Để tranh giành cơ hội được ra ngoài đi dạo cùng Đường Giai Nhân, đám nam nhân cũng tung hết bản lĩnh, từng người tự báo danh, tự tiến cử.
Mạnh Thiên Thanh nói: “Ta đi cùng nàng, Giai Nhân.”
Mạnh Thủy Lam nói: “Hai cánh tay đệ đang bị thương, lỡ như Giai Nhân muốn mua đồ, đệ làm sao xách giúp muội ấy?”
Mạnh Thiên Thanh: “Ta có thể dùng miệng ngậm.”
Mạnh Thủy Lam: “…”
Chiến Thương Khung nói: “Ngươi có thấy buồn nôn không hả?! Vẫn là để ta đi cùng Giai Nhân thì hơn.”
Huynh đệ nhà họ Mạnh đồng thanh nói: “Đừng hòng!”
Vũ Thiên Quỳnh nói: “Đang lúc cần mua chút quần áo thay giặt, đi cùng nhau thì thế nào?”
Đoan Mộc Diễm nói: “Ta đã sai người đi mua sắm quần áo thay giặt về rồi, các vị chỉ cần chờ một lát là được.”
Vũ Thiên Quỳnh nói: “Làm phiền Lục vương gia rồi, nhưng quần áo cá nhân của ta, ta vẫn thích tự mình đi mua hơn.”
Trác Lan Đạt nói: “Giai Nhân đi mất rồi, các vị cứ từ từ mà tranh đi.”
Đám nam nhân: “…”
Đám nam nhân tản ra tứ phía, người thì nằm xuống tiếp tục dưỡng thương, người thì lẳng lặng ăn bữa trưa. Sau bữa cơm, dựa theo kịch bản nhỏ mà Giai Nhân đã lên kế hoạch sẵn, ai nấy đều bắt đầu bận rộn.
Ngoài chợ, Đường Giai Nhân nắm lấy tay Đường Bất Hưu, giống như một tiểu yêu tinh bám người, dán sát vào Đường Bất Hưu nói chuyện. Trong ánh mắt tràn ngập sự hạnh phúc và ỷ lại.
Đường Bất Hưu dùng bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, giống như sự bao dung và chiều chuộng dành cho nàng suốt bao năm qua, chưa từng buông lơi.
Khu chợ hôm nay vẫn náo nhiệt, thậm chí còn náo nhiệt hơn dạo trước vài phần.
Đường Giai Nhân cười nói: “Khu chợ hôm nay náo nhiệt hơn trước kia vài phần nhỉ.”
Đường Bất Hưu nói: “Đúng vậy, luôn có những kẻ không tin rằng mình sẽ c.h.ế.t, thậm chí còn ôm tâm lý ăn may, cảm thấy bản thân có thể đạt được thứ gì đó.”
Đường Giai Nhân nói: “Hưu Hưu, chàng nói quá đúng. Lòng người quả thực tham lam đến đáng sợ. Bọn chúng muốn m.á.u thịt của ta, giống như lũ ch.ó hoang kiên trì không bỏ, bám theo suốt dọc đường, lúc nào cũng chực chờ lao lên c.ắ.n ta một cái. Phàm là kẻ có loại ý niệm đó, đều đáng c.h.ế.t.” Lời nói xoay chuyển, “Nhưng mà, có đôi khi ta cũng nghĩ, cứ giày vò tiếp như vậy, rốt cuộc có đáng hay không. Vì ta, bọn Vũ Thiên Quỳnh suýt chút nữa mất mạng. Nếu ta c.h.ế.t đi, có phải sẽ không khiến nhiều người vì ta mà…”
Không đợi Đường Giai Nhân nói xong, Đường Bất Hưu đã lên tiếng: “Bọn chúng vì con mà ra sao, đó là chuyện của bọn chúng. Con muốn đối xử với bọn chúng thế nào, cũng là chuyện của con. Nhưng, con không phải là của riêng con, con là do Bất Hưu Lão Tổ ta một tay dọn phân dọn nước tiểu nuôi lớn. Cho nên, con là của ta.” Chàng dừng bước, nhìn về phía Đường Giai Nhân, trong ánh mắt không còn vẻ cợt nhả trêu chọc như ngày thường, chỉ còn lại sự nghiêm túc tràn đầy, sự nghiêm túc không cho phép bất kỳ ai phản bác hay hiểu sai. Chàng nói: “Cho dù là con, ta cũng tuyệt đối không đồng ý để con làm ra một chút chuyện tổn thương bản thân nào. Bằng không, tuyệt đối không tha thứ.”
Giọng nói trầm thấp, từng chữ rõ ràng truyền vào bên tai Đường Giai Nhân, sau đó đường đường chính chính đi vào trong tim nàng, không ngừng vang vọng, va chạm tạo thành một khúc ca bi tráng hào hùng.
Đường Giai Nhân gật đầu, nghiêm túc đáp lại: “Biết rồi ạ.”
Đường Bất Hưu lúc này mới mỉm cười, đưa tay xoa đầu nàng, nói: “Nấm ngốc.”
Đường Giai Nhân nói: “Hưu Hưu xấu xa!”
Hai người nhìn nhau cười, chìm đắm trong sự tốt đẹp mà đối phương mang lại.
Hai người nắm tay tiếp tục tiến về phía trước, luồn lách trong khu chợ náo nhiệt, thỉnh thoảng nhìn trúng một chiếc gương đồng nhỏ, Đường Giai Nhân lại đưa mắt mong mỏi nhìn Đường Bất Hưu, Đường Bất Hưu thì đáp lại bằng một biểu cảm vô tội.
Đường Giai Nhân làm nũng nói: “Muốn.”
Đường Bất Hưu dùng tay che mắt Đường Giai Nhân lại, nói: “Không, con không muốn.”
