Mỹ Nam Bảng

Chương 1153: Thông Tuệ Bất Phàm Cửu Thế Vô Song



 

Mọi người nhìn quanh tìm tên thư sinh kia, Đường Giai Nhân lại vội bước lên hai bước, đỡ lấy tên thích khách mặc áo đen.

 

Thích khách áo đen giật tấm vải đen trùm đầu và mặt xuống, để lộ ra khuôn mặt còn dung mạo đẹp hơn cả nữ t.ử, chính là Vũ Thiên Quỳnh. Hắn bóp nhẹ tay Đường Giai Nhân, ra hiệu mình không sao.

 

Lúc này, có âm thanh từ trên trần nhà vọng xuống, nhưng lại khiến người ta không tìm được ngọn nguồn. Tên thư sinh kia nói: "Giả c.h.ế.t, thật là thú vị, a..."

 

Vừa mở miệng, vẫn là giọng của thư sinh, nhưng cảm giác lại trở nên vô cùng khác biệt. Không phải là duy ngã độc tôn, cũng không cuồng ngạo đến mức không coi ai ra gì, nghe qua chẳng khác gì người bình thường, nhưng... lại mang theo sự tự tin khiến người ta không dám coi thường. Đúng vậy, tự tin, loại tự tin nắm giữ tất cả. Cho dù biết kế hoạch xảy ra sự cố, lại vẫn giữ được sự tự tin không hề hoảng loạn.

 

"Quả thật thú vị." Hộ vệ thiết kỵ tháo mặt nạ sắt che mặt xuống, để lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ vô song, chính là Đường Bất Hưu. Hắn nhìn về phía Đường Giai Nhân, vươn tay ra, vuốt nhẹ lên trán nàng một cái, tùy ý và thân nịch như đang chào buổi sáng: "Đúng là đuổi không đi được con."

 

Vành mắt Đường Giai Nhân đỏ lên, "bốp" một tiếng hất tay Đường Bất Hưu ra.

 

Đường Bất Hưu ghé sát vào bên cạnh Đường Giai Nhân, dùng vai nhẹ nhàng huých huých vai nàng, giống như sư t.ử đực đang lấy lòng thỏ trắng nhỏ, vô cùng cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ mình dùng sức một chút sẽ đụng bay người ta.

 

Đường Giai Nhân ngoảnh đầu đi, không thèm nhìn Đường Bất Hưu.

 

Mạnh Thiên Thanh trừng lớn hai mắt, dùng ngón tay chỉ vào Vũ Thiên Quỳnh và Đường Bất Hưu, tặc lưỡi nói: "Các... các... các ngươi, hai người các ngươi, giả c.h.ế.t?" Quay đầu nhìn sang Mạnh Thủy Lam, Trác Lan Đạt và Chiến Thương Khung, thấy ba người kia vẻ mặt bình tĩnh, chợt thấy lạnh buốt nửa cõi lòng, gào lên: "Các ngươi đều biết, chỉ giấu giếm ta?!"

 

Mạnh Thủy Lam không nói gì, cũng ngoảnh đầu đi.

 

Mạnh Thiên Thanh gào lên: "Quá đáng lắm rồi! Các ngươi... các ngươi làm như vậy, chẳng phải cũng là đang ép Giai Nhân dung hợp sao?"

 

Trác Lan Đạt nói: "Nếu không, ngươi tới chữa trị bộ dạng bị phản phệ của nàng ấy đi?"

 

Mạnh Thiên Thanh bị chặn họng đến mức cạn lời, nhưng lại lập tức tìm được từ ngữ, nói: "Các ngươi đều biết, lại giấu giếm ta?! Hại ta lén lút khóc hai lần! Hai lần đấy!"

 

Đường Bất Hưu cởi bỏ thiết giáp trên người, ném xuống đất, nhếch môi cười, nói: "Mỗi người một lần, không thiên vị."

 

Mạnh Thiên Thanh tức đến mức không muốn nói chuyện nữa.

