Kiệu mềm của Công Dương Điêu Điêu vừa ra khỏi Đông Phong Khách, liền bị người của Bách Xuyên Các "mời" đến khách sạn.
Đường Giai Nhân ngẩng đầu nhìn Công Dương Điêu Điêu, có khổ mà không nói nên lời. Công Dương Điêu Điêu mở mắt, ném cho Đường Giai Nhân một cái xem thường.
Kiệu mềm vừa đến khách sạn, Mạnh Thiên Thanh liền đón ra, nói với Công Dương Điêu Điêu: "Công t.ử, ca ca ta đến nay chưa tỉnh, nếu... nếu huynh ấy đến ngày mai còn không tỉnh lại..."
Đường Giai Nhân thầm bổ sung một câu trong lòng: Vậy thì Bách Xuyên Các là của ngươi rồi!
Nhưng khi nàng nhìn thấy những tia m.á.u đỏ trong mắt Mạnh Thiên Thanh, lại cảm thấy câu nói trong lòng mình cần sửa đổi một chút, thành: Vậy thì ngươi sẽ không còn ca ca nữa.
Công Dương Điêu Điêu mở mắt, nói: "Ta ta... ta đi xem."
Tùy tùng khiêng hắn, một đường đi đến căn phòng nhỏ Mạnh Thủy Lam đang ở.
Nơi này đã không còn yên tĩnh, bị người của Bách Xuyên Các vây kín mít, vừa giống bảo vệ, lại vừa giống thị uy, Đường Giai Nhân có chút xem không hiểu.
Một nam t.ử mặc trường bào, ăn mặc theo lối thư sinh, nhẹ nhàng phe phẩy quạt giấy, thi lễ với Mạnh Thiên Thanh và Công Dương Điêu Điêu, văn chất bân bân nói: "Nhị các chủ, Công Dương công t.ử."
Sắc mặt Mạnh Thiên Thanh không vui, nói thẳng: "Ngươi vây chỗ này thành như vậy, là cố ý khiến người ta không thoải mái sao?!"
Nam t.ử áo bào dài nói: "Nhị đệ gặp thích khách, bị thương nặng, ta nhận được tin tức liền lập tức chạy tới, cũng không phải đến để ngáng chân. Ngươi và ta đều là huynh đệ cùng gốc, hà tất lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử? Cha phái ta tới, chỉ là muốn bảo vệ Nhị đệ Tam đệ, tuyệt không có ý khác."
Mạnh Thiên Thanh cười lạnh một tiếng, nói: "Ngươi nếu thật sự có lòng tốt, liền mang những người này ra bên ngoài canh giữ đi. Nơi này cần yên tĩnh. Còn nữa, xin gọi ca ca ta là Gia chủ, gọi ta là Nhị các chủ, đừng làm loạn xưng hô."
Nam t.ử áo bào dài khẽ thở dài một tiếng, nói: "Người nhà mà xa lạ như thế, há không để người ngoài chê cười?"
Công Dương Điêu Điêu cũng mặc kệ chuyện nhà người khác, lập tức nói: "Đừng... đừng đừng có lải nhải nữa, bên trong còn một người sắp tắt thở kìa!"
Lời này nếu là đại phu bình thường nói, sớm đã bị đ.á.n.h cho tàn phế rồi. Cái gì gọi là sắp tắt thở?! Đây là lời đại phu nên nói sao? Nhưng cố tình, người nói lời này lại là Công Dương Điêu Điêu vốn có mỹ danh thần y. Ngoại trừ nhịn, còn có thể làm sao? Dù sao... giữa việc nói chuyện khó nghe và diệu thủ hồi xuân, vế sau quan trọng hơn nhiều. Hơn nữa, Công Dương Điêu Điêu chỉ là nói chuyện không êm tai, nhưng lại vô cùng có y đức. Phàm là ca bệnh hắn tiếp nhận, sẽ không dễ dàng buông tha.
Mạnh Thiên Thanh quả quyết gạt Mạnh Vân Hạo đang đứng chắn trước mặt nói toàn lời vô nghĩa sang một bên, mời Công Dương Điêu Điêu vào trong phòng.
Đường Giai Nhân quay đầu nhìn Mạnh Vân Hạo một cái, cũng không cảm thấy người này là tốt hay xấu. Bất quá, nếu Mạnh Thiên Thanh không thích, nàng tự nhiên cũng đứng về phe không thích.
Công Dương Điêu Điêu xuống kiệu mềm ở cửa phòng, quấn chăn muốn đi vào trong.
