Mỹ Nam Bảng

Chương 275: Cầu Xin Ngươi Cứu Hắn



 

Thu Phong Độ, hậu viện.

 

Đường Giai Nhân đỉnh đạc với hai nửa khuôn mặt trái phải khác nhau, kéo tay áo Thu Nguyệt Bạch, gấp gáp nói: "Đi đi đi, cùng ta đi cứu người."

 

Thu Nguyệt Bạch dừng bước, nhìn về phía Đường Giai Nhân, lạnh mặt hỏi: "Ta đồng ý đi cứu người khi nào?" Nói xong, vươn tay, xé lớp dịch dung trên má phải nàng xuống.

 

Đường Giai Nhân nhe răng một cái, trong lòng đã có tính toán, đôi mắt mèo cười hì hì nhìn Thu Nguyệt Bạch, dỗ dành: "Ngươi giận à?"

 

Thu Nguyệt Bạch dứt khoát ngẩng đầu nhìn trăng, không thèm để ý đến nàng.

 

Đường Giai Nhân nắm tay áo Thu Nguyệt Bạch lắc lắc, nói: "Thu thành chủ là người độ lượng bao la nhường nào a, sao có thể chấp nhặt với thăng đấu tiểu dân như ta? Ta cũng không định giấu ngươi, chẳng qua là muốn thử xem t.h.u.ố.c dịch dung này có tốt không thôi. Nếu t.h.u.ố.c dịch dung này có thể qua mắt được hỏa nhãn kim tinh của ngươi, thì còn sợ gì lũ yêu ma quỷ quái khác?!" Thò đầu nhìn xem, thấy Thu Nguyệt Bạch vẫn mặt không biểu cảm, trong lòng hoảng hốt, lại sán tới phía trước, "Thu Thu? Nguyệt Nguyệt? Bạch Bạch? Ngươi đại nhân không chấp tiểu nhân, đừng giận nữa. Mạng người quan trọng a, ngươi cứu Mạnh Thủy Lam một mạng, Bách Xuyên Các bọn họ liền nợ ngươi một ân tình lớn, quỳ dập đầu ba trăm cái, cũng không quá đáng."

 

Thu Nguyệt Bạch quay đầu nhìn về phía Đường Giai Nhân, hỏi: "Còn ngươi?"

 

Đường Giai Nhân giả ngu: "Ta làm sao?"

 

Ánh mắt Thu Nguyệt Bạch âm u, từng bước ép sát: "Không liên quan đến ngươi?"

 

Đường Giai Nhân vỗ n.g.ự.c nói: "Ta càng là nảy sinh lòng biết ơn a!"

 

Thu Nguyệt Bạch nhìn chằm chằm Đường Giai Nhân không nói.

 

Đường Giai Nhân có chút chột dạ, cuối cùng nói: "Ngươi cứu Mạnh Thủy Lam, Mạnh Thủy Lam có thể cứu Hưu Hưu."

 

Thu Nguyệt Bạch giật tay áo ra khỏi tay Đường Giai Nhân, đi về phía phòng.

 

Đường Giai Nhân hơi ngẩn ra, vội đuổi theo, chặn Thu Nguyệt Bạch lại, cũng học theo dáng vẻ của hắn, chỉ nhìn hắn, không nói lời nào. Khác với Thu Nguyệt Bạch, ánh mắt Đường Giai Nhân cũng không cao lãnh, mà là đáng thương hề hề.

 

Thu Nguyệt Bạch nhìn nàng, hồi lâu, cuối cùng phát ra tiếng thở dài như có như không, nói: "Hắn đối với ngươi thật sự quan trọng như vậy?"

 

Đường Giai Nhân gật đầu.

 

Thu Nguyệt Bạch rũ mắt, khóe môi hiện lên một nụ cười như có như không, nói: "Quan trọng đến mức, bất chấp tất cả?"

 

Đường Giai Nhân kiên quyết gật đầu.

 

Thu Nguyệt Bạch đột nhiên ngước mắt, nhìn sâu vào trong mắt Đường Giai Nhân, nói: "Quan trọng đến mức, không hối hận?"

 

Tim Đường Giai Nhân run lên một cái, không phải vì câu hỏi của Thu Nguyệt Bạch, mà là vì ánh mắt của hắn. Ánh mắt kia, dường như có thể nhìn thấu linh hồn, khiến người ta bất an.

 

Đường Giai Nhân cảm thấy cổ họng có chút khô khốc, bèn nuốt một ngụm nước bọt.

 

Thu Nguyệt Bạch vừa định dời mắt đi, liền nghe Đường Giai Nhân nói: "Không hối hận."

