Mỹ Nam Bảng

Chương 424: Gặp Lại Hạ Kiên



 

Trong tiếng la hét xé ruột xé gan của Thu Giang Diễm, con mèo đen Cát Tường lao ra khỏi vòng tay ả, đi c.ắ.n xé con chuột c.h.ế.t.

 

Đường Giai Nhân vừa định dùng túi vải trùm con mèo đen lại, Thu Giang Diễm đã dùng tay trái nắm lấy chủy thủ, đ.â.m thẳng vào mặt nàng!

 

Đường Giai Nhân vội vàng xoay người né tránh, đồng thời vươn tay, bóp c.h.ặ.t lấy bàn tay phải đang bị thương của Thu Giang Diễm, khiến ả lại thét lên t.h.ả.m thiết: "A!"

 

Một bàn tay gầy gò khô khốc, lặng yên không một tiếng động bóp lấy bàn tay nhỏ bé của Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân ăn đau, buộc phải buông Thu Giang Diễm ra, nhắm thẳng kẻ đang bóp tay mình mà tung một cước!

 

Kết quả, đá trượt!

 

Đường Giai Nhân nhìn về phía người nọ, suýt chút nữa thì bị dọa sợ.

 

Người này gầy đến mức chỉ còn lại một lớp da bọc xương!

 

Hai con mắt không thấy chút sinh khí nào, cứ như một kẻ đã c.h.ế.t từ lâu, hiện lên màu xám xịt của t.ử khí, lại còn lõm sâu vào trong hốc mắt. Khuôn mặt lão chằng chịt nếp nhăn. Mỗi nếp nhăn đều giống như được điêu khắc trên đá, trông vô cùng cứng nhắc. Mũi lão là mũi khoằm, khóe môi trễ xuống, thoạt nhìn đã biết không phải loại người già dễ chung đụng.

 

Trên đầu lão, lưa thưa một nhúm tóc pha lẫn ba màu đen trắng xám, rõ ràng chẳng có bao nhiêu nhưng lại được chải chuốt thành b.úi tóc vô cùng gọn gàng, b.úi trên đỉnh đầu, cố định bằng một cây trâm cài trông như khúc xương.

 

Bàn tay người này không có nhiệt độ, lạnh lẽo chẳng khác gì người c.h.ế.t.

 

Lão nắm c.h.ặ.t cổ tay Đường Giai Nhân, khiến nàng cảm nhận được hơi thở của t.ử thần. Cảm giác này vô cùng tồi tệ, khiến người ta sởn gai ốc.

 

Đường Giai Nhân vung tay, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của lão giả, thế mà... lại không thể vùng ra được.

 

Đường Giai Nhân thầm kinh hãi. Võ công của nàng tuy chỉ ở mức bình thường, nhưng người của Đường Môn muốn bắt được nàng cũng phải tốn chút sức lực. Nàng hành tẩu giang hồ cũng được một thời gian rồi, thừa biết người của Đường Môn võ công phi phàm, tuyệt đối không phải hạng tầm thường. So sánh ra, nàng cũng có thể không khiêm tốn mà tự khen mình một tiếng. Thế nhưng lão giả trước mắt này, lại vả mặt nàng đôm đốp.

 

Tay trái Đường Giai Nhân run lên, đầu ngón tay hiện ra một viên đan d.ư.ợ.c, nàng b.úng nó về phía lão giả.

 

Lão giả buộc phải buông Đường Giai Nhân ra.

 

Đường Giai Nhân đá con mèo đen lên, tóm lấy gáy nó, xách lên định bỏ chạy.

 

Lão giả lại quát: "Tiểu nha đầu nhà ai, lại dùng độc như thế?!" Bàn tay già nua khô khốc vươn ra, chộp lấy cổ áo sau gáy Đường Giai Nhân. Đường Giai Nhân rút chủy thủ ra, chắn ở sau gáy.

 

Lão giả đổi từ chộp sang vỗ! Lão vỗ một chưởng vào lưng Đường Giai Nhân, nàng lập tức ném con mèo đen về phía lão giả, để nó đỡ đòn thay mình.

 

Lão giả bắt được con mèo, nhưng không chịu buông tha cho Đường Giai Nhân. Thân pháp của lão cực nhanh, phảng phất như biến mất tại chỗ, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Đường Giai Nhân, vỗ một chưởng vào n.g.ự.c nàng.

