Mỹ Nam Bảng

Chương 1085: Thích Ngươi



 

Đối mặt với sự phẫn nộ của nữ t.ử áo đỏ, Chiến Thương Khung và Trác Lan Đạt vậy mà không ai dám đáp lời.

 

Nửa ngày sau, chỉ nghe Đường Giai Nhân nhỏ giọng nói: “Bá mẫu, ngài xem, ngài lặn lội đường xa chạy tới đây, có thể nói trước xem, ngài làm thế nào bò từ trong quan tài ra được không? Ta… ta có chút sợ x.á.c c.h.ế.t vùng dậy đấy.”

 

“Phụt…” Đường Bất Hưu phì cười.

 

Nữ t.ử áo đỏ quay đầu nhìn Đường Giai Nhân, ánh mắt sắc bén và soi mói.

 

Đường Bất Hưu nói: “Nấm của bản tôn, thật sự là ngây thơ đáng yêu.”

 

Nữ t.ử áo đỏ hùng hổ dọa người nói: “Ngây thơ đáng yêu? Lẽ nào không phải là mồm mép tép nhảy?”

 

Đường Bất Hưu phong độ nhẹ nhàng đề nghị: “Ngươi đưa tay ra, để nàng c.ắ.n một cái, nếu rớt thịt, thì đây mới là mồm mép tép nhảy. Thử xem thế nào?”

 

Nữ t.ử áo đỏ nói: “Chó mới c.ắ.n người.”

 

Đường Bất Hưu nói: “Chó c.ắ.n người thì có gì lạ? Nấm do bản tôn dạy dỗ ra, nhất định là khác biệt với số đông, phải cho thế nhân biết, thế nào là người c.ắ.n ch.ó.”

 

Trong mắt nữ t.ử áo đỏ ngậm hai tia sáng lạnh lẽo, giống như hai mũi tên lạnh tẩm độc, b.ắ.n thẳng về phía Đường Bất Hưu.

 

Đường Giai Nhân vươn một cái móng vuốt trắng trẻo, chắn trước mắt Đường Bất Hưu, nói với nữ t.ử áo đỏ: “Nam nhân của ngươi đủ nhiều rồi, đừng có chằm chằm nhìn Hưu Hưu mãi thế, chàng sẽ không thích ngươi đâu.”

 

Nữ t.ử áo đỏ nhìn Đường Giai Nhân, nhướng mày nói: “Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy? Có biết ta là ai không?”

 

Đường Giai Nhân vẻ mặt vô tội đáp: “Không biết nha.”

 

Nữ t.ử áo đỏ nhíu mày, cao giọng, quát: “Không biết?!”

 

Đường Giai Nhân cười nói: “Vậy thì coi như biết đi.”

 

Nữ t.ử áo đỏ nhướng mày: “Biết?”

 

Đường Giai Nhân rũ vai xuống, cẩn thận hỏi: “Ta coi như không biết?”

 

Nữ t.ử áo đỏ nổi giận, vỗ bàn một cái, uy nghiêm bỗng chốc sinh ra, lạnh lùng nói: “Ngươi dám lấy ta ra làm trò tiêu khiển? Không muốn sống nữa sao?!”

 

Đường Bất Hưu kéo bàn tay nhỏ bé của Đường Giai Nhân trước mắt xuống, nhưng lại bị Đường Giai Nhân che mắt lại. Ánh mắt Đường Giai Nhân hơi lạnh, nói với nữ t.ử áo đỏ: “Ngươi còn lải nhải không dứt nữa, ta đ.á.n.h lên người ngươi, ngươi có gỡ cũng không ra đâu!”

 

Nữ t.ử áo đỏ hơi sửng sốt, chuyển sang hỏi: “Ngươi không phải nhận Thương Khung làm ca ca sao, ta chẳng phải là nương của ngươi, ngươi dám đ.á.n.h ta?”

 

Đường Giai Nhân nói: “Có một từ, ngài phải học lại một chút.”