 

Thu Nguyệt Bạch khẽ cười ra tiếng: "Hừ..."

 

Đường Giai Nhân một phen nắm lấy cổ tay Thu Nguyệt Bạch, nói: "Đừng cười nữa, cười nữa ta đ.á.n.h người đấy!"

 

Thu Nguyệt Bạch không ngờ Đường Giai Nhân sẽ đột nhiên nói một câu như vậy, hơi ngẩn ra.

 

Đường Giai Nhân kéo Thu Nguyệt Bạch lôi về phía cửa, miệng nói nhanh: "Đi thôi đi thôi, đến lúc chứng minh thực lực của ngươi rồi. Đừng cứ hỏi ta mấy câu kỳ kỳ quái quái, có chuyện gì thì nói thẳng, đừng ám chỉ." Liếc Thu Nguyệt Bạch một cái, "Ám chỉ, không hiểu."

 

Thu Nguyệt Bạch đứng lại, thần sắc trong mắt tối tăm không rõ, cuối cùng nói: "Ngươi có biết, Đường Bất Hưu rốt cuộc là ai không?"

 

Đường Giai Nhân thầm nghĩ: Ta tự nhiên biết, nhưng không thể nói cho ngươi, đây là bí mật của Đường Môn chúng ta.

 

Ngay khi Đường Giai Nhân đang suy tư, phải trả lời thế nào, Lục Khấu từ trong phòng Thu Giang Diễm chạy ra, vẻ mặt lo lắng hô: "Thành chủ... Thành chủ... Tiểu thư đau bụng như cắt, mau đi xem một chút."

 

Thu Nguyệt Bạch vội bỏ lại Đường Giai Nhân, sải bước xông vào phòng Thu Giang Diễm.

 

Đường Giai Nhân dậm chân một cái, cũng đi theo.

 

Lục Khấu lại chặn ở cửa, không cho Đường Giai Nhân đi vào.

 

Đường Giai Nhân nói: "Ngươi cản ta làm cái gì?"

 

Lục Khấu đáp: "Phòng của tiểu thư, không cho phép người ngoài vào."

 

Đường Giai Nhân chỉ chỉ mũi mình, hỏi: "Ta là người ngoài sao?"

 

Lục Khấu lạnh mặt, không thèm để ý đến Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân xoay người đi ra, đến dưới tàng cây, từ trong đất đào ra một cục đá, ước lượng trọng lượng trong tay một chút, sau đó lại đến trước mặt Lục Khấu, hỏi: "Ta là người ngoài sao?"

 

Lục Khấu cẩn thận hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"

 

Đường Giai Nhân giơ cục đá lên, nói: "Người ngoài muốn động thủ ném người!" Dứt lời, trực tiếp ném về phía Lục Khấu, một chút do dự cũng không có, gọi là ra tay tàn nhẫn.

 

Lục Khấu thân thủ không tệ, lập tức né sang bên cạnh, miễn cưỡng tránh thoát một kiếp.

 

Đường Giai Nhân mượn cơ hội này, nhảy vọt một cái vào trong phòng, nhìn thấy Thu Giang Diễm đầu tóc rối bù nằm trên giường, ôm bụng, người hơi co lại, nhìn qua xác thực có chút không thoải mái. Thu Nguyệt Bạch thì ngồi bên giường nàng, thấp giọng hỏi thăm: "Có phải ăn đồ không nên ăn không? Có cần mời đại phu không?"

 

Thu Giang Diễm hừ hừ, cũng không trả lời câu hỏi của Thu Nguyệt Bạch.

 

Lục Khấu xông vào trong phòng, lườm Đường Giai Nhân một cái, thay Thu Giang Diễm đáp: "Tiểu thư đã đau một lúc rồi, nhưng vẫn luôn không cho gọi Thành chủ. Ban đầu chỉ là... chỉ là bụng dưới đau quặn khó nhịn, lúc này lại kêu lạnh."

 

Thu Nguyệt Bạch quả quyết nói: "Đi mời đại phu."

 

Đường Giai Nhân lập tức nói: "Đi đi, khiêng nàng ta, chúng ta đi mời Công Dương Điêu Điêu xem cho."

 

Thu Nguyệt Bạch nói: "Cũng tốt."

 

Thu Giang Diễm yếu ớt nói: "Ca, muội... muội không cử động được. Huynh... huynh giúp muội đẩy chân khí, có lẽ sẽ đỡ hơn một chút."

 

Thu Nguyệt Bạch đáp: "Được." Đỡ Thu Giang Diễm dậy, chuyển ra sau lưng nàng, khoanh chân ngồi xuống, áp tay vào lưng nàng, từ từ đẩy chân khí vào.