Trong sân, Mạnh Vân Hạo thay đổi vẻ văn chất bân bân vừa rồi, nói năng hùng hồn đầy khí phách: "Đường Bất Hưu ám sát Các chủ, chính là đối địch với Bách Xuyên Các chúng ta. Từ nay về sau, Bất Hưu Môn và Bách Xuyên Các, như nước với lửa!"
Người trong Bách Xuyên Các đồng thanh hô to: "Như nước với lửa!"
Mạnh Vân Hạo tiếp tục nói: "Nhị các chủ tuyên bố muốn trông chừng Đường Giai Nhân, đợi Các chủ tỉnh lại rồi mới xử lý, lại không ngờ rằng, ả Đường Giai Nhân kia quá mức giảo hoạt, lừa gạt tình cảm của Nhị các chủ, lén lút chạy trốn..."
Mạnh Thiên Thanh đột nhiên quay đầu nhìn về phía Mạnh Vân Hạo, lạnh lùng nói: "Muốn kích động lòng người thì ra chỗ khác! Đừng làm bẩn mắt huynh đệ chúng ta."
Mạnh Vân Hạo nói: "Tam đệ, ta biết tâm trạng đệ không tốt, đi đi, đi chăm sóc Nhị đệ, nơi này có ta."
Mạnh Thiên Thanh đã lười nói chuyện với loại người này, trực tiếp đẩy cửa, đi vào trong phòng.
Trong sân, Mạnh Vân Hạo tiếp tục nói: "Sau khi trời sáng, nếu Các chủ..." Giọng nói nghẹn ngào, dừng một chút mới tiếp tục nói, "Chúng ta liền báo thù rửa hận cho ngài ấy! Chúng ta muốn cho giang hồ biết, Bách Xuyên Các chúng ta cũng không yếu đuối!"
Người của Bách Xuyên Các bắt đầu giơ tay hô to: "Báo thù rửa hận! Báo thù rửa hận!"
Trước khi Đường Giai Nhân đóng cửa, lại nhìn Mạnh Vân Hạo một cái, lần này, nàng nhìn ra cái xấu của hắn. Mạnh Thủy Lam bên này còn chưa c.h.ế.t đâu, hắn liền bắt đầu châm ngòi thổi gió hô hào báo thù. Chân tướng còn chưa cha ra, hắn lại tích cực như thế, chắc chắn là có mưu đồ. Bất quá, trong mắt người thường, hành động của nam t.ử này mới đúng là hành động mà Nhị các chủ Mạnh Thiên Thanh nên làm.
Nhìn những người kia kích động, cứ như tìm được mục tiêu sống vậy. Đương nhiên, cũng có người đang xem kịch. Không phải tất cả người của Bách Xuyên Các đều đang giơ tay hô to. Trong đám này, chắc chắn có người của Mạnh Thủy Lam đang đứng ngoài quan sát.
Đường Giai Nhân có thể khẳng định, có người còn biết diễn kịch hơn nàng. Nếu là bình thường, nàng có lẽ sẽ cùng hắn so tài diễn xuất, đọ sức một phen, nhưng trước mắt, nàng không có tâm trạng đó.
Đường Giai Nhân đóng cửa phòng, không còn quan tâm động tĩnh bên ngoài.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc cửa đóng lại, nàng dường như nghĩ tới một chuyện vô cùng quan trọng.
Đó là cái gì nhỉ?
Đường Giai Nhân nhíu mày trầm ngâm, xoay người nhìn về phía Mạnh Thủy Lam trên giường.
Hơi thở của Mạnh Thủy Lam vẫn yếu ớt, sắc mặt càng lúc càng tệ, cả người ốm yếu tựa như một tờ giấy, hơi dùng sức là có thể chọc thủng hắn.
Tim Đường Giai Nhân nhói lên một cái, bởi vì... Mạnh Thủy Lam.
Nàng không phải không để ý sự sống c.h.ế.t của người này, chỉ là so sánh sinh t.ử của Mạnh Thủy Lam với tính mạng của Hưu Hưu, sự lựa chọn của nàng ích kỷ hơn một chút mà thôi.
Công Dương Điêu Điêu lần nữa vươn tay, ra hiệu cho Đường Giai Nhân tháo nẹp cho hắn.
Lần này, Đường Giai Nhân phối hợp quen tay hay việc.
Sau khi Công Dương Điêu Điêu bắt mạch cho Mạnh Thủy Lam, lại châm cứu xong, mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, yếu ớt vô lực nói: "Kinh mạch của hắn đã được tu sửa nhất định, trước mắt, cần... cần tìm một tuyệt đỉnh cao cao... cao thủ, dùng nội lực mềm mại, hỗ trợ ta đi khắp kinh mạch toàn thân."
