Mỹ Nam Bảng

Chương 1118: Không Cần Chết



 

Đường Bất Hưu bưng bát, ngẩng đầu nhìn trời.

 

Đường Giai Nhân cũng ngẩng đầu nhìn trời, muốn biết hắn đang nhìn cái gì mà chăm chú như vậy.

 

Đường Bất Hưu hỏi: “Nấm, đồ nhi nhìn thấy gì?”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Bầu trời đen kịt.”

 

Đường Bất Hưu nói: “Tại sao đồ nhi không nhìn thấy những vì sao lấp lánh kia?”

 

Đường Giai Nhân thuận nước đẩy thuyền nói: “Ừm ừm, ta nhìn thấy những vì sao lấp lánh rồi.”

 

Đường Bất Hưu lại nói: “Vậy tại sao đồ nhi không nhìn thấy bầu trời bao la bát ngát?”

 

Đường Giai Nhân gắp món ăn mình thích từ trong bát Đường Bất Hưu đi, gạt những thứ đen thui không rõ hình thù vào bát hắn, thấm thía nói: “Hưu Hưu, ăn cơm đi.”

 

Đường Bất Hưu mỉm cười, cúi đầu, nhìn vào bát của mình, nói: “Ừm, ăn cơm.”

 

Đường Giai Nhân ăn món thịt ba chỉ chấm đường mà mình thích, vui vẻ nói: “Nếu mỗi ngày đều có thể sống cuộc sống như thế này, thì vui biết mấy nha.”

 

Chiến Thương Khung nói: “Chuyện đó có gì khó?”

 

Đường Giai Nhân nói: “Cuộc sống như thế này không khó, khó là, còn được ở cùng các huynh, tiếp tục sống cuộc sống như thế này.”

 

Chiến Thương Khung buột miệng thốt ra: “Ta có thể luôn ở bên cạnh nàng.” Hơi khựng lại, cứng nhắc sửa lời, “Dù sao bản vương trên triều đình cũng chỉ là một vương gia nhàn tản, trong giang hồ là một ma đầu người người được quyền tru diệt, sống ở đâu cũng như nhau. Chủ yếu là nàng phải... nàng phải chọc bản vương vui vẻ, nếu không bản vương không rảnh chơi với nàng đâu.” Thực chất, câu hắn suýt buột miệng thốt ra là, chủ yếu là nàng phải sống cho tốt.

 

Đường Giai Nhân c.ắ.n miếng thịt thơm phức, gật đầu nói: “Đó là đương nhiên, ta nhất định phải chọc huynh vui vẻ chứ, ai bảo huynh là Vô Địch ca của ta cơ chứ.”

 

“Phụt...” Huynh đệ nhà họ Mạnh cười phun ra.

 

Vũ Thiên Quỳnh gắp miếng thịt ba chỉ trong bát mình sang bát Đường Giai Nhân, nói: “Đợi sau này rảnh rỗi, chúng ta sẽ nuôi vài con lợn, vài con bò, còn có một ít gà vịt ngỗng. Nghĩ đến môn chủ chắc chắn có thủ đoạn, nuôi đám gia cầm đó lông lá bóng mượt, bụng tròn ruột đầy.”

 

Đường Giai Nhân gật đầu.

 

Đường Bất Hưu nói: “Tốt nhất còn có thể mở một gánh hát múa, không có việc gì thì nghe một khúc nhạc. Chuyện này, cứ giao cho hòa thượng chín ngón đi.”

 

Vũ Thiên Quỳnh rũ mắt cười, nói: “Được kỳ vọng như vậy, khiến bần tăng có chút vui mừng khôn xiết.”

 

Cái dáng vẻ dịu dàng như nước đó của Vũ Thiên Quỳnh, cái giọng điệu chàng chàng thiếp thiếp đó, sống sờ sờ khiến Đường Bất Hưu rùng mình một cái.

