Đường Giai Nhân không đợi được Thu Hoa Nhiên mở miệng, thái độ rõ ràng ác liệt hơn, quát: “Ngươi rốt cuộc có nói hay không? Không nói ta cũng không rảnh bồi ngươi lải nhải. Có lòng tốt nghe câu chuyện vừa thối vừa dài vừa ngu vừa ngốc của ngươi, ngươi còn thiết kế nhốt chúng ta, thật là quá xấu xa!”
Thu Hoa Nhiên nói: “Ta không lật lọng, càng không lừa gạt ngươi. Từ đầu đến cuối, ta chưa từng nói, mình sẽ không ra tay với ngươi. Tiêu Như Nhi quả thực được ta sử dụng, kích thích ngươi dung hợp. Tương tự, nàng ta cũng chịu sự khống chế của người khác. Cho nên, chuyện ngươi nói nàng ta biết tàng hình, ta hoàn toàn không biết. Hôm nay nhốt bọn họ, cũng là không muốn bọn họ nhiều chuyện. Ngươi đã dung hợp rồi, thì đi cứu mẫu thân ngươi đi.” Xoay người nhìn về phía A Quả công chúa, tiếp tục nói, “Ta đợi ngày này, đợi thực sự là quá lâu quá lâu rồi.”
Đường Giai Nhân hơi nhíu mày, nói: “Ta cũng không xác định, đó là mẫu thân ta. Hơn nữa, làm sao ngươi có thể xác định, m.á.u của ta nhất định có thể cứu bà ấy?”
Thu Hoa Nhiên đột nhiên trừng mắt nhìn Đường Giai Nhân, giận dữ nói: “Bà ấy là nương ngươi! Sao ngươi còn lải nhải dài dòng, do dự như thế?!”
Lửa giận trong lòng Đường Giai Nhân bùng lên, cũng trừng mắt gào lại: “Bà ấy có phải nương ta hay không ta làm sao biết?! Không chừng là ngươi bịa ra một câu chuyện, lừa m.á.u của ta! Ngươi vì A Quả công chúa, quả nhiên chuyện gì cũng làm được! Ồ, không, có lẽ bà ấy cũng không phải A Quả công chúa gì cả! Ngươi... ngươi chính là tên l.ừ.a đ.ả.o!”
Thu Hoa Nhiên đã rất lâu rất lâu chưa từng phẫn nộ rồi. Chỉ vì, A Quả không còn, trái tim hắn cũng theo đó mà trống rỗng. Mà nay, bị Đường Giai Nhân dăm ba câu khơi lên lửa giận, trong nháy mắt nổi trận lôi đình, nói: “Ngươi rốt cuộc cho hay không cho?”
Đường Giai Nhân hất cằm, nói: “Không cho! Nghĩ đến ngươi cũng biết, nếu không phải ta tâm cam tình nguyện, m.á.u cho ra nhất định sẽ phản phệ. Ngươi còn ép ta, ta sẽ giả vờ đồng ý, sau đó để A Quả công chúa của ngươi bị phản phệ!”
Trong mắt Thu Hoa Nhiên dâng lên cơn bão, đột nhiên cười ha ha một tiếng, nói: “Ngươi thật sự tưởng mình hoàn toàn dung hợp rồi sao? Kể từ sau khi A Quả c.h.ế.t, ta vẫn luôn nghe ngóng làm thế nào mới có thể khiến nàng cải t.ử hồi sinh, tự nhiên hiểu biết nhiều về Ma Liên Thánh Quả. Ta tuy không biết, thứ trên trán ngươi là vẽ lên thế nào, nhưng lại biết ngươi cũng không phải thực sự dung hợp. Hôm nay, ta sẽ giúp ngươi một lực cuối cùng!” Dứt lời, thế mà muốn ra tay.
Thu Nguyệt Bạch lập tức chắn trước mặt Đường Giai Nhân, nhìn chằm chằm vào mắt Thu Hoa Nhiên, trầm giọng nói: “Phụ thân, người vì A Quả công chúa, có thể bỏ vợ bỏ con, nhưng A Quả công chúa nếu biết, người vì để bà ấy c.h.ế.t đi sống lại, thế mà làm hại con gái bà ấy, người nghĩ... cho dù bà ấy tỉnh lại, bà ấy có tha thứ cho người không?”
Đôi mắt Thu Hoa Nhiên khẽ run lên, nói: “A Quả vô cớ mang thai, nhất định là hận thấu xương gã đàn ông kia! Nếu không, nàng sẽ không... sẽ không khi ta chạy tới, không để lại một lời liền hương tiêu ngọc nát. Gã đàn ông kia, tội đại ác cực! Trên người Đường Giai Nhân, có m.á.u của kẻ đó, liền không thể tha thứ!”
Đường Giai Nhân nói: “Ngươi nói vậy, ta liền yên tâm rồi. Ta vẫn luôn cho rằng, dưới Hắc Nhai, sau khi Thu Giang Diễm c.h.ế.t, ta và ngươi hai lần gặp gỡ, ánh mắt ngươi nhìn ta đều chứa đầy sát ý. Nhưng ngươi cứ giả vờ ra một bộ dạng yêu ai yêu cả đường đi lối về, thật là khiến ta nghi ngờ phán đoán của mình có chính xác hay không. Bây giờ xem ra, ngươi là thật sự hận ta, cũng muốn ép ta dung hợp.” Cong môi cười, tinh nghịch nói, “Đáng tiếc, ta cứ không đấy!”
Ánh mắt Thu Hoa Nhiên lạnh lẽo, trong nháy mắt ra tay tập kích Đường Giai Nhân.
Thu Nguyệt Bạch chắn trước mặt Đường Giai Nhân, qua lại hai chiêu với Thu Hoa Nhiên.
