Đường Giai Nhân vẫn luôn dùng nỗ lực lớn nhất của mình, giúp đỡ mỗi một người, nhất là, trong tình huống biết rõ sẽ bị phản phệ, vẫn kiên quyết quyết định thả m.á.u cho người đang cần kíp kia.
Thật ngốc.
Sự thay đổi của cơ thể nàng, thiết nghĩ bản thân nàng rõ ràng nhất. Lại vì người khác, không màng đến cơ thể thậm chí tính mạng của mình như vậy.
Thật ngốc.
Đường Bất Hưu vẫn luôn dạy nàng tiên kỷ hậu nhân, chính là hy vọng nàng có thể ích kỷ một chút, bảo vệ tốt chính mình, bất luận khi nào ở đâu hoàn cảnh nào, đều có thể lo cho mình, sống thật tốt. Nhưng mà, rất hiển nhiên, trong xương tủy nàng, chẳng những không phải một người ích kỷ, còn là một người đặc biệt hành xử theo tình cảm.
Thật ngốc.
Nấm ngốc như vậy, xứng đáng để mọi người dùng tính mạng bảo vệ, dùng chân tình che chở.
Chỉ là ai ngờ được, muốn cứu nàng, lại là một phương pháp tồi tệ như vậy.
Chiến Thương Khung cười khổ một tiếng, nói: “Vốn dĩ tính kế nàng, hy vọng nàng có thể dung hợp, muốn dùng m.á.u nàng cứu tỉnh nương. Bây giờ, nương không c.h.ế.t, cũng muốn bảo vệ nàng thật tốt, lại cứ ép nàng đau đớn dung hợp. Cái ông trời ch.ó má này!”
Vũ Thiên Quỳnh nói: “Ta cứu nàng từ dưới Hắc Nhai, vốn định cùng nàng sống thật tốt, nàng lại đột nhiên tắt thở. Ta trọng bệnh không dậy nổi, lệnh thuộc hạ xây mộ cho nàng, nàng lại c.h.ế.t đi sống lại, đại náo một trận rồi rời đi. Lần đó, có lẽ chính là một lần dung hợp. Đó đã là sau khi trải qua sinh t.ử, mới có dung hợp. Mà nay, lần dung hợp cuối cùng, phải trải qua nỗi đau thế nào, hay là sự thất vọng thế nào, mới có thể đạt đến dung hợp cuối cùng?”
Mạnh Thủy Lam nói: “Mỗ không dám tưởng tượng.”
Mạnh Thiên Thanh luống cuống nói: “Rốt cuộc phải làm sao mới tốt? Chẳng lẽ chỉ có mỗi cách này? Chúng ta cùng nhau liều mạng bảo vệ nàng, chính là không muốn nàng dung hợp lần cuối. Nếu người trong giang hồ biết nàng đã dung hợp lần cuối rồi, nàng... nàng chẳng phải trở thành một viên linh đan diệu d.ư.ợ.c sao?! Đến lúc đó, bất luận là ai tiếp cận nàng, đều mang theo mục đích. Nàng phải tiếp tục hành tẩu giang hồ thế nào? Phải tiếp tục khoái hoạt thế nào? Ta thực khó tưởng tượng, Giai Nhân bị tất cả mọi người dòm ngó m.á.u thịt, phải làm sao mới không kinh hoàng!” Xoay người, nhìn về phía Đường Bất Hưu, “Nhất định phải để nàng dung hợp sao? Chúng ta nghĩ cách khác đi.”
Đường Bất Hưu rũ mắt nhìn khuôn mặt Đường Giai Nhân, nói: “Đúng vậy, nghĩ cách khác đi.”
Không biết tại sao, nghe Đường Bất Hưu nói vậy, mỗi người đều cảm thấy khá quỷ dị. Trong mắt mọi người, Đường Bất Hưu luôn là một người vô cùng có chủ kiến, nghe hắn nói chuyện, rất ít khi mang theo chữ "đi/nhé/nhỉ". Mà nay, liên quan đến Đường Giai Nhân, hắn cũng không nắm chắc chủ ý rồi nhỉ? Tình thâm bất thọ, chính là như vậy.
Mọi người tản ra, nhưng không hề rời khỏi trái phải Đường Giai Nhân. Họ dựng đứng tai lên, nghe ngóng động tĩnh của Đường Giai Nhân.