 

Đường Bất Hưu đưa mắt nhìn quanh, nói: "Muốn bắt được kẻ giật dây phía sau, đúng là phải tốn chút công sức. Lại đây, ngươi đi ra, để bản tôn đ.á.n.h cho bán sống bán c.h.ế.t."

 

Đường Giai Nhân nhịn không được hỏi: "Vì sao lại đ.á.n.h bán sống bán c.h.ế.t?"

 

Đường Bất Hưu đưa mắt nhìn qua, đáp: "Chừa lại nửa cái mạng, để Mạc Cô đích thân ra tay, mới có thể giải được mối hận trong lòng, mới có thể không trách vi sư có chỗ giấu giếm."

 

Đường Giai Nhân hừ lạnh một tiếng, nói: "Đừng tưởng ta không biết, thật ra, ta đã sớm đoán được ngươi và Vũ Thiên Quỳnh là giả c.h.ế.t rồi!"

 

Đường Bất Hưu tiếp tục nhìn quanh tìm người, đôi mắt sắc bén và độc địa, nhưng điệu bộ trong miệng lại là chàng chàng thiếp thiếp, vô cùng sến súa. Hắn nói: "Ồ? Mạc Cô quả nhiên thông tuệ bất phàm. Không bằng kể thử xem, để tên thư sinh kia biết được, con có sự thông tuệ cửu thế ra sao? Lại thiên hạ vô song như thế nào?"

 

Khóe môi Đường Giai Nhân cong lên, có đè cũng không đè xuống được.

 

Mạnh Thủy Lam nói với Mạnh Thiên Thanh: "Mỗ ngửi thấy mùi m.á.u tanh này cũng không thấy buồn nôn, bây giờ... lại muốn nôn."

 

Đường Giai Nhân lập tức nhìn về phía Mạnh Thủy Lam, nói: "Sao hả? Ta không thông tuệ? Không phải thiên hạ vô song sao?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mạnh Thủy Lam lập tức nghiêm mặt nói: "Phải phải, tự nhiên là vậy rồi, theo mỗ thấy, không chỉ thiên hạ vô song, quả thực chính là..." Ánh mắt quét qua, đột nhiên ra tay tấn công về một hướng, kết quả... lại đ.â.m vào khoảng không.

 

Đường Giai Nhân nói: "Lại đây, chúng ta quay lưng vào nhau, để ta kể cho các ngươi nghe, ta thông tuệ bất phàm, cửu thế vô song như thế nào."

 

Đám người Chiến Thương Khung nghe theo tụ lại một chỗ, Thu Hoa Nhiên và Đoan Mộc Vũ Uyên lại canh giữ ở hai bên Băng Tinh Quan của A Quả công chúa, không nói không rằng, trong mắt tràn đầy cảnh giác.

 

Đường Giai Nhân nói: "Bây giờ chúng ta cùng chơi một trò chơi, tên trò chơi gọi là bắt chuột. Trước khi ta kể xong câu chuyện, người nào bắt được chuột, sẽ được ba giọt m.á.u tươi của ta, giúp hắn đạt được ước nguyện." Đường Giai Nhân nói lời này, hoàn toàn là vì muốn chọc tức tên thư sinh kia, cho hắn biết, m.á.u mà hắn hao tâm tổn trí muốn có được, nàng có quyền tùy ý tặng người khác, còn hắn, lại chẳng lấy được một giọt nào. Đương nhiên, đây cũng là một cái bẫy mà Đường Giai Nhân giăng ra. Nếu tên thư sinh kia thực sự đạo cao một thước, nàng cũng có thể dùng m.á.u để dụ hắn xuống.

 

Mọi người dùng ánh mắt tìm kiếm tên thư sinh kia, đồng thanh đáp: "Được!"

 

Lúc này, giọng nói của người nọ vang lên, tựa như đến từ bốn phương tám hướng, cũng đáp một tiếng: "Được."

 

Một kẻ địch khí định thần nhàn như vậy, quả thực so với loại kẻ địch thoạt nhìn đã thấy vô cùng tàn độc càng khiến người ta phải nâng cao cảnh giác hơn.