 

Một chưởng chính diện này khiến Đường Giai Nhân không có chỗ nào để né tránh, lãnh trọn một đòn chắc nịch. Thân thể nàng lùi lại ba bước, ôm n.g.ự.c đứng vững, nắm c.h.ặ.t chủy thủ trong tay, cưỡng ép nuốt ngụm m.á.u tươi đang trào lên cổ họng xuống.

 

Thu Giang Diễm thấy vậy, trong lòng vui sướng như hoa nở! Nếu có thể, ả thật sự muốn ngửa mặt lên trời cười to! Cuối cùng... cuối cùng cũng có người nhìn rõ bộ mặt đạo đức giả của con tiện nhân kia, ra mặt thay ả rồi!

 

Trong mắt Thu Giang Diễm ngấn lệ, nhìn về phía lão giả, nói: "Thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ, đa tạ lão tiên sinh đã trượng nghĩa ra tay. Tiểu nữ t.ử Thu Giang Diễm, xin đa tạ." Nói xong, ả thi lễ một cái.

 

Lão giả nói: "Tiểu thư không cần đa lễ. Nếu không có công t.ử phân phó, lão hủ cũng không dám ra tay tương trợ."

 

Thuận theo ánh mắt của lão giả, Thu Giang Diễm nhìn về phía vị công t.ử trong miệng lão.

 

Đường Giai Nhân nắm c.h.ặ.t chủy thủ, cũng nhìn về phía người nọ.

 

Người nọ ngược sáng, mỉm cười bước tới.

 

Đường Giai Nhân chỉ cảm thấy hoa mắt, dường như nhìn nhầm người, lại dường như nhìn đúng người. Cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ ấy, chớp mắt khiến nàng trở nên ngây ngẩn.

 

Người trước mắt, đầu đội ngọc quan trắng, thân mặc trường bào hoa mỹ màu trắng thêu chỉ bạc, bên hông thắt một dải lụa cùng màu, trên đó khảm những viên trân châu nhỏ nhắn tinh xảo, vô cùng xa hoa. Chân đi một đôi giày lụa trắng, mũi giày hơi cong, kiểu dáng độc đáo, gia công tinh tế.

 

Nam t.ử có đôi mắt nhỏ, sống mũi thanh tú, đôi môi không mỏng không dày vừa vặn. Đôi mắt kia thần thái sáng láng, lại ngập tràn sự dịu dàng, thoạt nhìn không có chút tính công kích nào, giống như một vị ca ca nhà bên tính tình ôn hòa, khiến người ta nhịn không được muốn lại gần.

 

Nhưng Đường Giai Nhân lại biết, người này một khi đã ra tay tàn nhẫn, tuyệt đối không phải người thường có thể sánh bằng. Càng biết rõ, người này từng nghiện c.ờ b.ạ.c như mạng, ngay cả vài đồng tiền đồng trong tay Tam Nương cũng không chịu buông tha.

 

Đường Giai Nhân vạn vạn không ngờ tới, người trước mắt này lại là... Hạ Kiên!

 

Môi Đường Giai Nhân run rẩy, thoạt nhìn dường như đã thốt ra hai chữ "Hạ Tiện", nhưng chỉ thấy khẩu hình, không nghe thấy tiếng.

 

Trực giác đầu tiên, Giai Nhân cho rằng, người này nhất định chính là Hạ Kiên. Nhưng nhìn đến lần thứ hai, nàng lại không chắc chắn như vậy nữa.

 

Hạ Kiên và Tam Nương vì nàng mà bị Nhị vương gia tàn sát, sao có thể xuất hiện ở đây? Hơn nữa, ăn mặc phú quý bức người thế này, suýt chút nữa làm lóa mắt nàng.

 

Nhưng mà, nếu không phải, vì sao hai người lại giống nhau đến thế? Quả thực như đúc ra từ một khuôn. Đương nhiên, khí độ kia lại là một trời một vực, khác biệt như mây với bùn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nam t.ử ôn hòa mỉm cười, nhận lấy con mèo đen từ tay lão giả, đích thân đưa đến tay Thu Giang Diễm, cất lời: "Tiểu thư chịu kinh hãi rồi."

 

Đường Giai Nhân vừa nghe thấy giọng nói của nam t.ử, thân thể liền căng cứng, theo bản năng tiến lên một bước, muốn nói chuyện với Hạ Kiên.

 

Đúng vậy, là hắn! Nam t.ử này chính là Hạ Kiên!

