Mỹ Nam Bảng

Chương 494: Anh Hùng Cứu Xấu



 

Một chiếc xe ngựa chở Thu Giang Diễm và hai tỳ nữ, một đường đi về phía Bắc. Bốn gã tùy tùng chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho Thu Giang Diễm, chia nhau cưỡi ngựa ở vị trí trước và sau xe.

 

Vài mũi tên nhọn xé gió b.ắ.n tới, nhắm thẳng vào tính mạng của bốn gã tùy tùng. Hai người trúng tên bỏ mạng, hai người né tránh được. Trong chốc lát, người ngựa đại loạn.

 

Hai tùy tùng còn lại đều là kẻ có võ công không tồi. Một người trong đó nói: “Ngươi bảo vệ tiểu thư, ta đi g.i.ế.c kẻ b.ắ.n tên!”

 

Hai người chia nhau hành động, nhưng lại chẳng còn cơ hội gặp lại. Tùy tùng đi g.i.ế.c kẻ b.ắ.n tên đã c.h.ế.t dưới lưỡi d.a.o sắc bén. Tùy tùng bảo vệ Thu Giang Diễm thì cùng với xe ngựa bị sáu tên hắc y nhân chặn đường.

 

Cùng lúc đó, phu xe bị tên b.ắ.n lén g.i.ế.c c.h.ế.t, xe ngựa dừng lại.

 

Trong xe, Lan Chi căng thẳng nói: “Tiểu thư, chúng ta bị chặn rồi!”

 

Lục Khấu nói: “Tiểu thư, để em ra ngoài xem sao.” Nói rồi định lao ra ngoài.

 

Thu Giang Diễm đeo mạng che mặt, hai tay nắm c.h.ặ.t, không đáp lời.

 

Lục Khấu siết c.h.ặ.t trường kiếm trong tay, ra khỏi xe ngựa, nhìn về phía trước.

 

Gã tùy tùng duy nhất còn lại canh giữ trước xe ngựa, quát lớn với sáu người kia: “Các ngươi có biết mình đang chặn đường ai không?!”

 

Tên hắc y nhân cầm đầu nói: “Nếu không biết, sao lại động thủ?!” Hắn phất tay, “G.i.ế.c!”

 

Tùy tùng, Lục Khấu và sáu tên hắc y nhân lao vào đ.á.n.h nhau.

 

Trong thùng xe, Lan Chi nói với Thu Giang Diễm: “Tiểu thư, chúng ta xông ra ngoài!”

 

Thu Giang Diễm gật đầu một cái, Lan Chi sải bước lao ra khỏi thùng xe, đá văng phu xe đã c.h.ế.t, nhặt lấy dây cương, định xông ra khỏi vòng vây.

 

Hắc y nhân trực tiếp c.h.é.m đứt chân trước của ngựa, khiến Lan Chi không còn ngựa để dùng.

 

Lan Chi vội nói: “Tiểu thư, chúng ta chạy!”

 

Thu Giang Diễm rảo bước ra khỏi thùng xe, cùng Lan Chi nhảy xuống.

 

Lan Chi nhìn có vẻ nhỏ nhắn ngốc nghếch, nhưng khi động thủ lại chẳng hề hàm hồ. Nàng ta rút chủy thủ, chắn trước người Thu Giang Diễm, thề c.h.ế.t bảo vệ tính mạng cho tiểu thư.

 

Trận ác chiến này không kéo dài bao lâu.

 

Tùy tùng liều c.h.ế.t c.h.é.m g.i.ế.c hai người, sau đó cũng bị kết liễu tính mạng.

 

Lục Khấu và Lan Chi đều bị thương, nhưng chưa nguy hiểm đến tính mạng.

 

Thu Giang Diễm quát lớn: “Các ngươi là ai?!”

 

Tên hắc y nhân cầm đầu cười khà khà, nói: “Chúng ta là ai không quan trọng, quan trọng là ngươi đã từng làm hại ai! Hôm nay, sẽ lột sạch ngươi, xem xem cái đồ xấu xí như ngươi, trên dưới toàn thân còn có chỗ nào có thể sờ một cái hay không!”

 

Thu Giang Diễm tức giận không nhẹ, n.g.ự.c phập phồng, giận dữ nói: “Muốn c.h.ế.t!”

 

Tên hắc y nhân cầm đầu cười tà một tiếng, nói: “Cứ xem xem ngươi c.h.ế.t như thế nào đã!” Nói rồi liền lao về phía Thu Giang Diễm.

