bất Hưu cơ bản đã đổi sang một diện mạo khác, trông không còn quá nổi bật nữa. Còn thằng nhóc, tuy vẫn mập mạp đáng yêu, nhưng vì thay đổi màu da, trở thành viên ngọc phủ bụi, không còn ch.ói mắt nữa.
Đường Giai Nhân lại đan ba chiếc mũ rơm lớn ngả vàng, đội lên đầu mọi người.
Thằng nhóc bĩu môi nói: "Trời lạnh thế này rồi, ngươi còn che nắng cái gì?"
Đường Giai Nhân đáp: "Đây là mũ mịch ly của ta, che chắn ánh mắt của người khác."
Thằng nhóc nói: "Thế dải lụa rủ xuống của mũ mịch ly đâu?"
Đường Giai Nhân chống nạnh nói: "Ta đ.ấ.m cho ngươi hai đ.ấ.m, khiến ngươi nhìn không rõ đồ vật, có phải sẽ có hiệu ứng dải lụa rủ xuống không?"
Thằng nhóc cuối cùng cũng im lặng.
Thế là, hai lớn một nhỏ cứ thế ra khỏi núi.
Dưới chân núi, lại có không ít người canh gác. Thấy có người ra khỏi núi, mọi người nhao nhao xúm lại.
Có người hỏi: "Trên núi xảy ra chuyện gì? Tại sao chỉ có các người đi ra?"
Có người hỏi: "Nghe nói có người lẻn vào Đường Môn, phát hiện người bên trong đều c.h.ế.t hết rồi, có thật không?"
Có người hỏi: "Đường Giai Nhân ở đâu? Các người có nhìn thấy không?"
Có người hỏi: "Trên núi rốt cuộc c.h.ế.t bao nhiêu người?"
Có người hỏi: "Thi cốt của Thu Giang Diễm ở đâu? Còn thịt không?"
Có người hỏi: "Đường Giai Nhân đâu? Còn sống không?"
Đủ loại âm thanh ồn ào đến nhức cả đầu. Đường Giai Nhân liếc nhìn Đường Bất Hưu, thấy hắn vẫn coi như bình tĩnh, liền lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ hắn hóa thân thành Văn Nhân Vô Thanh, một lời không hợp liền mở màn c.h.é.m g.i.ế.c.
Đường Giai Nhân dùng giọng khàn khàn của nữ nhân già đáp: "Chúng ta làm sao biết được những thứ này? Chúng ta chỉ nghe nói trên núi có tiên nhân, m.á.u thịt có thể cải t.ử hồi sinh, muốn cứu sống cha mẹ mà thôi. Kết quả, trèo đèo lội suối hai ba ngày rồi, nửa cái bóng người cũng chẳng thấy. Haiz... không nói nữa, chúng ta phải mau ch.óng về nhà, hạ táng cho cha mẹ đây."
Đám đông lại mồm năm miệng mười hỏi thêm vài câu, đều bị Đường Giai Nhân qua mặt, lúc này mới tản ra, cho ba người đi qua. Nghĩ lại cũng đúng, ai lại mang theo một thằng nhóc đến Đường Môn tìm c.h.ế.t chứ?
Đường Giai Nhân đang định mừng thầm, liền nghe có người hét lên: "Ngươi đừng đi! Lão bà t.ử nhận ra ngươi, ngươi mang lão bà t.ử đi cùng với!"
Đường Giai Nhân nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy một bà lão đang bò rạp trên mặt đất, liều mạng bò về phía nàng.
Bà lão đó tướng mạo cực kỳ hung dữ, còn kéo theo một cái chân gãy bị ngựa giẫm nát. Chỗ chân gãy m.á.u me đầm đìa, trông vô cùng tồi tệ. Đường Giai Nhân cuối cùng cũng nhớ ra, bà lão này là ai.
Lúc nàng vừa vào trấn, bà lão này đã ngồi bên cạnh nàng, muốn dùng lời lẽ xua đuổi nàng đi. Kết quả, bị nam nhân cụt chân đẩy ra đường, lại bị ngựa qua lại giẫm gãy chân.
Đường Giai Nhân vạn vạn không ngờ tới, người này lại có khả năng bò đến tận chân núi. Điều này phải dựa vào nghị lực lớn đến nhường nào chứ?!
Đường Giai Nhân biết, dung mạo của mình đã thay đổi, nhưng y phục thì không, lúc này mới thu hút sự chú ý của bà lão. Hơn nữa, thằng nhóc vẫn là thằng nhóc đó, thực sự rất dễ nhận ra.
Đường Giai Nhân có ý không thèm để ý, không ngờ bà lão hét lên: "Nếu ngươi không mang lão bà t.ử rời đi, lão bà t.ử sẽ rêu rao cái chuyện xấu xa ngươi làm cho mọi người đều biết!"
Ừm, đây chính là uy h.i.ế.p rồi.