 

Đường Giai Nhân gấp gáp nói: "Cái này... cái này phải mất bao lâu a?"

 

Lục Khấu đáp: "Một hai canh giờ đi."

 

Đường Giai Nhân tức giận đến mức dậm chân, nói: "Tiểu thư nhà ngươi là cái động không đáy hả?!"

 

Lục Khấu lạnh mặt, nói: "Tiểu thư là muội muội ruột của Thành chủ, tự nhiên phải chăm sóc cẩn thận."

 

Đường Giai Nhân lòng nóng như lửa đốt, thật muốn cướp Thu Nguyệt Bạch đi luôn, nại hà... dưa hái xanh không ngọt a. Vạn nhất Thu Nguyệt Bạch vì không thể cứu chữa Thu Giang Diễm mà tức giận, không chịu truyền chân khí cho Mạnh Thủy Lam hỗ trợ Công Dương Điêu Điêu điều trị, chẳng phải càng hỏng bét?

 

Muốn cứu Hưu Hưu sao lại khó như vậy?!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Là năng lực nàng không đủ sao? Nếu nàng mạnh mẽ, cần gì cầu người?!

 

Lần đầu tiên, Đường Giai Nhân nảy sinh nghi ngờ đối với năng lực bản thân.

 

Đường Giai Nhân gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, lại không có kế khả thi.

 

Dù sao, giữa muội muội ruột và Mạnh Thủy Lam, bất cứ ai cũng sẽ chọn vế trước.

 

Chỉ là, tình là cái tình này, chuyện lại không phải chuyện này.

 

Có một số lời, nàng không nên nói, nhưng bắt buộc phải nói. Bởi vì, thời gian không đợi người.

 

Đường Giai Nhân ngồi xổm bên giường, nhẹ giọng nói: "Thu Giang Diễm, ta cõng ngươi đi khám bệnh được không?"

 

Thu Giang Diễm nhắm mắt, mày nhíu c.h.ặ.t, không nhìn Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân đành phải nói với Thu Nguyệt Bạch: "Nguyệt Bạch, việc có nặng nhẹ nhanh chậm. Thu Giang Diễm cùng lắm chỉ là ăn bậy đau bụng, đau một chút là khỏi, Mạnh Thủy Lam lại mạng sớm tối khó giữ. Nếu như trước khi trời sáng còn không tỉnh, thì sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa. Ngươi... cứu hắn đi, ta nhớ kỹ cái tốt của ngươi cả đời."

 

Lông mi Thu Nguyệt Bạch khẽ run, nhưng vẫn chưa mở mắt.

 

Đường Giai Nhân c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, lại nhìn về phía Thu Giang Diễm, nói: "Thu Giang Diễm, cầu xin ngươi, nhịn một chút."

 

Thu Giang Diễm chậm rãi mở mắt, nhìn về phía Đường Giai Nhân.

 

Ánh mắt kia, bao hàm ác độc và đắc ý, tựa như vô số cái gai nhọn nhỏ dài rợp trời dậy đất, từng chút từng chút đ.â.m vào thân thể Đường Giai Nhân, khiến nàng cả đời không thể quên.

 

Ánh mắt rõ ràng rành mạch như thế, khiến Đường Giai Nhân sâu sắc ý thức được, cái gọi là đau bụng khó nhịn của Thu Giang Diễm, chẳng qua là một màn lừa gạt. Vì để giữ chân Thu Nguyệt Bạch, vì để tuyệt đường sống của Mạnh Thủy Lam, vì để... chặn c.h.ế.t con đường của Đường Bất Hưu.

 

Tại sao?

 

Đường Giai Nhân nghĩ không thông.

 

Tại sao phải ác độc như thế?

 

Ai đắc tội nàng ta rồi?

 

Lục Khấu một phen kéo Đường Giai Nhân, lôi nàng ra ngoài cửa, đẩy ra sân, quát lớn: "Thành chủ đang cứu tiểu thư, người ngoài không được quấy rầy. Nếu Thành chủ tẩu hỏa nhập ma, nhất định phải cho ngươi đẹp mặt!"

 

Môi Đường Giai Nhân mấp máy, lại không phát ra âm thanh.

 

Lục Khấu bắt đầu đuổi người, nói: "Mau đi đi!"

 

Đường Giai Nhân khẽ nhíu mày, nhìn về phía Lục Khấu, cảm thấy nha đầu này quá mức cuồng ngạo, là ai cho nàng ta dũng khí?