 

Nữ t.ử áo đỏ hỏi: “Từ nào?”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Lục thân bất nhận.”

 

Khóe môi Chiến Thương Khung như có như không nhếch lên, lộ ra một nụ cười nhạt.

 

Trác Lan Đạt đã thoát khỏi sự chấn động, đưa tay xoa xoa nốt ruồi lệ chí, xem náo nhiệt.

 

Nữ t.ử áo đỏ chằm chằm nhìn Đường Giai Nhân, nụ cười trên khóe môi đột nhiên mở rộng, cười đến ngặt nghẽo, thậm chí còn chảy ra một giọt nước mắt.

 

Đường Bất Hưu lại kéo tay Đường Giai Nhân xuống.

 

Đường Giai Nhân lại che mắt chàng lại, nói: “Bà ấy cười như vậy, trông cũng khá đẹp.”

 

Đường Bất Hưu nói: “Vậy thì để vi sư xem thử.”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Đừng xem. Đợi ta học được rồi, về phòng cười cho chàng xem một cái như vậy, đảm bảo đẹp hơn bà ấy.”

 

Đường Bất Hưu nói: “Vậy vi sư cứ chờ xem sao.”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Ngài cứ chờ đi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nữ t.ử áo đỏ cười đủ rồi, lúc này mới lau nước mắt nơi khóe mắt. Nàng vừa lau, liền để lộ ra nốt ruồi lệ chí màu đỏ được che giấu dưới lớp phấn son.

 

Nàng nói với Đường Giai Nhân: “Nếu ta đoán không lầm, chính là ngươi ra chủ ý tồi tệ này đúng không? Tại sao lại bảo bọn chúng giả vờ đ.á.n.h nhau? Có mục đích gì?”

 

Đường Giai Nhân kéo một cái ghế qua, ngồi xuống, đáp: “Chúng ta muốn bắt một người, đương nhiên phải thiết kế cho hai người bọn họ trở mặt thành thù, kết quả, ngài vừa xuất hiện, đã làm hỏng bét cái bẫy mà chúng ta cực khổ giăng ra. Đặc biệt là Thương Khung ca, vì chuyện này suýt chút nữa phải trả giá bằng tính mạng.” Nàng gửi gắm ánh mắt vô cùng cảm khái, đáng tiếc, than thở, để nữ t.ử áo đỏ tự mình lĩnh hội.

 

Quả nhiên, nữ t.ử áo đỏ thông minh khác thường, cũng quyết đoán khác thường, lập tức nói: “Được, người này, ta bắt về cho các ngươi.”

 

Đường Giai Nhân nở một nụ cười rực rỡ, nói: “Vậy cứ quyết định như thế nhé.”

 

Nữ t.ử áo đỏ hỏi: “Không cần khách sáo một chút sao?”

 

Đường Giai Nhân xua tay, nói: “Đạo đức giả như vậy làm gì, không tốt đâu.”

 

Nữ t.ử áo đỏ nghiêm túc đ.á.n.h giá Đường Giai Nhân một cái, cười nói: “Là một đứa trẻ ngoan.”

 

Đường Giai Nhân đường hoàng cười một tiếng, nói: “Người thích ta, đều là người tốt.”

 

Nữ t.ử áo đỏ lại cười ha hả.

 

Đường Giai Nhân nhìn về phía Chiến Thương Khung và Trác Lan Đạt đang mong ngóng, hỏi: “Ngài không có lời gì muốn nói với bọn họ sao?”

 

Nữ t.ử áo đỏ thu liễm nụ cười, nhìn về phía hai huynh đệ, nói: “Thay vì ta nói gì, chi bằng các ngươi hỏi ta.”

 

Đường Giai Nhân nắm tay Đường Bất Hưu, nói: “Chúng ta lảng tránh?”