Mạnh Thủy Lam thổi tắt đèn dầu, đứng trước cửa sổ, nhìn vầng trăng sáng.
Mạnh Thiên Thanh từ trên giường ngồi dậy, phiền táo đi đi lại lại, cuối cùng ngồi xuống ghế.
Mạnh Thủy Lam đặt tay lên vai hắn.
Mạnh Thiên Thanh ngẩng đầu nhìn Mạnh Thủy Lam, hỏi: “Huynh muốn nói gì?”
Mạnh Thủy Lam lắc đầu, nói: “Không có gì muốn nói.”
Nếu là trước kia, Mạnh Thiên Thanh nhất định sẽ mắng Mạnh Thủy Lam có bệnh, nhưng hôm nay, hắn bỗng nhiên có thể hiểu được hành động thỉnh thoảng của Mạnh Thủy Lam. Có lẽ, Mạnh Thủy Lam cũng luống cuống như hắn, cũng cần một người làm chỗ dựa cho mình. Chỉ là, hắn không có chỗ dựa, chỉ có thể vỗ vỗ vai mình.
Mạnh Thiên Thanh nói: “Ca...”
Mạnh Thủy Lam hơi ngẩn ra, nói: “Sao đột nhiên gọi mỗ là ca? Mỗ có chút không quen.”
Mạnh Thiên Thanh nói: “Đệ muốn cả đời bảo vệ Giai Nhân.”
Mạnh Thủy Lam cười nói: “Bây giờ đệ nói lời này hơi sớm. Trong lòng nàng có đệ, cũng có ta. Nhưng mà, trong tình cảm của nàng, lại không chứa được bất kỳ ai trong ta và đệ. Chúng ta đến muộn rồi, Thiên Thanh.”
Mạnh Thiên Thanh rũ mắt nói: “Đệ biết. Đệ nghĩ, có một ngày, có lẽ đệ cũng sẽ cưới vợ sinh con, nối dõi tông đường, nhưng mà, chỉ cần đệ sống một ngày, đệ liền muốn bảo vệ nàng. Nàng ở trong lòng đệ, không ai có thể thay thế. Nhưng nếu đệ không sống tốt, nàng cũng sẽ không vui vẻ. Ca, tình cảm quá khó, đệ thực sự không muốn phức tạp như vậy. Đệ bây giờ chỉ hy vọng, nàng có thể khỏe mạnh.”
Mạnh Thủy Lam nhìn Mạnh Thiên Thanh thật sâu, nói: “Đệ có thể nghĩ như vậy, mỗ rất vui. Sau này, Bách Xuyên Các này giao cho đệ, mỗ cũng yên tâm rồi.”
Mạnh Thiên Thanh kinh hãi, hỏi: “Ca huynh muốn đi đâu?”
Mạnh Thủy Lam nói: “Lúc này nói cái này, còn sớm. Bất luận mỗ đi đâu, tổng phải nhìn nàng tỉnh lại trước đã. Theo lời đệ nói, nàng nhất định phải khỏe mạnh. Nếu không... mỗ đi đâu có thể an tâm?”
Mạnh Thiên Thanh có chút giận dỗi nói: “Đường Giai Nhân chính là kẻ không có mắt nhìn! Hai huynh đệ chúng ta, người nào không tốt? Đợi nàng khỏe lại, đệ nhất định phải hỏi nàng cho ra lẽ! Không cho một lời giải thích, không tha cho nàng!”
Mạnh Thủy Lam lại nhìn về phía mặt trăng ngoài trời, nói: “Được, đợi nàng tỉnh lại, đệ hỏi cho rõ ràng.”
Trong một căn phòng khác, Chiến Thương Khung dùng ngón tay khêu ngọn lửa nến, khiến nó lúc trái lúc phải, lắc lư không định.
Hoàng Như Ý ngồi xổm ở góc tường, nói: “Cung chủ, trời sắp sáng rồi, ngủ một lát đi.”
Phương Hắc T.ử từ dưới gầm giường lôi ra hai cái xác, kéo ra ngoài, vứt đi.
Chiến Thương Khung nhìn về phía Hoàng Như Ý, lại nhếch môi cười, nói: “Quãng đời còn lại nếu có thể nghe nàng chạy trước chạy sau gọi tiếng ca, cũng không tệ.” Ngón tay hơi dùng lực, ấn tắt ngọn nến.