Mạnh Thiên Thanh nói: "Tuyệt đỉnh cao thủ?"
Công Dương Điêu Điêu đáp: "Đúng! Tuyệt đỉnh cao thủ! Một một... một cao thủ bình thường, khống chế không tốt lực đạo, ngược ngược... ngược lại sẽ lấy mạng hắn, thành... thành bùa đòi mạng. Vốn dĩ còn có thể sống hai canh giờ, sơ sẩy một cái, là... là đi đời nhà ma."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời này có cần nói toạc ra như vậy không?
Đường Giai Nhân nói: "Lỡ như có thể sống ba canh giờ thì sao."
Công Dương Điêu Điêu nói: "Chỉ chỉ... chỉ hai! Ta nói rồi, chuẩn không sai."
Đường Giai Nhân không phục, nói: "Vậy ngươi nói xem, hắn bị đ.á.n.h trọng thương lúc nào?"
Công Dương Điêu Điêu nói: "Đêm đêm... đêm hôm kia, giờ Hợi."
Đường Giai Nhân ngẩn người, hỏi: "Vậy ngươi nói xem, cái tên Ngô Quế kia, bị ám sát lúc nào?"
Công Dương Điêu Điêu đáp: "Không không không... không biết."
Mạnh Thiên Thanh nói: "Ta biết."
Đường Giai Nhân nhìn về phía Mạnh Thiên Thanh, trong mắt tràn đầy hy vọng. Đúng, đây chính là vấn đề thời gian mà nàng nghĩ tới lúc đóng cửa.
Mạnh Thiên Thanh rũ mắt nhìn Mạnh Thủy Lam, nói: "Ngô Quế cũng bị đ.â.m c.h.ế.t vào khoảng giờ Hợi đêm hôm kia."
Đường Giai Nhân vỗ tay một cái, mắt sáng rực nói: "Vậy là đúng rồi! Hưu Hưu sao có thể trong cùng một canh giờ, chạy đến hai đầu Thu Thành, vừa ám sát Mạnh Thủy Lam, lại g.i.ế.c c.h.ế.t Ngô Quế?!" Trong lúc nói chuyện, lớp dịch dung trên mặt nứt ra, rơi xuống một mảng.
Mạnh Thiên Thanh nghe, từ từ quay đầu nhìn về phía Đường Giai Nhân, trừng lớn mắt, run run môi, muốn nói gì đó, lại cái gì cũng không nói nên lời, chỉ một phen ôm chầm lấy người, ôm thật c.h.ặ.t.
Đây là Giai Nhân, nữ nhân duy nhất sẽ gọi Đường Bất Hưu là Hưu Hưu.
Đường Giai Nhân cũng không định giấu Mạnh Thiên Thanh, lập tức vươn tay, vỗ vỗ lưng hắn, tỏ ý an ủi.
Công Dương Điêu Điêu nhìn hai người ôm nhau, cảm giác... đau dạ dày. Ừm, là đau dạ dày.
Hắn khẽ ho một tiếng, mở miệng nói: "Ca ca ngươi ngươi... ngươi sắp c.h.ế.t rồi, ngươi ngươi... ngươi còn ôm người khác?!"
Một câu nói, đạp nát bấy mọi cảm xúc yếu đuối của Mạnh Thiên Thanh. Mạnh Thiên Thanh buông Đường Giai Nhân ra, lại đỏ hoe mắt đưa tay cạy lớp dịch dung trên mặt nàng, nói: "Nàng chạy rồi, còn quay lại làm gì?"
Đường Giai Nhân rất muốn nói cho hắn biết, nàng căn bản là không muốn quay lại, nhưng mà... lời này không tiện nói thẳng ra, quá vô tình. Nàng muốn thử nói vài lời có thể an ủi cảm xúc của Mạnh Thiên Thanh, nhưng vừa mở miệng, liền nghe Công Dương Điêu Điêu nói: "Ngươi tưởng nàng muốn quay lại? Nàng nàng... nàng là bất đắc dĩ, hết cách mới quay lại!"
Mạnh Thiên Thanh trừng mắt nhìn Công Dương Điêu Điêu, nói: "Ta hỏi nàng, lại không hỏi ngươi."
Công Dương Điêu Điêu nói: "Ta ta... ta... ta tự nói chuyện một mình, không được sao?!"
Hoàng Liên ở một bên nhìn mà dở khóc dở cười.
