Mỹ Nam Bảng

Chương 1047: Dụ Kẻ Áo Trắng Xuất Hiện



 

Vũ Thiên Quỳnh không chút do dự, trực tiếp thi hành mệnh lệnh của Đường Bất Hưu.

 

Đường Bất Hưu kéo Đường Giai Nhân rời đi, đi đến dưới một gốc cây cách đó không xa, trong tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của Tiêu Như Nhi, rũ mắt nhìn Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân bị hắn nhìn đến mức sởn gai ốc, vươn tay định kéo ống tay áo của hắn, lại bị Đường Bất Hưu giật lại.

 

Lần này, Đường Giai Nhân thực sự sợ rồi. Nàng vội vàng giải thích: "Hưu Hưu, đồ nhi không cố ý giấu người đâu. Đồ nhi cứ nghĩ đến việc mình sẽ biến thành một cái cây, là lại đặc biệt buồn bã. Đồ nhi chỉ muốn ở bên cạnh người, bảo vệ người, bầu bạn với người, không muốn để người phải lo lắng cho đồ nhi nữa." Nàng thấy Đường Bất Hưu vẫn lạnh mặt không nói gì, liền đưa tay lên đầu sờ sờ, quả nhiên lại sờ thấy một chiếc mầm non, nén đau nhổ đi, đưa đến trước mặt Đường Bất Hưu, cười làm lành nói, "Hưu Hưu người xem, một chút cũng không đau." Nàng giơ tay lên, ném chiếc mầm non vào miệng, nhai nhai rồi nuốt xuống, "Người xem, mùi vị cũng ngon lắm."

 

Đường Bất Hưu ánh mắt thâm trầm hỏi: "Không muốn liên lụy vi sư? Không muốn để vi sư lo lắng?"

 

Đường Giai Nhân cảm nhận được sự nguy hiểm, rũ mắt không nói.

 

Đường Bất Hưu nói: "Máu của ngươi có thể chữa bách bệnh, nay lại biến thành hạt giống cây, có phải hay không?"

 

Trong lòng Đường Giai Nhân buồn bã, vươn tay ra, ôm lấy một gốc cây, gật đầu, thành thật nói: "Đồ nhi cũng không biết m.á.u của mình bây giờ biến thành cái gì rồi, rốt cuộc là có thể cứu mạng hay là đòi mạng nữa."

 

Đường Bất Hưu khẽ gọi: "Nấm..."

 

Đường Giai Nhân quay đầu nhìn Đường Bất Hưu.

 

Đường Bất Hưu nắm lấy tay Đường Giai Nhân, dùng móng tay khẽ rạch một đường trên đầu ngón tay nàng, sau đó đưa ngón tay nàng vào miệng mình, mút lấy rồi nuốt m.á.u tươi xuống.

 

Đường Giai Nhân ngây ngẩn cả người.

 

Đường Bất Hưu mút vài ngụm rồi buông tay Đường Giai Nhân ra, nói: "Bất luận là tốt hay xấu, sống hay c.h.ế.t, vi sư đều ở bên ngươi."

 

Hốc mắt Đường Giai Nhân trong nháy mắt ươn ướt.

 

Đường Bất Hưu vươn tay ra, lau đi nước mắt cho Đường Giai Nhân, nói: "Nấm ngoan, đừng khóc, ngươi mà khóc... tâm ma của vi sư lại quấy phá. Vi sư không muốn làm ngươi bị thương, chỉ sợ quãng đời còn lại sẽ hối hận khôn nguôi."

 

Đường Giai Nhân buông gốc cây ra, nắm c.h.ặ.t lấy tay Đường Bất Hưu, thề thốt nói: "Hưu Hưu, bất luận thế nào, chúng ta cũng cùng nhau vượt qua! Không thể để mưu đồ của bọn chúng đắc sính. Mạng của chúng ta, tự chúng ta làm chủ! Sống hay c.h.ế.t chỉ thuộc về chính chúng ta, không ai có quyền coi nó như quân cờ, để sắp đặt, thao túng!"