Hoàng Như Ý ngẩn người, hồi lâu không thể thu hồi ánh mắt. Hắn nghi ngờ mình hoa mắt, nhưng sự thật lại là, trong khoảnh khắc đèn dầu tắt ngấm, hắn thật sự từ trong mắt Chiến Thương Khung, nhìn thấy một tia lệ quang.
Hoàng Như Ý ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối mình, nuốt tiếng nghẹn ngào kia vào trong bụng. Chỉ cần Đường Giai Nhân sống tốt, hắn gọi nàng cả đời là cô nãi nãi cũng nguyện ý.
Ánh sáng ban mai chợt lóe, Đường Bất Hưu ngồi ở đầu giường, phảng phất biến thành một bức tượng đá, tinh xảo khiến người ta tán thán, nhưng cũng vì không có sinh mệnh mà khiến người ta cảm khái.
Chùm sáng chuyển động, rơi vào trong mắt hắn, hắn lại hồn nhiên không hay.
Đoan Mộc Diễm đ.á.n.h thức Tiêu Kính bị Nhị trưởng lão đ.á.n.h ngất, bưng từng đĩa từng đĩa mỹ thực vào phòng Đường Giai Nhân.
Đường Bất Hưu nghe thấy tiếng động, nhưng không có phản ứng gì.
Một bàn đầy mỹ thực, lần lượt bày lên bàn, tỏa ra mùi thơm quyến rũ, nhưng không gọi tỉnh được Đường Giai Nhân yêu nhất mỹ thực.
Mọi người không hề thèm ăn, trơ mắt nhìn một bàn mỹ thực từ từ nguội lạnh, cuối cùng mất đi vẻ hấp dẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đoan Mộc Diễm không hề nản lòng, cũng không ngại phiền phức, không ngừng hâm nóng thức ăn, cố gắng đ.á.n.h thức Đường Giai Nhân. Hâm đến lần thứ ba, hắn dứt khoát đổ hết thức ăn đi, sau đó tiếp tục làm một bàn mới.
Mặt trời mọc từ đằng đông, lướt qua bầu trời, lặn về đằng tây.
Một bàn thức ăn, thay trọn vẹn ba lần, Đường Giai Nhân vẫn chưa tỉnh, Trác Lan Đạt lại tỉnh rồi.
Trác Lan Đạt dưới sự nước mắt nước mũi giàn giụa của Y Đóa Liên, run rẩy xuống giường, đi đến bên giường Đường Giai Nhân, lẳng lặng nhìn nửa ngày, rồi ngồi xuống trước bàn, vừa ăn, vừa tiếp tục nhìn nàng.
Rõ ràng ăn không vô, hắn lại nỗ lực nuốt xuống.
Hắn đã biết, tại sao nàng hôn mê bất tỉnh. Hắn cũng biết, nàng vì cứu cái cơ thể này của hắn, đã trả cái giá thế nào. Công Dương Điêu Điêu là đồ phế vật, vậy thì, để hắn báo đáp phần tình này đi. Tay còn cầm thìa không vững, nhưng từ chối sự giúp đỡ của bất kỳ ai.
Chỉ cần còn một hơi thở, hắn sẽ nhìn nàng, từng miếng từng miếng nhét thức ăn vào dạ dày mình, lấp đầy cơ thể mình.
Khi bàn mỹ thực thứ ba được dọn đi, bàn mỹ thực thứ tư được bày lên, lông mi Đường Giai Nhân run lên, cánh mũi động đậy, lại tỉnh rồi.
Nàng từ từ ngồi dậy, tầm mắt trong nháy mắt bị một bàn mỹ thực thu hút, nuốt một ngụm nước miếng, nói: “Đều đợi ta khai phạn đấy à?”
Đúng vậy, đều đợi nàng khai phạn.
Mắt Đường Bất Hưu chuyển động, nhìn về phía Đường Giai Nhân.
Người các phòng khác nhao nhao lao tới, nhìn Đường Giai Nhân đã tỉnh lại, trong ánh mắt tràn ngập kích động và vui sướng.
Đường Bất Hưu vươn bàn tay to, nói: “Đúng vậy, đều đợi con khai phạn đấy.”
Đường Giai Nhân đặt bàn tay nhỏ vào bàn tay to của Đường Bất Hưu, nhanh nhẹn xuống đất, lại cảm thấy một trận choáng váng ập tới, suýt chút nữa lại nằm vật xuống giường.
Đường Bất Hưu vội đỡ lấy Đường Giai Nhân, nói một tiếng: “Cẩn thận.”