 

Đường Giai Nhân cười nói: "Vậy ta sẽ nói trước, vì sao ta biết Hưu Hưu giả c.h.ế.t."

 

Đường Bất Hưu nói: "Vi sư đoán, nhất định là do vi sư c.h.ế.t có hơi nhẹ nhàng. Ây da, đều trách vi sư, vừa muốn để con dung hợp, lại sợ con quá mức đau lòng, cho nên c.h.ế.t không đủ m.á.u me."

 

Đường Giai Nhân bĩu môi, lúc này mới nói: "Mới không phải. Là m.á.u trên người ngươi, là tiết lợn đã nguội lạnh! Ngươi còn không biết sao, ta thích ăn tiết lợn hấp đến mức nào, mùi vị đó ta tuyệt đối không ngửi sai đâu. Nếu không phải thời điểm không thích hợp, ta đều muốn hỏi Đoan Mộc Diễm xem còn tiết lợn không, hấp cho ta một bát có được không."

 

Đường Bất Hưu nhịn không được, bật cười.

 

Đám người Chiến Thương Khung cũng theo đó mà cười rộ lên.

 

Đường Giai Nhân nói: "Các ngươi còn cười! Các ngươi có biết không, ta phải dốc hết toàn lực đến mức nào mới có thể không phì cười? Nhất là, Hưu Hưu còn nói một câu như vậy. Ây da... Hưu Hưu, ngươi quá không hiểu chính mình rồi. Cho dù Tiểu Vũ Mao thực sự vì ta mà g.i.ế.c ngươi, ngươi cũng sẽ không nói ra loại lời đó đâu."

 

Hưu Hưu nói: "Vi sư chẳng phải đang nghĩ, chim sắp c.h.ế.t cất tiếng bi thương, người sắp c.h.ế.t nói lời lương thiện sao?"

 

Đường Giai Nhân nói: "Nói chung là, giả lắm."

 

Vũ Thiên Quỳnh ôm n.g.ự.c, khàn giọng nói: "Bước một bị vạch trần, bước hai vô dụng."

 

Đường Giai Nhân nói: "Không thể không nói, biểu hiện của ngươi thật sự rất đáng khen ngợi. Nếu không phải vì đống tiết lợn kia, ta nhất định sẽ cho rằng ngươi thực sự làm như vậy. Dù sao thì, hôm đó ngươi tặng ta nhiều y phục như vậy, giống như... sợ bản thân không còn thời gian làm y phục cho ta nữa vậy."

 

Vũ Thiên Quỳnh mỉm cười, không đáp lời. Hắn làm sao có thể nói ra, nếu nàng không thể dung hợp, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để ám sát Đường Bất Hưu, sau đó... bị phản sát. Nếu có thể, hắn ngược lại muốn đi ám sát kẻ giật dây phía sau, chỉ tiếc là, kẻ giật dây ẩn nấp quá sâu. Lúc đó, tên thư sinh tuy có chút khả nghi, nhưng thực sự không giống kẻ giật dây.

 

Chiến Thương Khung tò mò hỏi: "Ngươi đã biết là giả, vì sao... còn dung hợp?"

 

Đường Giai Nhân tức giận nói: "Khoảnh khắc đó, ta tưởng là thật! Đau lòng loại chuyện này, lẽ nào còn có thể vì biết là giả mà thu hồi lại không đau lòng nữa sao?!"

 

Một câu nói, hỏi đến mức mọi người câm nín.

 

Đường Giai Nhân chuyển lời lại nói: "Có điều, đã dung hợp nhiều lần như vậy rồi, nếu ta còn không nắm rõ quy luật trong đó, thì thật uổng công xưng là thông minh duệ trí cửu thế vô song rồi."

 

Cái danh thông minh duệ trí cửu thế vô song này được phong từ lúc nào vậy? Vì sao... mọi người không biết? Thật sự là vô cùng nghi hoặc nha. Có điều, Giai Nhân quả thực thông tuệ bất phàm, điểm này, mọi người đúng là rõ như ban ngày.