 

Ba nữ đấu với bốn nam, rốt cuộc không phải là đối thủ. Nhóm Thu Giang Diễm bị ép lui từng bước, chật vật không chịu nổi, khổ sở chống đỡ, mắt thấy sắp bị kẻ khác giở trò đồi bại, Quyền thúc đột nhiên xuất hiện sau lưng bốn người kia, trực tiếp dùng một con d.a.o găm cong cong, c.ắ.t c.ổ hai tên trong số đó.

 

Hai tên còn lại kinh hãi, quay người, rút đao đối mặt.

 

Tên to con A Phan đ.ấ.m một quyền tới, đập c.h.ế.t tươi một tên.

 

Tên hắc y nhân cầm đầu thấy tình hình không ổn, vắt chân lên cổ mà chạy, lại bị một hắc y nhân đội mũ có rèm che chặn đường, ra tay nhanh như tia chớp móc một cái, lôi ra một quả tim!

 

Tên hắc y nhân cầm đầu ngã xuống vũng m.á.u của chính mình, c.h.ế.t không nhắm mắt.

 

Vị quý công t.ử phong độ nhẹ nhàng xuất hiện, đỡ lấy Thu Giang Diễm đang co rúm thành một đoàn, an ủi: “Đừng sợ. Ta đến rồi.”

 

Thu Giang Diễm ôm c.h.ặ.t Hạ Kiên, mang theo tiếng khóc nức nở đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c hắn, nói: “Sao chàng mới đến! Sao bây giờ mới đến?!”

 

Hạ Kiên ôm c.h.ặ.t Thu Giang Diễm, dỗ dành: “Là ta không tốt, nhận được tin của nàng xong liền lập tức chạy tới, nhưng vẫn chậm một bước.”

 

Thu Giang Diễm ngước đôi mắt đẫm lệ m.ô.n.g lung nhìn Hạ Kiên, nói: “Cũng không trách chàng. Ca ca không cho phép ta ra khỏi Thu Phong Độ, ta muốn tìm chàng nói chuyện cũng không được. Ta biết chàng từng gửi bái thiếp, nhưng ca ca lại lấy lý do thân thể không khỏe, không chịu gặp chàng. Lòng ta nóng như lửa đốt, nhưng lại chẳng có cách nào.”

 

Hạ Kiên dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve thắt lưng Thu Giang Diễm, nhu giọng nói: “Ta tự nhiên cũng nóng lòng muốn gặp nàng.”

 

Khuôn mặt dưới lớp mạng che của Thu Giang Diễm ửng lên ráng hồng thẹn thùng, cụp mắt xuống, không dám nhìn Hạ Kiên.

 

Lan Chi nhìn Thu Giang Diễm, lại nhìn Lục Khấu, trong lòng lập tức hiểu ra, vị công t.ử trước mắt này đã lén lút qua lại với tiểu thư nhà mình, đây là đến anh hùng cứu mỹ nhân.

 

Hạ Kiên hỏi: “Nàng có biết là kẻ nào muốn dồn nàng vào chỗ c.h.ế.t không?”

 

Thu Giang Diễm lắc đầu, nhưng ngay sau đó ánh mắt lại trở nên sắc lạnh, dâng lên hận ý, nói: “Chắc chắn có liên quan đến Đường Giai Nhân!”

 

Tên to con A Phan lục lọi trên người hắc y nhân một lát, thế mà lại mò ra được một tấm lệnh bài Cẩm Y Vệ, hai tay dâng cho Hạ Kiên, nói: “Công t.ử, mời xem.”

 

Hạ Kiên cầm lấy lệnh bài, kinh ngạc nói: “Lại là người của Đông Cẩm Y Vệ!”

 

Thu Giang Diễm nhíu mày, trầm ngâm nói: “Đông Cẩm Y Vệ?” Nàng nghiến răng, “Chắc chắn là người của Lục Vương Gia!”

 

Hạ Kiên nói: “Người của Lục Vương Gia? Đông Cẩm Y Vệ này đúng là người của Lục Vương Gia, nhưng hắn sao lại có liên quan đến Đường Giai Nhân?”

 

Thu Giang Diễm cười lạnh một tiếng, nói: “Chàng cũng không phải chưa từng gặp qua con tiện nhân đó, hồ ly tinh lẳng lơ nhất. Lục Vương Gia chẳng qua cũng chỉ là một trong những khách qua đường của ả mà thôi.” Nói xong lời này, nàng ta lại giật mình nhận ra từ ngữ của mình dường như quá thô tục, lập tức giả vờ đau đớn, ôm lấy n.g.ự.c, ngã vào lòng Hạ Kiên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hạ Kiên ôm lấy Thu Giang Diễm, quan tâm hỏi: “Giang Diễm, nàng khó chịu ở đâu?”