Gặp được trâm hoa đẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Giai Nhân nói: “Muốn.”
Đường Bất Hưu che mắt nàng lại, nói: “Không, con không muốn.”
Hai người cứ thế đi dọc đường, đến cuối cùng ngay cả một chiếc lá cũng chẳng mua. Hai người chơi trò chơi này không biết chán, nhưng lại hết lần này đến lần khác làm mới cái nhìn của người ngoài về hai người Đường Môn.
Nữ t.ử tuyệt sắc, ngây thơ; nam nhân keo kiệt, tiêu sái.
Đều nói phu thê bần tiện trăm sự buồn, hai người rõ ràng đều mang dáng vẻ không mua nổi đồ, nhưng lại bộc lộ ra tình sâu nghĩa nặng phi thường, quả thực khiến người ta sinh lòng cảm khái.
Hai người dọc đường đùa giỡn tiến lên, coi chốn không người, nhưng cũng không chủ động trêu chọc, quấy rầy người khác.
Mắt thấy mặt trời ngả về tây, Đường Giai Nhân nói: “Hưu Hưu, chúng ta ăn xong rồi hẵng về, được không?”
Đường Bất Hưu đáp: “Vi sư hai tay áo trống trơn, e là ăn xong, chỉ có thể vắt chân lên cổ mà chạy. Bữa ăn bá vương, không biết Nấm có muốn thử không?”
Đường Giai Nhân nói: “Với danh tiếng của hai người chúng ta, không ăn một bữa bá vương, sao xứng với uy danh này chứ?”
Thế là, Đường Môn môn chủ dẫn theo cây Nấm yêu dấu của chàng, cùng nhau bước vào một quán rượu định sẵn sẽ lưu danh trong lịch sử.
Có lẽ là biết sự lợi hại của Đường Bất Hưu, tất cả mọi người đều không dám lại gần. Những kẻ dòm ngó m.á.u thịt của Đường Giai Nhân đều phân tán ở những nơi khác, quán rượu vốn dĩ vô cùng náo nhiệt này, ngoại trừ hai vị bọn họ, chỉ còn lại tiểu nhị, đầu bếp và chưởng quầy.
Rượu thịt lần lượt được dọn lên, hai người bắt đầu đ.á.n.h chén no nê.
Đường Bất Hưu chỉ vào một đĩa chân giò lợn, nói: “Trong này có hạ Mông Tuyệt Tán, nói là không màu không mùi, thực chất là nói bậy. Nếu phân biệt kỹ, vẫn có thể nếm ra một chút vị ngọt ngấy đặc biệt. Sau này nếu hầm chân giò lợn, ngược lại có thể thêm chút Mông Tuyệt Tán. Nấm, mau nếm thử xem, con chắc chắn sẽ thích mùi vị này.”
Đường Giai Nhân gắp một miếng chân giò lợn to, đưa lên miệng c.ắ.n một miếng, thơm đến mức híp cả mắt, liên tục gật đầu nói: “Ngon! Ngon thật!”
Đường Bất Hưu lại chỉ vào một đĩa rau xanh khác, nói: “Trong món này vậy mà lại thêm Tương Tư Điên, chậc… Đây đều là thứ lộn xộn gì thế này.”
Đường Giai Nhân lập tức la lên: “Để ta nếm thử, xem mùi vị có đặc biệt không.”
Đường Bất Hưu gắp một đũa, đưa đến bên miệng Đường Giai Nhân, Đường Giai Nhân há miệng nhai hai cái, nhíu mày nói: “Không ngon.”
Đường Bất Hưu nói: “Không được kén ăn.”
Đường Giai Nhân đành phải nuốt xuống, vẻ mặt đầy không tình nguyện.
Đường Bất Hưu để thưởng cho Đường Giai Nhân, lại gắp cho nàng một miếng thịt, Đường Giai Nhân lúc này mới nở nụ cười.
Hai người ăn uống no say, vui vẻ vô cùng. Những kẻ đang chờ đợi để hạ gục bọn họ, cứ thế từ căng thẳng chờ đợi chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi từ kinh ngạc tột độ biến thành hết cách, cuối cùng… toàn bộ đều tê liệt.
Rượu qua ba tuần, mắt thấy trời sắp tối, Đường Bất Hưu ôm lấy vòng eo của Đường Giai Nhân, thấp giọng thì thầm bên tai: “Về thôi.”
Đường Giai Nhân tựa đầu lên vai Đường Bất Hưu, nghịch ngợm ngón tay chàng, không lên tiếng.
Đường Bất Hưu liền không giục nữa.
Nửa ngày sau, Đường Giai Nhân mới nhẹ giọng nỉ non: “Hưu Hưu, chàng có chuyện giấu ta.”
Đường Bất Hưu chưa từng nghĩ tới việc phủ nhận, cười nhạt một tiếng, nói: “Đúng.”
Đường Giai Nhân hỏi: “Tại sao không nói cho ta biết? Lúc chàng khôi phục trí nhớ, đều nghĩ đến việc nói cho ta biết đầu tiên. Ta thực sự không hiểu nổi, chàng còn có chuyện gì giấu ta nữa.”
Đường Bất Hưu ghé sát vào Đường Giai Nhân, nói bên tai nàng: “Nội lực, tán rồi.”
Đường Giai Nhân kinh hãi, nắm c.h.ặ.t lấy tay Đường Bất Hưu. Bề ngoài, nàng lại cười tươi như hoa, cười ha hả, giống như nghe được một chuyện vô cùng buồn cười. Thực chất, sự kinh ngạc trong lòng, giống như sóng thần, đập cho chiếc thuyền nhỏ là nàng suýt chút nữa tan xương nát thịt, bỏ mạng trong bụng cá.