 

Đường Bất Hưu từ từ nhếch khóe môi, nói: "Không sai."

 

Đường Giai Nhân hít sâu một hơi, tích tụ dũng khí.

 

Đường Bất Hưu nói: "Nấm, vi sư có một chuyện muốn hỏi ngươi."

 

Đường Giai Nhân cười nói: "Người hỏi đi."

 

Đường Bất Hưu nói: "Đám nam nhân bên ngoài kia, là ai?"

 

Đường Giai Nhân sững sờ, kinh ngạc hỏi: "Người không nhớ bọn họ sao?"

 

Đường Bất Hưu cười nói: "Sự việc xảy ra đột ngột, vi sư lừa nữ nhân kia một chút thôi."

 

Đường Giai Nhân chớp chớp mắt hai cái, nói: "Hưu Hưu, người xác nhận lại xem, không phải là đang lừa đồ nhi đấy chứ?"

 

Đường Bất Hưu ngẩng đầu nhìn mặt trăng trên trời, nói: "Nấm ngươi xem, mặt trăng tròn quá."

 

Đường Giai Nhân liếc xéo Đường Bất Hưu, nói: "Hưu Hưu trốn tránh chủ đề như vậy có được không?"

 

Đường Bất Hưu rũ mắt, nở một nụ cười rạng rỡ như trăm hoa đua nở với Đường Giai Nhân, nói: "Không được, nhưng vi sư còn cách nào khác đâu?"

 

Đường Giai Nhân nghiến răng nói: "Vô lại!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Bất Hưu gật đầu, giả vờ nghiêm túc nói: "Ừm, điều này có thể ghi vào môn quy hàng đầu của Bất Hưu Môn chúng ta."

 

Đường Giai Nhân véo Đường Bất Hưu một cái, hỏi: "Vậy người nói xem, người và kẻ chủ mưu kia đã từng giao thủ?"

 

Đường Bất Hưu nói: "Trong ánh mắt nữ nhân đó nhìn vi sư có sự kinh hoàng, rõ ràng là quen biết vi sư. Vi sư nghĩ, chuyện liên quan đến ngươi, vi sư không thể không tham gia vào, liền lừa ả một vố. Quả nhiên, ả nói, võ công của kẻ đó cao hơn vi sư. Kẻ có thể theo kịp tu vi này của vi sư, cả võ lâm e rằng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chỉ cần vi sư nhớ lại, đã từng đ.á.n.h hòa với ai, kẻ đó, chắc chắn là kẻ chủ mưu!"

 

Đường Giai Nhân khoa trương nói: "Hưu Hưu, người thực sự là quá thông minh rồi!"

 

Đường Bất Hưu cười nói: "Nếu không thông minh, làm sao làm sư phụ của ngươi được?"

 

Đường Giai Nhân sáp tới, định hôn Đường Bất Hưu.

 

Đường Bất Hưu lại né tránh sự nhiệt tình của Đường Giai Nhân, ngượng ngùng nói: "Trái tim này của vi sư, không chịu nổi sự thân cận của ngươi." Hắn mỉm cười, có vẻ như đang nói đùa, "Nếu đại địch trước mắt, ngươi hôn vi sư một cái, có thể khiến tâm ma của vi sư trỗi dậy, vi sư liền có thể g.i.ế.c bọn chúng m.á.u chảy thành sông!" Hắn bổ sung thêm, "Hôn một cái, nhớ lập tức chạy đi. Vi sư vẫn còn có thể khống chế bản thân được vài phần."

 

Đường Giai Nhân gật đầu, có vẻ ngoan ngoãn đáp: "Vâng".

 

Đường Bất Hưu nói: "Bây giờ, ngươi có thể nói cho vi sư biết, đám nam nhân kia đều là ai rồi chứ? Vi sư luôn cảm thấy, mình đã từng rời đi trong giấc mộng, rồi khi tỉnh lại lần nữa, phát hiện trên đầu là một đồng cỏ xanh rì, để ngươi thả mấy con cừu non yếu ớt."

