Đường Giai Nhân đẩy cửa sổ, nhìn xuống dưới, phát hiện dưới cửa sổ lại có một hàng Cẩm Y Vệ đứng đó, cảnh tượng kia quả thực rất hoành tráng.
Nàng giơ tay lên, ngửi ngửi mùi trên người mình, nhíu mày. Nàng muốn tắm rửa một chút, thay bộ y phục khác.
Cách ván cửa, Đỗ Anh Siêu mở miệng nói:
“Lục vương gia, đại phu tới rồi.”
Đợi một lát, nghe thấy tiếng Đường Giai Nhân gõ bàn, lúc này mới nói:
“Hạ quan đưa ông ấy vào đây.”
Đẩy cửa ra, Đỗ Anh Siêu và Hàn Tiếu đi vào trước, canh giữ bên cạnh Đường Giai Nhân để đề phòng biến cố.
Theo sát phía sau là một vị lão đại phu tóc bạc hoa râm và một tiểu d.ư.ợ.c đồng đeo hòm t.h.u.ố.c sau lưng.
Lão đại phu đi một bước run ba cái tới gần Đường Giai Nhân, run đến mức Đường Giai Nhân hoa cả mắt. Nàng há miệng muốn nói gì đó, cuối cùng lại ngậm miệng.
Tiểu d.ư.ợ.c đồng trông thì cũng lanh lợi, nhưng lại học theo tác phong của mấy vị công t.ử nào đó, thoa son trát phấn, làm cho khuôn mặt cứ như cái m.ô.n.g phía sau, thật sự không nỡ nhìn.
Lão đại phu nhìn thấy “Lục vương gia”, kích động nói:
“Lão... lão tiểu nhị... thỉnh... thỉnh an Vương gia...”
Quá mức kích động, suýt chút nữa thì ngất đi.
Lão đại phu cũng không đợi mình thở lấy hơi, người đổ về phía trước, định quỳ xuống.
Đường Giai Nhân thật sự sợ ông ta quỳ xuống cái này là không dậy nổi nữa, vội đưa tay đỡ hờ một cái.
Lại gần rồi, nàng lại ngửi thấy một mùi thanh ngọt, giống như... táo tàu.
Lão đại phu khen:
“Lục vương gia, nhân nghĩa a! Lão tiểu nhị xin chữa trị cho Vương gia ngay đây.”
Dứt lời, vươn tay ra, chuẩn bị bắt mạch, kết quả... lại phát hiện Đường Giai Nhân lộ vẻ nghi hoặc.
Lão đại phu nói:
“Bắt mạch cho Vương gia, mời Vương gia đặt cổ tay lên bàn.”
Đường Giai Nhân do dự, không chịu đặt. Nàng sợ mình lộ tẩy, bị lão đại phu nhìn thấu thân phận.
Lão đại phu nói:
“Vương gia không cần lo lắng quá, cứ để lão tiểu nhị bắt mạch xem thử.”
Đường Giai Nhân không chịu, chỉ dùng ngón tay chỉ chỉ vào cổ họng mình.
Lão đại phu hết cách, chỉ đành nói:
“Nếu Vương gia không chịu để lão tiểu nhị bắt mạch, lão tiểu nhị không dám tùy tiện thi châm a.”
Đường Giai Nhân lộ ra bộ dạng đại nghĩa lẫm nhiên, tiếp tục chỉ vào cổ họng mình.
Lão đại phu c.ắ.n răng một cái, lấy tay nải ra, rút ra một cây ngân châm, nói:
“Vương gia thứ lỗi, lão tiểu nhị chỉ có thể thử một lần, nếu không khỏi, còn xin Vương gia đừng trách tội.”
Đường Giai Nhân gật đầu.
Lão đại phu run rẩy tới gần Đường Giai Nhân, chĩa cây ngân châm trong tay vào cổ họng nàng, cây kim sắc bén kia mắt thấy sắp chạm vào cổ họng Đường Giai Nhân, nàng lập tức mở miệng, đè thấp giọng gầm lên:
“Thần y a!”
Ba chữ vừa thốt ra, lại giống giọng của Đoan Mộc Diễm đến bảy phần.
Lão đại phu giật nảy mình, tay run lên, mắt thấy sắp đ.â.m vào cổ họng Đường Giai Nhân.
Đường Giai Nhân một tay nắm c.h.ặ.t lấy tay lão đại phu, kích động nói:
“Tuyệt thế thần y!”
Lão đại phu bắt đầu dùng sức, muốn đ.â.m Đường Giai Nhân một cái, nghiến răng nói:
“Cứ để lão tiểu nhị thi châm cho Lục vương gia.”
Đường Giai Nhân nắm lấy tay lão đại phu đẩy mạnh ra ngoài, nói:
“Đã khỏi rồi, không cần thi châm.”
Mặt và tay lão đại phu đều đầy nếp nhăn và đồi mồi, nhưng một đoạn cánh tay lộ ra lại vô cùng nhẵn nhụi non mềm, trông giống như nam t.ử trẻ tuổi.
Lão đại phu nói:
“Lão tiểu nhị không yên tâm, còn phải bồi thêm một mũi.”
Đường Giai Nhân giơ nắm đ.ấ.m lên, nện tới tấp vào người lão đại phu.
Lão đại phu đau đến mức kêu oai oái.
Tiểu d.ư.ợ.c đồng trừng lớn mắt, dường như muốn xông lên, nhưng dưới ánh mắt uy h.i.ế.p của Hàn Tiếu và Đỗ Anh Siêu, vội cúi đầu, rụt vai lại.
Đường Giai Nhân một tay đoạt lấy ngân châm trong tay lão đại phu, đ.â.m phập một cái vào mu bàn tay lão đại phu, hỏi ngắn gọn súc tích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Gia hỏi ngươi, còn muốn bồi thêm mấy mũi?!”