 

Đường Giai Nhân hỏi: “Hưu Hưu lạnh à?”

 

Đường Bất Hưu đáp: “Tình cờ gặp sự dịu dàng, chợt thấy lông tơ dựng đứng.”

 

Đường Giai Nhân kinh ngạc hỏi: “Đây là tại sao vậy?”

 

Đường Bất Hưu đáp: “Trước đây, cũng từng được đối xử dịu dàng. Bây giờ nghĩ lại, đằng sau sự dịu dàng, có lẽ chính là một nhát đao nha.”

 

Đường Giai Nhân và Đường Bất Hưu tâm linh tương thông, híp mắt cười, nói: “Người đang nói Liễu Phù Sanh.”

 

Đường Bất Hưu gật đầu, nói: “Nhớ lại trước đây, luôn cảm thấy mình bị người ta trêu đùa. Nhưng thứ như số mệnh, vốn dĩ cũng công bằng. Thôi, hôm nay hiếm khi tâm trạng tốt, không nói chuyện này nữa.”

 

Đường Giai Nhân hùa theo: “Đúng đúng, không nói chuyện này nữa, chúng ta cứ coi như ăn to nói lớn, uống rượu thả ga!”

 

Mạnh Thiên Thanh hỏi: “Giai Nhân, nhìn nàng thế này, sao không vội lên đường? Ta còn tưởng nàng đang vội tìm nương chứ.”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Trong lòng rất sốt ruột, hận không thể lập tức bay đến bên cạnh nương, xem bà ấy là ai, xem ta là ai.” Hơi khựng lại, “Nhưng, ở chung với các huynh cũng rất quan trọng nha. Đây đều là những hồi ức quan trọng nhất nhất nhất của ta. Bất luận... ta biến thành bộ dạng gì, kiếp này cũng đáng giá rồi.”

 

Mạnh Thủy Lam khẽ gọi: “Giai Nhân...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đường Giai Nhân mỉm cười, nói: “Ta biết sự thay đổi của bản thân, nghĩ đến các huynh cũng đều biết cả. Thật đấy, không cần phải đau buồn vì ta, cũng không cần phải khó chịu vì ta, ta thích náo nhiệt nhất, cũng thích đồ ăn ngon nhất, sau này lễ tết, g.i.ế.c lợn mổ bò làm đủ món ngon cho ta, thế là viên mãn rồi.”

 

Lời này nói ra, vậy mà khiến hốc mắt mấy người đàn ông đỏ hoe.

 

Đường Giai Nhân vội nói: “Này này, các huynh đừng có như vậy. Sống được ngày nào, thì để ta vui vẻ ngày đó đi. Cảm ơn mọi người đều đến bên cạnh ta, đi hết chặng đường cuối cùng này. Có các huynh ở bên, ta nghĩ bất luận là ai, cũng không dám dễ dàng trêu chọc ta. Những ngày tháng nhỏ bé thuận tâm thuận thủy thuận ý như vậy, nghĩ thôi cũng thấy vô cùng khoái tai. Con người sống được bao lâu không quan trọng, quan trọng là, mỗi ngày sống, đều có giá trị và ý nghĩa!” Nói xong, bản thân còn gật gật đầu, dành cho mình một sự khẳng định to lớn.

 

Vũ Thiên Quỳnh nói: “Giai Nhân, thực ra...”

 

Đường Giai Nhân xua tay, hào sảng nói: “Những lời an ủi, không cần nói. Ta là ai chứ? Ta là đệ nhất mỹ nữ Bất Hưu Môn vang danh thiên hạ Đường Giai Nhân! Huynh yên tâm, ta nghĩ thông suốt rồi, chẳng phải chỉ là biến thành cây thôi sao? Các huynh không có việc gì thì trông chừng một chút, đừng để người khác c.h.ặ.t ta mang về nhà làm củi đun là được. Haha... hahaha...”

