Mỹ Nam Bảng

Chương 421: Thơm Mẹ Ngươi Và Thơm Mẹ Ta



 

Chiến Thương Khung buông tên to con ra, co cẳng đuổi theo Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy sâu sắc làm mẹ không dễ dàng a.

 

Chiến Thương Khung đột nhiên nhảy lên, nhảy đến trên lưng Đường Giai Nhân, vui vẻ nói: "Bắt được ngươi rồi!"

 

Hai chân Đường Giai Nhân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ xuống đất. Nàng nghiến răng nói: "Có thể xuống không?!"

 

Chiến Thương Khung nói: "Không thể."

 

Đường Giai Nhân hỏi: "Có thể đừng ấu trĩ như vậy không?"

 

Chiến Thương Khung đáp: "Không thể."

 

Đường Giai Nhân hỏi: "Có cần vô sỉ như vậy không?"

 

Chiến Thương Khung nhe răng: "Mẹ nhìn xem, con có răng."

 

Đường Giai Nhân rất muốn ôm cây khóc một lúc. Đường Giai Nhân lười đỡ m.ô.n.g Chiến Thương Khung, cứ để hắn treo trên lưng mình, chân lê lết trên mặt đất phía sau. Nàng cảm thấy mình giống như một con trâu khai hoang, chịu thương chịu khó còn không cần ăn cỏ, thật sự là quá tốt rồi.

 

Chiến Thương Khung ngửi mùi thơm giữa tóc Đường Giai Nhân, thỏa mãn nói: "Mẹ thật thơm." (Xiang ni niang)

 

Đường Giai Nhân nhịn không được mắng: "Thơm cái con mẹ ngươi!"

 

Chiến Thương Khung nói: "Đúng, thơm mẹ ta."

 

Đường Giai Nhân suýt chút nữa sụp đổ.

 

Không mang theo kiểu chơi người ta như vậy! Nhất định, lập tức, ngay bây giờ chữa khỏi cho hắn!

 

Hai người trở lại khách sạn, biết được bốn vị khách quan phòng Thiên tự số một và số hai đã trả phòng.

 

Đường Giai Nhân cố ý nghe ngóng một chút, có ai bị thương không, chưởng quầy nói không có.

 

Đường Giai Nhân cảm thấy buồn bực, sao lại không có?

 

Nàng đi vào phòng Thiên tự số một dạo qua một vòng, phát hiện trong phòng có dấu vết đ.á.n.h nhau, hơn nữa chăn bị d.a.o đ.â.m một cái lỗ thủng. Đi vào phòng Thiên tự số hai, phát hiện bên trong chẳng những có vết m.á.u, hơn nữa cũng có dấu vết đ.á.n.h nhau.

 

Đường Giai Nhân nghĩ đến chiếc giày sau lưng, cảm thấy người Tiêu Kính muốn ám sát, nhất định là ở phòng Thiên tự số hai. Theo lý thuyết, chủ t.ử đều sẽ ở phòng số một, nô bộc đắc lực sẽ ở phòng số hai, thuận tiện ở gần bảo vệ chủ t.ử.

 

Xem ra như vậy, vị quý công t.ử này thật đúng là cẩn thận từng li từng tí, lại vì tránh né ám sát, ở vào phòng số hai. Kết quả, vẫn không trốn thoát. Nếu không phải nàng ngăn cản, một d.a.o đ.â.m vào chăn phòng số một kia, chính là của ngươi rồi. Cho nên nói, làm người phải nghe khuyên.

 

Chiến Thương Khung nói: "Nếu con ở phòng số một, kẻ hành thích ắt phải c.h.ế.t."

 

Đường Giai Nhân nói: "Ngươi ham g.i.ế.c ch.óc như vậy, không tốt. Mỗi người sống trên đời, đều không dễ dàng. Có lẽ, bọn họ đều có một lý tưởng cao cả."

 

Chiến Thương Khung: "Ví dụ?"