 

Nữ t.ử áo đỏ nhìn Đường Bất Hưu và Đường Giai Nhân, nói: “Ta tên Y Đóa Liên, thiết nghĩ những chuyện liên quan đến ta, các ngươi cũng biết đại khái rồi. Chuyện của ta, không có gì không thể nói với người khác. Các ngươi không cần đi, cứ nghe là được. Hơn nữa, có một số chuyện, cũng liên quan đến các ngươi.”

 

Đường Giai Nhân khá kinh ngạc, không ngờ còn có chuyện gì của mình nữa. Nàng cho rằng, Y Đóa Liên nhắc đến nàng chẳng qua chỉ là tiện thể. Dù vậy, chỉ cần có chuyện liên quan đến Đường Bất Hưu, nàng cũng nguyện ý nghiêm túc nghe tiếp.

 

Đường Giai Nhân nghiêm túc nói: “Được, vậy chúng ta sẽ ở lại.”

 

Y Đóa Liên gật đầu.

 

Đường Giai Nhân giơ tay lên, gọi: “Cho một đĩa hạt dưa…”

 

Đường Bất Hưu nói: “Thêm một đĩa mứt hoa quả.”

 

Chiến Thương Khung nói: “Cho một bát mì.”

 

Trác Lan Đạt hơi nhíu mày, nói: “Không có cảm giác thèm ăn, hâm một bình rượu đi.”

 

Y Đóa Liên: “…” Đây là muốn nghe nàng kể chuyện sao? Sao có cảm giác đây không phải là đang chia sẻ bí mật, mà là đang nghe dã sử trong quán trà vậy? Ba năm trước, nàng còn từng lén lút nhìn hai huynh đệ này, đâu phải bộ dạng này a. Vừa nghĩ đến Chiến Thương Khung của ba năm trước, đó gọi là duy ngã độc tôn, mà nay… ôm n.g.ự.c đòi ăn một bát mì nóng là ai vậy a? Vừa nghĩ đến Công Dương Điêu Điêu không vướng bụi trần của ba năm trước, cùng với Trác Lan Đạt ngông cuồng tà ác, Y Đóa Liên liền cảm thấy, người trước mắt, lại là một người khác.

 

Thu hồi những tâm tư hỗn loạn, Y Đóa Liên trong tiếng c.ắ.n hạt dưa lách cách của Đường Giai Nhân, lại mở miệng nói: “Hỏi đi.” Nói xong, cũng thò tay bốc một nắm hạt dưa, c.ắ.n lên.

 

Chiến Thương Khung và Trác Lan Đạt không hỏi.

 

Đường Giai Nhân thì lên tiếng: “Nói xem ngài làm thế nào bò từ trong quan tài ra đi?”

 

Y Đóa Liên nhìn Đường Giai Nhân, nói: “Cô nương, cái miệng này của ngươi, ở trong hậu cung, sống không quá hai ngày đâu.”

 

Đường Giai Nhân "phi" một tiếng nhổ ra một mảnh vỏ hạt dưa, nói: “Ngày đầu tiên, ta đã tiễn tất cả mọi người vào quan tài rồi, xem bọn họ ai có thể bò ra được.”

 

Y Đóa Liên nói: “Xem ra, ít nhất cũng có thể sống đến ngày quân chủ chán ghét vứt bỏ.” Trong mắt xẹt qua một tia sáng tối, sau đó vỗ bàn một cái, hét lên, “Rượu ngon thịt ngon mang lên!”

 

Đường Giai Nhân lập tức cảm thấy Y Đóa Liên vô cùng hợp ý, kích động nắm lấy tay nàng, liên tục nói: “Đúng đúng, nhi nữ giang hồ, phải có khí khái này!”

 

Y Đóa Liên nhếch môi cười, nói: “Đường Giai Nhân, ta thích ngươi.”

 

Đường Giai Nhân híp mắt cười, “Y Đóa Liên, ta cũng thích ngài.”

 

Được rồi, đây là trực tiếp ném vị ca ca nàng vừa nhận ra sau đầu rồi.