 

Đường Giai Nhân chột dạ cười một tiếng, nói: "Làm gì có chuyện đó?" Nàng đưa tay vuốt ve mái tóc dài của Đường Bất Hưu, "Người xem, đen nhánh mượt mà, đẹp biết bao."

 

Đường Bất Hưu cười mà không nói.

 

Đường Giai Nhân thu lại dáng vẻ đùa cợt, thò đầu ra từ sau gốc cây, chỉ vào mấy người nhỏ giọng giới thiệu cho Đường Bất Hưu. Giới thiệu xong, Đường Giai Nhân vò vò tóc, nhìn Tiêu Như Nhi một cái, lại thu hồi tầm mắt, nói: "Hưu Hưu, người nói kẻ đó có tới không?"

 

Đường Bất Hưu đáp: "Sáu phần, sẽ tới."

 

Đường Giai Nhân nhíu mày suy tư nói: "Hưu Hưu, theo đồ nhi được biết, người từng giao thủ với người mà lại đ.á.n.h hòa, có hai người. Một người là bạch y nhân dưới Hắc Nhai, người còn lại là... bạch y nhân nhặt xác cho Thu Giang Diễm. Hắc Nhai đó, chính là nơi nhà Thu Giang Diễm dùng để giam giữ ác nhân. Hai vị bạch y nhân này, dựa vào cảm giác, đồ nhi thấy là cùng một người đấy."

 

Đường Bất Hưu trầm ngâm không nói.

 

Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của Tiêu Như Nhi dần dần yếu đi.

 

Mạnh Thủy Lam rốt cuộc vẫn không đành lòng, lên tiếng: "Kẻ đó sẽ không tới cứu ngươi đâu, ta lại có thể cho ngươi c.h.ế.t một cách thống khoái."

 

Tiêu Như Nhi đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, trừng đôi mắt đỏ ngầu, lúng b.úng nói: "Không không, hắn nhất định sẽ tới cứu ta! Nhất định sẽ tới!"

 

Có lẽ là để cho ả nhắm mắt xuôi tay, một bóng người mặc áo trắng, đội mũ sa đen, lặng lẽ xuất hiện ở cách đó không xa. Hắn từng bước tiến lại gần, rõ ràng tốc độ không hề nhanh, nhưng chỉ trong vài nhịp thở đã xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người.

 

Tiêu Như Nhi nhìn thấy người này, đôi mắt rõ ràng đã rã rời vậy mà lại bùng lên ánh sáng rực rỡ và cố chấp, môi ả mấp máy, dường như đang gọi tên hắn, lại cũng như đang nói: Ngươi tới rồi...

 

Cuối cùng ả cũng đợi được người cần đợi, và vì hắn mà giữ vững thân phận cùng bí mật. Ả nghĩ rằng, hắn nhất định sẽ lấy được m.á.u thịt sau lần dung hợp cuối cùng của Đường Giai Nhân, để ả có thể sống lại.

 

Ả đối với hắn tình sâu nghĩa nặng, trung thành tận tâm, hắn nhất định đều biết cả.

 

Tiêu Như Nhi cuối cùng cũng nhắm mắt lại, c.h.ế.t trong vũng m.á.u của chính mình.

 

Kẻ chủ mưu cuối cùng cũng xuất hiện, đâu cần phải khách sáo nữa.

 

Đường Bất Hưu trực tiếp xuất thủ, lao về phía bạch y nhân.

 

Hai người dùng phương thức vô cùng nhanh ch.óng, chớp nhoáng đấu mười hiệp, vậy mà không phân thắng bại.

 

Ánh mắt Đường Bất Hưu lạnh lẽo, trực tiếp dùng tay làm kiếm, chẻ đôi chiếc mũ sa của bạch y nhân.

 

Lần này, dưới mũ sa không hề đeo mặt nạ, mà lộ ra một khuôn mặt sáng trong như trăng rằm, lạnh lẽo như hoa tuyết.