 

Đường Giai Nhân đáp: "Ví dụ... ăn khắp mỹ thực thiên hạ, tìm một nam t.ử tráng kiện sinh một bảo bảo, sau đó chấn hưng một môn một phái nào đó."

 

Chiến Thương Khung bình luận: "Vô vị."

 

Đường Giai Nhân dùng đuôi mắt trừng Chiến Thương Khung.

 

Chiến Thương Khung tiếp tục nói: "Con g.i.ế.c bọn họ, để bọn họ đi luân hồi, chưa biết chừng kiếp sau sẽ sống dễ dàng hơn nhiều, ít nhất, sẽ không có ý nghĩ vô vị như thế."

 

Đường Giai Nhân làm ra động tác bóp cổ hư không, trừng mắt nói: "Nhỡ đâu kiếp sau bọn họ sống càng không dễ dàng thì sao?!"

 

Chiến Thương Khung suy tư nói: "Con sẽ g.i.ế.c bọn họ thêm lần nữa?"

 

Đường Giai Nhân nhào vào ván cửa, dùng móng tay cào ra bốn vết xước bên trên, phát ra âm thanh ch.ói tai. Nàng nghiến răng nói: "Chiến Thương Khung, ngươi rất tốt! Ngươi thành công bức bách một người cũng không lương thiện trở nên mềm lòng!"

 

Chiến Thương Khung huýt sáo một tiếng, nói: "Người đời nên cảm kích ta." Kéo cửa phòng ra, thong dong đi vào phòng Đường Giai Nhân, ngủ.

 

Đoạn Thanh Nguyệt dậy đi vệ sinh, lại nhìn thấy Chiến Thương Khung đi vào phòng Đường Giai Nhân, nàng ta một tay chống khung cửa, hồi lâu, mới xoay người đóng cửa phòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hứa Hồng Nương từ trong chăn ngẩng đầu lên, hỏi: "Nhìn thấy cái gì rồi?"

 

Đoạn Thanh Nguyệt không nói.

 

Hứa Hồng Nương trở mình, cười nói: "Bình thường Cung chủ sủng ái ai, ngươi không phải xưa nay không để ý sao?"

 

Đoạn Thanh Nguyệt nằm trở lại trong chăn, không lên tiếng.

 

Hứa Hồng Nương nói: "Đường Giai Nhân xác thực khác biệt một chút."

 

Đường Giai Nhân được khen ngợi trở về phòng mình, phát hiện giường trong phòng bị chiếm rồi, chỉ có thể chộp lấy cái túi nhỏ của mình, đổi sang phòng Chiến Thương Khung ngủ.

 

Phương Hắc T.ử dậy đi vệ sinh, nhìn thấy Đường Giai Nhân đi vào phòng Chiến Thương Khung, lập tức rụt đầu về, khắc ý giả bộ như cái gì cũng không nhìn thấy, nằm lại trên giường, bịt lấy tiểu huynh đệ nhịn.

 

Hà T.ử Lãng trở mình, nhìn thấy Phương Hắc T.ử đang bịt chỗ đó nhìn mình, trong mắt, có cảm xúc phức tạp. Hà T.ử Lãng đột nhiên không bình tĩnh nổi nữa.

 

Đêm khuya, ngoài cửa phòng Thiên tự số ba, từ khe cửa thò vào một cái ống gỗ, từ từ thổi mê hương vào. Một con d.a.o nhọn thò vào khe cửa, muốn gạt then cửa lên, nhưng gạt đi gạt lại, lại không gạt được then cửa.

 

Cửa bị lặng lẽ không tiếng động đẩy ra, hai tên hắc y nhân một trước một sau mò vào trong phòng, đi tới trước giường.

 

Lờ mờ có thể nhìn thấy, trên giường có một người nằm.

 

Hai người biết, bên cạnh có Chiến Thương Khung ở, đâu dám chậm trễ, lập tức dùng bao tải chuẩn bị sẵn trùm lên người trên giường, vác lên vai, nhẹ nhàng nhảy ra cửa sổ, một đường chạy như bay.