 

Lục Khấu canh giữ ở cửa, trực tiếp rút trường kiếm ra, một tấc cũng không nhường.

 

Trong lòng Đường Giai Nhân kinh hãi, dường như... đã hiểu ra điều gì đó.

 

Đây là Thu Phong Độ, đây là nhà của Thu Nguyệt Bạch. Ngoại trừ chủ nhân một nhà, ai có thể dung túng một con ch.ó c.ắ.n người?!

 

Sẽ sao?

 

Sẽ không sao?

 

Đường Giai Nhân có chút không dám tin. Dù sao, giữa Hưu Hưu và Thu Nguyệt Bạch, cũng coi như là bằng hữu đi?

 

Đường Giai Nhân không cam lòng, cuối cùng lớn tiếng hô: "Thu Nguyệt Bạch, ngươi theo ta đi cứu người! Muội muội ngươi đang giả bệnh!"

 

Trong phòng, không ai đáp.

 

Lục Khấu giơ trường kiếm lên, chĩa mũi kiếm vào Đường Giai Nhân, quát: "Ngươi còn quấy rối Thành chủ, đừng trách kiếm trong tay ta vô tình!"

 

Đường Giai Nhân đợi rồi lại đợi, đợi mãi cũng không đợi được sự hồi đáp của Thu Nguyệt Bạch.

 

Tim nàng, từng chút từng chút lạnh đi.

 

Giờ khắc này, nàng cuối cùng cũng hiểu rõ lập trường của Thu Nguyệt Bạch.

 

Hắn là thấy c.h.ế.t không cứu.

 

Đường Bất Hưu đắc tội hắn thế nào? Bản thân đắc tội hắn thế nào? Sự lừa lọc dối trá, lòng người hiểm ác trong giang hồ, có phải nhất định phải thể hiện ở chỗ này không?

 

Có lẽ, là nàng quá mức tự cho là đúng.

 

Đúng vậy, không có ai quy định, ai nhất định phải giúp ai.

 

Đường Giai Nhân rất muốn quỳ xuống cầu xin Thu Nguyệt Bạch, nhưng mà, nàng nhớ lời Hưu Hưu. Nàng là do hắn nuôi lớn, ngoại trừ hắn, ai cũng không được quỳ. Mà hắn, vĩnh viễn sẽ không để nàng quỳ.

 

Nam nhi dưới đầu gối có vàng.

 

Dưới đầu gối nàng lại là chân tâm của Đường Bất Hưu.

 

Cho nên, không quỳ.

 

Đường Giai Nhân kiên quyết xoay người, chạy ra khỏi Thu Phong Độ, chạy thẳng đến khách sạn.

 

Không biết có phải gió lớn hay không, thổi đến mặt có chút đau.

 

Trong phòng, Thu Nguyệt Bạch buông tay xuống, đứng dậy, đẩy cửa sổ ra, nhìn về phía cái sân trống không.

 

Thu Giang Diễm ôm bụng, nói: "Ca, vẫn còn hơi đau."

 

Thu Nguyệt Bạch nói thẳng: "Muội không đau."

 

Thu Giang Diễm hơi khựng lại, buông tay xuống, cười nói: "Vẫn là ca hiểu muội."

 

Thu Nguyệt Bạch hỏi: "Tại sao?"

 

Thu Giang Diễm nhếch môi cười, nói: "Không có tại sao. Ca, huynh nói với Đường Giai Nhân lời đó là có ý gì? Đường Bất Hưu rốt cuộc là ai?"

 

Thu Nguyệt Bạch quay đầu, nhìn về phía Thu Giang Diễm: "Hắn là ai, với muội đã không còn quan hệ."

 

Thu Giang Diễm lại cười khổ sở, nói: "Sao có thể không có quan hệ? Hắn chính là nam t.ử đầu tiên khiến muội động lòng." Xuống giường, đi đến trước mặt Thu Nguyệt Bạch, ngước nhìn hắn, ánh mắt phát hỏa, dường như tẩm độc, nghiến răng nói, "Hắn lại coi muội như không có gì!"

 

Thu Nguyệt Bạch nói: "Đây không nên là lý do muội ngăn cản ta cứu hắn. Giang Diễm, muội nên là vô hà (không tì vết)."

 

Thu Giang Diễm cười ha hả, trong tiếng cười có nước mắt, nói: "Nếu không phải muội như vậy, ca huynh muốn thế nào? Thật đi cứu Mạnh Thủy Lam?" Xoay người đi trở về bên giường, nằm xuống, nhắm mắt lại, u u nói, "Muội nhìn ra được, ca không muốn cứu bọn họ."