Chiến Thương Khung, huynh đệ họ Mạnh và Vũ Thiên Quỳnh đều vươn tay ra, nhưng lại thu về giữa chừng.
Đường Giai Nhân cười tinh nghịch, nói: “Chắc chắn là đói xỉu rồi.” Mắt quét qua chân mình, phát hiện giày và tất đều còn, lúc này mới thực sự an tâm.
Nếu không phải đã biết nàng bị phản phệ nghiêm trọng thế nào, cũng sẽ không chú ý đến một ánh mắt dưới sự cười đùa mắng mỏ của nàng, mà nay, người nào chẳng dụng tâm âm thầm quan sát nhất cử nhất động của nàng, nàng muốn giấu ai nữa, đó là quyết không làm được.
Người đông, bàn có chút nhỏ.
Đường Giai Nhân đề nghị: “Chúng ta xuống lầu ăn đi. Rộng rãi.”
Đề nghị của Đường Giai Nhân tự nhiên sẽ nhận được sự tán đồng của mọi người.
Đường Bất Hưu bế bổng Đường Giai Nhân lên, đi đầu xuống dưới.
Đường Giai Nhân có chút ngại ngùng, nói: “Con tự đi được.”
Đường Bất Hưu nói: “Con là có thể tự đi, nhưng trong lòng vi sư trống rỗng, vô cùng không vui.”
Đường Giai Nhân trong nháy mắt cười tươi như hoa, gật đầu nói: “Được được, con đến an ủi cái ôm trống rỗng của sư phụ.” Dứt lời, còn cọ cọ trong lòng hắn, bộ dạng mèo con nũng nịu.
Công Dương Cận Hỉ bế Trác Lan Đạt, cũng xuống lầu.
Ghép bàn, mọi người vây quanh bàn mà ngồi, nhìn qua một đoàn hòa khí.
Vỗ mở niêm phong bùn, hương rượu tràn ngập.
Đường Giai Nhân hít sâu một hơi, khen: “Thơm quá.”
Đường Bất Hưu cạo nhẹ ch.óp mũi nhỏ của Đường Giai Nhân, cười nói: “Mèo tham ăn.”
Đường Giai Nhân ôm bát, chìa ra, nói: “Để ta nếm thử cho các người, mùi vị thế nào.”
Vũ Thiên Quỳnh nhận lấy vò rượu từ tay Tiêu Kính, đích thân rót cho Đường Giai Nhân một bát, nói: “Nàng nếu khen ngon, ta uống hai bát. Nàng nếu nói không ngon, ta uống ba bát.”
Đường Giai Nhân tò mò hỏi: “Đây là đạo lý lớn gì vậy? Sao ta không hiểu?”
Ánh mắt Vũ Thiên Quỳnh hóa thành ngón tay mềm, nhẹ nhàng quấn quanh người Đường Giai Nhân, từng vòng từng vòng, nhu thanh nói: “Nàng nói ngon, nhất định là ngon, ta uống hai bát, đỡ thèm. Nàng nói không ngon, nhất định là không ngon. Ta uống nhiều mấy bát, nàng uống ít mấy bát, để bụng ăn mỹ thực, chẳng phải tốt hơn sao?”
Tay bưng bát của Đường Giai Nhân run lên một cái.
Vũ Thiên Quỳnh cười ha hả, trực tiếp giơ vò rượu lên, tu một ngụm lớn, nói: “Sảng khoái!”
Đường Giai Nhân cảm thấy mình hình như bị trêu rồi, nhưng trong lòng, lại ngọt ngào ê a.
Nàng lén nhìn Đường Bất Hưu, sợ hắn không vui.
Đường Bất Hưu nhướng mày, cười nói: “Sao, sợ tên lừa trọc hắn? Cứ việc uống lớn một bát!”
Đường Giai Nhân nhạy cảm phát hiện, bầu không khí... hình như thay đổi rồi. Đừng nhìn Đường Bất Hưu gọi Vũ Thiên Quỳnh là lừa trọc, lại giống như người mình đang gọi đùa biệt danh. Lúc nàng hôn mê, đã xảy ra chuyện gì?
Không cho Đường Giai Nhân thời gian suy nghĩ, Chiến Thương Khung nói: “Gọi tiếng ca, ca cũng bồi nàng uống một bát.”
Tay Đường Giai Nhân lại run lên một cái.