 

Thu Giang Diễm yếu ớt nói: “Ngực đau tức, chắc là vừa rồi lúc động thủ bị thương. Không ngại đâu.”

 

Hạ Kiên giận nói: “Nói bậy! Sao có thể không ngại?! Đi, chúng ta lên xe, để Quyền thúc trị liệu cho nàng một chút.”

 

Thu Giang Diễm gật đầu, trong mắt lộ ra vài phần long lanh.

 

Tên to con A Phan đ.á.n.h xe ngựa tới.

 

Hạ Kiên nắm tay Thu Giang Diễm, bước lên xe ngựa, đi vào trong thùng xe.

 

Lan Chi và Lục Khấu định đi theo, lại bị Quyền thúc ngăn lại. Quyền thúc liếc nhìn Lục Khấu một cái, lấy ra một lọ t.h.u.ố.c nhỏ ném cho nàng ta, nói: “Đây là Kim Sang Dược, các ngươi tự băng bó vết thương đi.”

 

Lục Khấu biết sự lợi hại của Quyền thúc, lập tức thi lễ một cái.

 

Lan Chi còn định leo lên xe ngựa, bị Lục Khấu ngăn lại, nói: “Chúng ta về chiếc xe ngựa cũ, xử lý vết thương trước đã, chỗ tiểu thư không cần ngươi lo lắng.”

 

Lan Chi nhăn mặt bánh bao, rối rắm nói: “Nhưng mà tiểu thư...”

 

Lục Khấu sa sầm mặt, nói: “Không có nhưng nhị gì hết. Ngươi đã đi theo tiểu thư thì học cho thông minh một chút.”

 

Lan Chi chỉ đành gật đầu nói: “Lục Khấu tỷ tỷ nói có lý. Muội nghe tỷ tỷ.”

 

Hai người trở lại xe ngựa, xử lý vết thương nhỏ trên cánh tay.

 

Lan Chi khen: “Da dẻ của Lục Khấu tỷ tỷ nhìn cứ như đậu phụ non ấy, đẹp hơn trước kia nhiều nha.”

 

Lục Khấu cười cười, buông tay áo xuống, nói: “Chỉ được cái dẻo mồm!”

 

Lan Chi kéo tay áo Lục Khấu, làm nũng nói: “Tỷ tỷ nói cho muội biết, làm sao làm được vậy? Lan Chi cũng muốn trở nên trắng trẻo non mềm mới đẹp.”

 

Lục Khấu đẩy tay Lan Chi ra, không lạnh không nhạt nói: “Dùng nhiều hương chi (sáp thơm) một chút là được.”

 

Lan Chi cười rạng rỡ, gật đầu nói: “Ồ, biết rồi. Đợi muội được phát tiền tháng, cũng sẽ mua thật nhiều hương chi.”

 

Trong một chiếc xe ngựa khác.

 

Thu Giang Diễm vươn cánh tay nhỏ, mời Quyền thúc bắt mạch giúp.

 

Quyền thúc chẩn bệnh xong, nói: “Thân thể tiểu thư cũng không có gì đáng ngại, chỉ là trong lòng có u kết, tan đi là được.”

 

Thu Giang Diễm vội hỏi: “Độc trong cơ thể ta...?”

 

Ánh mắt Quyền thúc lướt qua mặt Hạ Kiên, lúc này mới nhàn nhạt nói: “Độc trong cơ thể tiểu thư đã chuyển biến tốt đẹp hơn nhiều. Uống thêm hai lần t.h.u.ố.c giải nữa, nhất định có thể khỏi hẳn.”

 

Thu Giang Diễm hỏi: “Chỉ vậy thôi sao?”

 

Quyền thúc hỏi ngược lại: “Tiểu thư cho là thế nào?”

 

Thu Giang Diễm lắc đầu, không nói gì.

 

Quyền thúc và Hạ Kiên nhìn nhau, trong mắt đều có chút nghi vấn, nhưng không tiện nói rõ.

 

Hạ Kiên vươn tay, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thu Giang Diễm, mở lòng bàn tay phải của nàng ra, dùng ngón trỏ và ngón giữa nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo của nàng, nói: “Vết thương này hồi phục không tệ.”