 

Đường Giai Nhân tự nhận mình đã kể một câu chuyện cười vô cùng thú vị, nào ngờ, lại đ.â.m trúng vào tim những người đàn ông, đau đớn vô cùng.

 

Đường Giai Nhân nhận ra mình kể không hay, lập tức sửa lời: “Ta nói bừa thôi, nói bừa thôi, các huynh yên tâm, cái cây như ta, nhất định sẽ được người ta coi như thần tiên mà cúng bái. Lễ tết nha, đoán chừng đều không cần đến các huynh, trên người ta sẽ được treo đầy những dải ruy băng cầu nguyện màu đỏ. Ha... nghĩ thôi cũng thấy đẹp không sao tả xiết.”

 

Mọi người: “...”

 

Đường Giai Nhân khổ sở hỏi: “Này, các huynh cười một cái đi chứ? Rốt cuộc ta phải kể một câu chuyện cười như thế nào, các huynh mới có thể cười nha? Bản thân ta đều không quan tâm đến sống c.h.ế.t rồi, các huynh còn sầu não cái gì chứ? Các huynh lại không thể giúp ta nối mạng, chi bằng chọc ta vui vẻ đi.”

 

Đường Bất Hưu nói: “Nấm, đồ nhi không phải là hết t.h.u.ố.c chữa.”

 

Đường Giai Nhân xua tay, nói: “Người xem, ta biết ngay mà...” Đôi mắt đột nhiên mở to, ôm chầm lấy cánh tay Đường Bất Hưu, hỏi, “Người... người nói gì? Ta... ta không phải hết t.h.u.ố.c chữa?”

 

Đường Bất Hưu gật đầu.

 

Đường Giai Nhân hít sâu một hơi, cẩn thận hỏi: “Thật sao?”

 

Đường Bất Hưu gật đầu, đáp: “Cực kỳ nghiêm túc.”

 

Đường Giai Nhân không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào mắt Đường Bất Hưu, đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ, nước mắt cũng theo đó mà chảy xuống. Cô vừa dùng mu bàn tay lau nước mắt, vừa sụt sịt mũi nói: “Thật sự là dọa người quá đi. Ta còn tưởng ta c.h.ế.t chắc rồi. May mà... may mà...”

 

Đường Bất Hưu trêu chọc: “Đồ nhi không phải nhìn thấu, cũng nghĩ thông suốt rồi sao?”

 

Đường Giai Nhân cười lườm Đường Bất Hưu một cái, nói: “Cao tăng đắc đạo cũng sợ đau nha.”

 

Chiến Thương Khung hỏi: “Đây là cái đạo lý ch.ó má gì vậy?”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Đợi huynh cạo trọc đầu, thì sẽ hiểu thôi.”

 

Chiến Thương Khung nghi hoặc hỏi: “Thật sao?”

 

Đường Giai Nhân phì cười, nói: “Giả đấy, Vô Địch ca!”

 

Chiến Thương Khung vùng vẫy ngồi dậy, nói: “Phản trời rồi!”

 

Mạnh Thủy Lam đè Chiến Thương Khung lại, nói: “Vô Địch ca bớt giận bớt giận...”

 

Chiến Thương Khung c.ắ.n răng nói: “Muốn c.h.ế.t!”

 

Vũ Thiên Quỳnh nói: “Ngã Phật từ bi, các người đừng chọc tức Vô Địch ca nữa.”

 

Chiến Thương Khung nói: “Thả Hoàng Như Ý!”

 

Hoàng Như Ý hét lên một tiếng, nhưng không hề lao tới.

 

Chiến Thương Khung nói: “Hoàng Như Ý, ngươi c.h.ế.t ở xó nào rồi?”

 

Hoàng Như Ý đáp: “Hồi bẩm cung chủ, không phải thuộc hạ c.h.ế.t, là thuộc hạ muốn đi ỉa.”

 

Mọi người: “Hahaha...”