Đường Giai Nhân nói: "Trọng điểm bây giờ là, chúng ta phải cứu tỉnh Mạnh Thủy Lam, cứu Hưu Hưu." Nhìn về phía Công Dương Điêu Điêu, "Ngươi cảm thấy, chúng ta nói ra thời gian hung thủ ra tay, liệu Nhị vương gia có thả Hưu Hưu không?"
Công Dương Điêu Điêu nói: "Với... với võ công của Bất Hưu môn chủ, trong vòng một canh giờ đi lại giữa khách sạn và... và trên hoa thuyền, không thành vấn đề."
Đường Giai Nhân rũ vai xuống, nói: "Có thể đừng tưởng tượng hắn lợi hại như vậy được không?"
Công Dương Điêu Điêu nói: "Ngươi ngươi... ngươi đi nói với Nhị vương gia, hắn tin, mới là lạ." Chuyển lời nói, "Trên người ngươi ngươi... ngươi có mùi gì?" Hít hít mũi, quyết đoán nói, "Hóa Công Tán."
Đường Giai Nhân gật đầu, nói: "Tên tóc trắng kia lòng dạ đen tối, đổ Hóa Công Tán vào cái ao nhốt Hưu Hưu." Mắt sáng lên, "Ngươi có giải d.ư.ợ.c không?"
Công Dương Điêu Điêu nói: "Không không không... không có." Không có sẵn, nhưng có thể làm ngay.
Đường Giai Nhân lườm Công Dương Điêu Điêu một cái, nhìn về phía Mạnh Thiên Thanh.
Mạnh Thiên Thanh suy tư nói: "Nếu ca ca ta có thể tỉnh, chứng minh Bất Hưu môn chủ đến ám sát huynh ấy vào giữa giờ Thân, vậy thì cho dù khinh công của Bất Hưu môn chủ có cao đến đâu, cũng không thể nào trong vòng nửa canh giờ từ khách sạn chạy đến hoa thuyền, ám sát hai vị cao thủ. Khụ... Ca ca ta tuy võ công bình thường, nhưng khinh công rất giỏi, cho dù là Đường Bất Hưu muốn đuổi kịp huynh ấy, cũng phải tốn rất nhiều sức."
Đường Giai Nhân hưng phấn nói: "Đúng! Chúng ta cứ làm như vậy! Để Mạnh Thủy Lam chứng minh sự trong sạch của Hưu Hưu, sau đó để Hưu Hưu cứu hắn."
Công Dương Điêu Điêu cười giả trân: "Ha!"
Đường Giai Nhân hỏi: "Ngươi cười cái gì?"
Công Dương Điêu Điêu nói: "Không có... không có nội lực của tuyệt đỉnh cao thủ, Mạnh Thủy Lam không tỉnh được, làm làm... làm sao để hắn làm chứng cho Bất Hưu môn chủ?"
Đường Giai Nhân bực bội ngồi phịch xuống giường, thuận tay xé lớp dịch dung bên má trái xuống, ném xuống đất, buồn bực nói: "Nhị vương gia sẽ không thả Hưu Hưu đến chữa trị cho Mạnh Thủy Lam đâu! Bà nội nó chứ, đây là giang hồ sao? Giang hồ không phải là đao quang huyết ảnh sao?! Hắn là một vương gia đi theo mù quáng làm cái gì?! Muốn thử xem d.a.o có sắc không hả?!"
Mạnh Thiên Thanh đặt tay lên vai Đường Giai Nhân, nói: "Có lẽ, còn một vị cao thủ nữa, có thể mời được."
Mắt Đường Giai Nhân sáng lên, hỏi: "Ai?!"
Mạnh Thiên Thanh nói: "Thu Nguyệt Bạch."
Đường Giai Nhân ngẩn người, thăm dò hỏi: "Hắn được tính là tuyệt đỉnh cao thủ sao?"
Mạnh Thiên Thanh nói: "Ta từng xem hồ sơ về Thu Nguyệt Bạch. Hắn bảy tuổi, võ công đã có chút thành tựu. Mười hai tuổi, công lực càng là không thể khinh thường. Nhưng kỳ lạ là, qua mười sáu tuổi, võ công của hắn càng ngày càng trở nên bình thường. Bình thường ở đây, cũng là cao thủ, nhưng không còn khiến người ta tấm tắc khen ngợi như trước nữa. Ta luôn cảm thấy, hắn đang che giấu thực lực."
Đường Giai Nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y nói: "Được! Ta đi tìm hắn ngay!"