 

Lão giả nhận ra ý đồ của Đường Giai Nhân, thân hình lóe lên, xuất hiện bên cạnh nàng, bàn tay như kìm sắt bóp c.h.ặ.t lấy bả vai Đường Giai Nhân, dùng sức bóp một cái, khiến chủy thủ rơi khỏi tay nàng, làm nàng đau đớn đến mức không thể động đậy.

 

Đường Giai Nhân nhanh ch.óng quét mắt nhìn xung quanh, nhìn thấy phía sau Hạ Kiên còn có hai người đứng đó. Một người, chính là tên to con tối qua đuổi theo nàng; người còn lại, lại giống như nàng, mặc một thân hắc y, đội mũ rèm, không nhìn rõ diện mạo.

 

Đường Giai Nhân thầm kinh hãi!

 

Nếu Tiêu Kính muốn ám sát một trong bốn người này, vậy Hạ Kiên nhất định chiếm một nửa tỷ lệ. Về phần một nửa tỷ lệ còn lại, thì rơi vào nam t.ử đội mũ rèm kia.

 

Vốn dĩ nàng cho rằng, bất luận Tiêu Kính muốn ám sát ai, cũng không liên quan đến nàng. Nhưng hiện tại xem ra, lại chưa chắc rồi.

 

Nếu người trước mắt thật sự là Hạ Kiên, tạm thời không bàn đến việc hiện tại hắn sống thế nào, hắn và Hạ Tam Nương đều từng bị nàng liên lụy, rơi vào tình cảnh nguy hiểm. Biết bao nhiêu lần, nửa đêm tỉnh mộng, nàng đều nhớ tới hai con người vô tội này.

 

Cảm giác gánh vác sinh mạng vô tội trên lưng, chẳng dễ chịu chút nào. Hôm nay nhìn thấy Hạ Kiên còn sống, niềm vui sướng trong lòng nàng sắp trào ra khỏi cổ họng cùng với m.á.u tươi rồi! Hahaha... hahaha... Hắn còn sống, thật tốt.

 

Chỉ là, hiện tại nàng đang bắt cá hai tay, khụ, hình dung như vậy hình như không đúng lắm, nhưng tình hình thực tế lại là như vậy. Nàng một chân đạp trên thuyền của Đoan Mộc Diễm, một chân lại điểm trên thuyền của Hạ Kiên, luôn cảm thấy không ổn thỏa. Nàng vẫn nên nhìn rõ tình thế trước, rồi mới quyết định làm thế nào, để không khiến bản thân rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, vô cùng khó xử.

 

Đường Giai Nhân hạ quyết tâm, tạm thời không nhận mặt Hạ Kiên.

 

Nàng hiện tại gầy thành bộ dạng này, cho dù đứng trước mặt Hạ Kiên, hắn cũng nhất định không nhận ra. Nàng chỉ cần hơi thay đổi giọng nói một chút là được.

 

Đường Giai Nhân thoạt nhìn suy nghĩ rất nhiều, thực chất chỉ trong một nhịp thở mà thôi. Sau khi hạ quyết tâm, nàng bắt đầu xem kịch vui.

 

Thu Giang Diễm nhìn Hạ Kiên đang đi về phía mình, hai mắt ánh lên vẻ lúng liếng. Trong giang hồ kẻ thích dũng đấu tàn nhẫn nhan nhản khắp nơi, giống như Hạ Kiên - một quý công t.ử ôn hòa thế này, lại rất hiếm thấy. Trước đây, ả khinh thường những nam t.ử yếu đuối, nhưng nay ả bị xẹp mũi, tâm hồn chịu đả kích nặng nề, nam t.ử ôn hòa như Hạ Kiên, vừa vặn giống như một tia sáng không ch.ói mắt, ấm áp chiếu rọi vào lòng ả, khiến ả cảm thấy ấm áp.

 

Thu Giang Diễm đưa tay nhận lấy con mèo đen Cát Tường, thi lễ giống như một tiểu thư khuê các, dịu dàng nói: "Đa tạ công t.ử tương cứu."

 

"Xùy..." Đường Giai Nhân phát ra một tiếng cười nhạo.

 

Thu Giang Diễm nghiêng đầu nhìn Đường Giai Nhân.

 

Hạ Kiên nói: "Tiểu thư không cần đa lễ. Quả đúng như lời tiểu thư nói, thấy chuyện bất bình mà thôi."