 

Lòng bàn tay Thu Giang Diễm bị người ta xoa nắn như vậy, thân thể đều mềm nhũn đi ba phần. Nàng có lòng muốn rút tay về, để bản thân tỏ ra rụt rè một chút, nại hà cái tay này cũng giống như trái tim, đều nghiêng về phía Hạ Kiên, không muốn quay lại. Nàng đỏ mặt, cụp mắt nói: “Ca ca vì ta làm bị thương tiện nhân kia, quất ta năm mươi roi.”

 

Hạ Kiên đập một chưởng lên bàn, giận dữ nói: “Hắn lại dám làm nàng bị thương?!”

 

Cuối cùng cũng có người đứng về phía mình, suy nghĩ cho mình, che mưa chắn gió cho mình, tình cảm trong lòng Thu Giang Diễm cứ như trải qua mùa đông giá rét, chợt thấy ánh xuân. Nàng nhìn Hạ Kiên, tình ý miên man gọi một tiếng: “Công t.ử...”

 

Hạ Kiên nhìn chăm chú vào đôi mắt Thu Giang Diễm, thâm tình chân thành nói: “Giang Diễm, ta sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào bắt nạt nàng. Nàng cứ nhìn xem, ta sẽ vì nàng mà trừng trị bọn họ như thế nào!”

 

Thu Giang Diễm cảm động vô cùng, rơi lệ nói: “Ta có tư cách gì để chàng phải phí tâm như vậy?”

 

Hạ Kiên nói: “Nhất kiến chung tình, chính là lời giải thích tốt nhất giữa nàng và ta.”

 

Thu Giang Diễm nhào vào lòng Hạ Kiên, dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy hắn, thề thốt nói: “Vì công t.ử, Giang Diễm cũng phải khôi phục dung mạo!”

 

Hạ Kiên nhẹ nhàng vuốt ve lưng Thu Giang Diễm, nói: “Có Quyền thúc ở đây, nàng nhất định sẽ khỏi.”

 

Đôi mắt Thu Giang Diễm lóe lên, không đáp lời, lại nói: “Nếu không phải nhận được thánh d.ư.ợ.c chữa thương do công t.ử gửi tới, năm mươi roi này đ.á.n.h xuống, e là sẽ để lại sẹo. Hiện giờ, vết thương trên người đã khỏi được bảy tám phần, vết sẹo trên mặt thế mà cũng mờ đi nhiều. Ta nghĩ, cứ dùng lâu dài, nhất định có thể khôi phục như cũ.”

 

Hạ Kiên cười nói: “Như vậy thì tốt. Chỉ cần trong lòng Giang Diễm vui vẻ, ta tự nhiên cũng vui vẻ. Không biết mặt nàng khôi phục thế nào rồi? Có tiện để Quyền thúc xem giúp nàng không?”

 

Đôi mắt Thu Giang Diễm run lên, lập tức lắc đầu nói: “Không không...” Có lẽ cảm thấy mình từ chối quá cứng nhắc, lại cười cười, hòa hoãn nói, “Gương mặt này của Giang Diễm, hiện giờ vẫn chưa gặp người được.”

 

Hạ Kiên an ủi: “Không sao, không xem thì không xem, nàng đừng căng thẳng. Ta chỉ nghĩ, y thuật của Quyền thúc cao siêu, để ông ấy xem giúp nàng, tiện điều chỉnh phương t.h.u.ố.c bốc thêm chút t.h.u.ố.c cho nàng. Vốn dĩ đưa cho nàng những thứ kia chỉ là dùng để dưỡng da mặt, không ngờ nàng lại bị thương toàn thân. Bây giờ chỗ t.h.u.ố.c mỡ đó chắc cũng chẳng còn lại bao nhiêu.”

 

Thu Giang Diễm lại kiên quyết không chịu để Quyền thúc xem vết thương.

 

Trong lòng Hạ Kiên dấy lên nghi hoặc, nói: “Nếu nàng không muốn ta nhìn, ta ra ngoài là được. Chớ vì thẹn thùng mà làm lỡ đại sự. Ta tuy tâm duyệt nàng, nhưng phía trong nhà...” Hơi ngừng lại, “Lại phải tốn một phen tâm tư mới được.”

 

Thu Giang Diễm suy nghĩ một chút, cảm thấy vẫn nên mau ch.óng khôi phục dung mạo. Hạ công t.ử tuổi tác không nhỏ, sớm đã nên cưới nương t.ử, nếu nàng cứ mang bộ mặt như vậy, e là ngay cả cửa Vương phủ cũng không vào được.

 

Nghĩ đến đây, Thu Giang Diễm nói: “Vậy thì làm phiền Quyền thúc xem giúp đi.”