Thu Hoa Nhiên nói: “Nguyệt Bạch, con dám ra tay với ta?!”
Thu Nguyệt Bạch đáp: “Người có thể vì A Quả công chúa không cần tính mạng, ta tự nhiên có thể vì Giai Nhân vứt bỏ tất cả. Chỉ có điều, trong lòng ta, người động thủ cùng chỉ là một kẻ tiểu nhân mưu toan trục lợi, chứ không phải người phụ thân lỗi lạc kia của ta. Phụ thân của ta, đã sớm chôn dưới lòng đất, ngủ say không tỉnh.”
Thu Hoa Nhiên mặt không cảm xúc nhìn Thu Nguyệt Bạch, thực ra nội tâm lại cực kỳ dậy sóng. Người cha nào không hy vọng mình trong lòng con trai là hình tượng vĩ đại cao lớn? Nhưng đến ngày hôm nay, hắn thế mà từ miệng Thu Nguyệt Bạch nghe được lời này, quả thực khiến nội tâm hắn đau khổ không chịu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn nói: “Rất tốt. Từ xưa đến nay, đều là cha không nhận con, hôm nay, lại là con không nhận cha. Nguyệt Bạch, con có thể vì một nữ t.ử làm đến bước này, chỉ không biết nàng ta có thể vì con làm đến bước nào!” Dứt lời đột nhiên ra tay đ.á.n.h vào n.g.ự.c Thu Nguyệt Bạch, ép hắn lùi lại. Cùng lúc đó, cây gậy huyền thiết đen to bằng cổ tay lần nữa rơi xuống, nhốt Thu Nguyệt Bạch vào trong.
Thu Nguyệt Bạch nắm c.h.ặ.t gậy huyền thiết đen, vẻ mặt không thể tin nổi, gào lên: “Phụ thân!”
Thu Hoa Nhiên nói: “Cả đời này của ta, sai một bước, sai từng bước, mà nay, tâm nguyện duy nhất chính là để nàng c.h.ế.t đi sống lại. Còn về những cái khác, ta thực sự không quản được nữa.” Hắn nhìn về phía Đường Giai Nhân, “Ta không nói nhảm với ngươi, nhưng tất nhiên phải khiến ngươi dung hợp.”
Đường Giai Nhân nhìn chằm chằm Thu Hoa Nhiên không nói.
Chiến Thương Khung quát: “Lão thất phu kia! Ngươi dám động vào nàng một cái thử xem?! Bản cung khiến ngươi c.h.ế.t không toàn thây!”
Thu Hoa Nhiên cong môi cười, nói: “Chiến Thương Khung, ngươi tưởng rằng, ngươi còn có thể sống sót đi ra ngoài sao?”
Chiến Thương Khung giận dữ nói: “Đánh rắm! Có gan ngươi mở hắc huyền thiết này ra, Bản cung tỷ thí với ngươi một trận. Ngươi nếu thắng, cái mạng này của ta tùy ngươi xử lý, ngươi nếu thua, thả bọn họ đi!”
Thu Hoa Nhiên nói: “Ngươi thật ngốc a. Ta đã bắt được các ngươi, các ngươi chính là thịt trên thớt của ta, ta tại sao còn phải cho các ngươi cơ hội lật mình?”
Trác Lan Đạt nói: “Trẫm là hoàng thượng!”
Thu Hoa Nhiên nói: “Là thì thế nào? Các ngươi đều c.h.ế.t rồi, là có thể ép Đường Giai Nhân cuối cùng dung hợp, là có thể cứu tỉnh A Quả của ta.”
Mạnh Thủy Lam nói: “Ngươi g.i.ế.c chúng ta, còn cho rằng Giai Nhân sẽ tâm cam tình nguyện cứu A Quả công chúa?”
Thu Hoa Nhiên cười như không cười nói: “Nàng ta có lẽ sẽ không muốn cứu A Quả, nhưng mà... nàng ta nhất định sẽ cứu đứa con trai ngốc này của ta.” Nhìn về phía Thu Nguyệt Bạch, “Vi phụ sẽ giữ lại cho con một hơi thở.”
Đường Giai Nhân nổi giận, mắng: “Kẻ điên!” Vừa nhấc tay, tập kích Thu Hoa Nhiên.
Võ công của Đường Giai Nhân tuy có tinh tiến, nhưng cũng không phải đối thủ của Thu Hoa Nhiên.
Thu Hoa Nhiên tóm lấy tay Đường Giai Nhân, vặn ra sau lưng nàng, dùng một tay nắm c.h.ặ.t hai cổ tay Giai Nhân, nói: “Các ngươi có biết, tại sao ta quanh năm sống dưới Hắc Nhai không? Những kẻ tội đại ác cực bị nhốt kia, bất luận kẻ nào, đều là hạng người nội lực hùng hậu. Ta vô tình phát hiện, dùng huyền thiết đen khóa lại cơ thể bọn họ, sẽ hút nội lực của bọn họ, từng chút từng chút một đến đầu bên kia của huyền thiết. Mà ta, chỉ cần ở đầu bên kia của huyền thiết, dùng Hạo Hãn Tâm Pháp của Thu gia chúng ta, hấp thụ là được. Một chút này tuy không nhiều, nhưng tù phạm bị khóa dưới huyền thiết rất đông, hơn nữa nội lực bọn họ dồi dào, truyền đến chỗ ta, không chỉ có thể bảo dưỡng thi thân A Quả, còn có thể giúp nội lực ta tinh tiến nhanh ch.óng. Các ngươi dựa vào cái gì, đấu với ta?” Vươn tay kia ra, định lau bốn phiến lá bạc giữa trán nàng, lại... không lau được.