 

Chạy mãi chạy mãi, càng ngày càng cảm thấy bao tải sau lưng nặng không phải là một chút xíu.

 

Người vác bao tải dừng lại, lẩm bẩm nói: "Sao cảm thấy không đúng lắm? Người bên trong này vì sao nặng như vậy?"

 

Người cầm d.a.o găm nói: "Đặt xuống xem xem."

 

Hai người cởi bao tải ra, nương theo ánh trăng cẩn thận đ.á.n.h giá Chiến Thương Khung đầu bù tóc rối, sao cảm thấy vị trước mắt này rõ ràng không phải nữ t.ử bọn họ muốn bắt nhỉ? Vốn đã xác định là phòng Thiên tự số ba, sao có thể xuất hiện dị thường?

 

Hai người quen biết Chiến Thương Khung, nhưng chưa từng nhìn Chiến Thương Khung ở khoảng cách gần như vậy. Cái nhìn này, thật đúng là muốn mạng a! Bọn họ vác ai ra không tốt, lại chọc phải Chiến Thương Khung, chẳng lẽ là muốn biểu đạt thế nào là mời thần dễ tiễn thần khó?!

 

May mắn thay, Chiến Thương Khung trúng mê hương, không đến mức...

 

Tâm lý may mắn của hai người mới thò đầu ra, liền thấy Chiến Thương Khung mở mắt.

 

Hai người sợ đến mức không nhẹ, mạnh mẽ hít ngược một hơi khí lạnh, lùi lại phía sau.

 

Chiến Thương Khung nhắm mắt lại lần nữa, nói: "Các ngươi muốn khiêng ta đi đâu? Tiếp tục."

 

Hai người nào dám tiếp tục?! Vừa xoay người, co cẳng bỏ chạy.

 

Chiến Thương Khung trong nháy mắt mở mắt, chân trần đạp lên thân cây, sau đó lộn người nhảy lên vai một người.

 

Người kia "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, lại là xương bánh chè vỡ vụn, phát ra tiếng kêu rên ch.ói tai.

 

Chiến Thương Khung nhìn về phía người kia, nói: "Còn chạy, liền tiễn ngươi đi luân hồi."

 

Người kia lập tức đứng lại, từ từ xoay người lại, tặng Chiến Thương Khung một nụ cười nịnh nọt hèn mọn, run giọng nói: "Cung... Cung chủ đại nhân, tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn..."

 

Chiến Thương Khung nói: "Cần mắt ngươi làm gì?" Vung tay lên, lại bay ra một chiếc lá cây, cắt mù đôi mắt người kia!

 

Tiếng gào thét của người kia k.h.ủ.n.g b.ố giống như nhìn thấy lệ quỷ: "A!"

 

Chiến Thương Khung nhếch nhếch khóe môi, nói: "Bây giờ, ai kể cho bản cung nghe, đã xảy ra chuyện gì?"

 

Dưới bàn tay sắt của Chiến Thương Khung, người vỡ xương bánh chè bò trước người mù, chỉ đường cho hắn.

 

Người mù cõng bao tải đựng Chiến Thương Khung, vừa đi về phía trước, vừa kể cho hắn nghe đêm nay vì sao lại đi bắt cóc Đường Giai Nhân. Nguyên nhân cụ thể, bọn họ cũng không biết, chỉ là có người bỏ bạc ra, bảo bọn họ đến trộm đi một nữ t.ử ở phòng Thiên tự số ba. Còn những cái khác, bọn họ cũng không biết.

 

Chiến Thương Khung ngủ một mạch đến chỗ giao dịch mua hung thủ cướp người, lại không thấy có người đến tiếp ứng. Chắc hẳn, người kia cực kỳ cảnh giác.

 

Chiến Thương Khung bảo hai người đưa mình về khách sạn, sau đó thả bọn họ rời đi. Thu Thành lớn chừng này, hai người kia kiểu gì cũng gặp được người mua hung thủ. Như thế, mới gọi là duyên phận diệu không thể tả.