 

Thu Giang Diễm thu hồi ánh mắt, lại nhìn về phía Hạ Kiên, nói: "Nếu không có công t.ử tương trợ, Như Ý mà ta dốc lòng nuôi nấng bấy lâu nay, đã bị ả bắt đi rồi."

 

Đường Giai Nhân nghiêng đầu nhìn lão giả, dùng giọng điệu hơi khàn khàn nói: "Ngươi nhẹ tay chút! Lực tay lớn như vậy làm gì?!"

 

Lão giả nhìn về phía Hạ Kiên.

 

Hạ Kiên nói với Thu Giang Diễm: "Theo ý tiểu thư, nữ t.ử này thả hay không thả?"

 

Lần đầu tiên có người hỏi ý kiến Thu Giang Diễm một cách rõ ràng như vậy, trái tim thiếu nữ tan nát của ả chớp mắt đã được gắn kết lại. Tuy có vết nứt, nhưng tốt xấu gì cũng thành hình rồi.

 

Mắt mày Thu Giang Diễm ngậm tình, nở nụ cười khổ sở với Hạ Kiên, nói: "Không giấu gì công t.ử, nữ t.ử này vô cùng độc ác, ép Giang Diễm uống độc d.ư.ợ.c, ép buộc Giang Diễm làm chuyện không thích. Nay bắt được ả, còn xin công t.ử làm người tốt làm đến cùng, giao ả cho Giang Diễm, bức cung ra t.h.u.ố.c giải, mới có thể an tâm."

 

Hạ Kiên nhìn về phía Đường Giai Nhân, khẽ nhướng mày, nói: "Tiểu thư yếu đuối như vậy, chuyện bức cung quá mức vất vả, hay là để thuộc hạ của ta làm thay tiểu thư đi."

 

Thu Giang Diễm vừa nghe lời này, tự nhiên là vô cùng vui vẻ.

 

Đường Giai Nhân vừa nghe lời này, lại muốn xù lông! Hạ Kiên và nàng là giao tình vào sinh ra t.ử, sao có thể giúp người ngoài hố người nhà?! Không ổn!

 

Đường Giai Nhân lập tức nói: "Không cần nghiêm hình bức cung, ta khai! Thứ ta cho ả ăn là viên bùn đất, không phải độc d.ư.ợ.c. Ngươi nếu không tin, bây giờ ta vo một viên cho ngươi xem."

 

Hạ Kiên đ.á.n.h giá Đường Giai Nhân một cái, không lên tiếng.

 

Thu Giang Diễm chỉ cảm thấy trong bụng cuộn trào, suýt chút nữa thì nôn ra! Ả muốn chỉ vào Đường Giai Nhân chất vấn, nhưng lại phải tỏ ra yếu đuối lương thiện, chỉ có thể nghẹn ngào nói: "Ngươi sao có thể trêu đùa ta như vậy?!"

 

Đường Giai Nhân cảm thấy Thu Giang Diễm như vậy vô cùng buồn cười, thế là đáp lại: "Vậy ngươi muốn ta đối xử với ngươi thế nào? Mời ngươi ăn gà quay uống hoàng t.ửu, lại bốc thêm một nắm đậu phộng?! Đừng đùa nữa, hai ta làm gì có giao tình đó."

 

"Phụt..." Trên t.ửu lâu đối diện, có người bật cười. Nhưng chỉ nghe thấy tiếng, không thấy người.

 

Thu Giang Diễm bị chặn họng, sắc mặt trở nên khó coi. Ả nén giận, nói: "Chuyện này không thể ngươi nói gì thì là nấy. Nếu không thẩm vấn, sẽ không có kết quả." Nhìn về phía Hạ Kiên, "Nữ t.ử này vô cùng giảo hoạt, Giang Diễm vì tính mạng của mình, chỉ có thể bất đắc dĩ mà làm vậy."

 

Hạ Kiên nói: "Tiểu thư nói rất đúng."

 

Thu Giang Diễm đã lâu không nhận được sự khẳng định. Nay, một tiếng khẳng định của Hạ Kiên, khiến cả người ả lâng lâng. Sau khi mũi ả bị một nam t.ử thần bí đ.á.n.h xẹp, không khí ả ngửi thấy đều mang theo một mùi tanh hôi, nay, không khí này dường như cũng vì sự xuất hiện của nam t.ử trước mắt, mà tỏa ra vài phần ngọt ngào.