Lão đại phu run rẩy tay, nói:
“Không cần nữa không cần nữa, một mũi là đủ rồi.”
Hàn Tiếu và Đỗ Anh Siêu nhìn đến ngẩn tò te. Hồi lâu mới hoàn hồn, đồng thanh ôm quyền nói:
“Chúc mừng Vương gia.”
Đường Giai Nhân nói:
“Ban thưởng!”
Hàn Tiếu nhìn về phía Đỗ Anh Siêu.
Đỗ Anh Siêu chỉ đành móc bạc vụn trong tay áo ra, định ném cho lão đại phu.
Đường Giai Nhân lại ngăn hắn lại, nói:
“Thưởng thế này không đúng.”
Đỗ Anh Siêu lập tức nói:
“Hạ quan đáng c.h.ế.t, Vương gia là thân ngàn vàng, chút tiền thưởng này quả thực...”
Đường Giai Nhân đè thấp giọng nói:
“Xuống dưới lầu, gọi một bàn thức ăn giống như bản vương vừa ăn, mời lão đại phu ăn xong rồi hãy đi. Bữa ăn này, chính là tâm ý của bản vương.”
Mí mắt sụp xuống của lão đại phu giật giật, kích động nói:
“Tạ ơn Vương gia.”
Đường Giai Nhân nói với Hàn Tiếu:
“Ngươi đi bồi tiếp lão đại phu.”
Hàn Tiếu đáp:
“Dạ!”
Lão đại phu đi một bước run ba cái ra khỏi phòng, rút cây ngân châm cắm trên mu bàn tay ra, nhếch nhếch khóe miệng, sau đó dưới sự dìu đỡ của tiểu d.ư.ợ.c đồng, vừa kêu ui da vừa đi xuống lầu.
Hắn thò tay vào n.g.ự.c, định bốc quả táo ăn cho hạ hỏa, lại phát hiện... túi đồ ăn vặt đựng táo, lại không thấy đâu nữa rồi!
Mất rồi? Mất ở đâu?
Mấy ngày trước hắn lén lút ẩn nấp trên quần sơn, nghe trộm bí mật cay độc, cũng từng mất một cái túi. Khi đó, hắn gặp một cô nương trông thì ngây thơ nhưng thực chất lại dã man âm hiểm; giờ phút này, hắn lại vừa bái phỏng Lục vương gia trông thì béo tốt ngu ngốc nhưng thực chất tâm cơ xảo trá. Hai người này có liên hệ gì không? Nếu nói có, cũng chỉ có thể nói, màu mắt của hai người rất giống nhau, đều giống như hạt lưu ly, nhìn thì trong veo không chút bụi bẩn, thuần khiết vô hạ, thực ra là cả một bụng ý xấu a!
Lão đại phu âm thầm thề, sau này nhìn thấy người có đôi mắt như vậy, hắn nhất định phải cẩn thận dè chừng, kính nhi viễn chi.
Vừa nghĩ tới hai túi đồ ăn vặt của mình và cái mu bàn tay bị đ.â.m một cái, hắn liền thấy đau lòng xót ruột.
Nhưng mà, hắn cũng thực sự nghĩ không ra, rốt cuộc túi đồ ăn vặt của mình có phải bị hai người kia trộm mất hay không. Dù sao, thứ đó đối với vị cô nương kia hay Vương gia mà nói, thực sự chẳng có giá trị và ý nghĩa gì. Trong lòng hắn đầy nghi hoặc, nhưng cũng không có cách nào kiểm chứng. Bởi vì, hắn cũng không thể quay đầu lại hỏi “Lục vương gia”, có phải ngài trộm túi đồ ăn vặt của lão tiểu nhị hay không a?
Tắc nghẹn trong lòng, hiểu không?
Lão đại phu lộ vẻ nghi hoặc, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất, không để lại dấu vết.
Hàn Tiếu nói:
“Mời.”
Lão đại phu run rẩy nói:
“Không dám không dám, sao dám làm phiền quân gia.”
Hàn Tiếu nói:
“Đại phu không cần khách khí, mời.”
Lão đại phu tâm tư xoay chuyển, bèn đi theo Hàn Tiếu nhập tọa. Tiểu d.ư.ợ.c đồng thì đứng ở phía sau chếch bên người lão đại phu, hầu hạ.
Sau khi cơm nước bưng lên, lão đại phu tượng trưng ăn hai miếng rồi ngáp một cái, nói:
“Lão tiểu nhị lớn tuổi rồi, tinh thần không tốt nữa.”
Không ngờ, Hàn Tiếu lại nói:
“Không vội nghỉ ngơi. Lục vương gia phân phó, bảo đại phu phải ăn hết mới được đi.”
Mí mắt sụp xuống của lão đại phu run lên một cái, gượng cười nói:
“Vương gia nhân từ, đó là lời khách sáo, lão tiểu nhị xin nhận tâm ý.”
Đường Giai Nhân thò đầu ra từ cầu thang, học giọng Đoan Mộc Diễm, khí thế như cầu vồng hô lớn:
“Gia là nghiêm túc đấy!”
Tay lão đại phu run lên bần bật a. Hắn quay đầu nhìn về phía “Lục vương gia”. Trong mắt tóe ra tia lửa đùng đùng. Hắn không phải đang phóng điện với nàng, mà là muốn giật c.h.ế.t nàng!
Đường Giai Nhân chậm rãi chớp chớp đôi mắt to tròn thuần khiết trong veo, biểu cảm đột nhiên trở nên hung dữ, quát hỏi:
“Ngươi trừng bản vương sao?”