Mỹ Nam Bảng

Chương 540: Xác Minh Thân Phận



 

Tò mò hại c.h.ế.t mèo, câu này Đại trưởng lão thường xuyên treo trên cửa miệng.

 

Nhưng Hưu Hưu nói, mèo có chín cái mạng, sống dai lắm.

 

Đường Giai Nhân cảm thấy, từ khi mình xuất sơn đến nay, đủ loại dấu hiệu đều cho thấy, nàng chính là con mèo đó. Giống như lời Đại trưởng lão nói, tính tò mò quá nặng. Chỉ mong cũng có thể giống như lời Điêu Điêu nói, có chín cái mạng, sống dai.

 

Đường Giai Nhân quả quyết xoay người, đi về phía Vũ Thiên Quỳnh, trực tiếp đứng bên cạnh hắn, cúi người, hỏi: "Lần trước, rốt cuộc ngươi làm cách nào khiến ta ngất xỉu?"

 

Vũ Thiên Quỳnh đáp: "Nếu ta nói, là tự nàng ngất đi, có tin không?"

 

Đường Giai Nhân chằm chằm nhìn vào mắt Vũ Thiên Quỳnh, nhìn trân trân một hồi lâu, rồi cười, sảng khoái nói: "Tin!" Đột nhiên ra tay, một phát giật phăng chiếc mặt nạ trên mặt Vũ Thiên Quỳnh xuống.

 

Lúc này, bên ngoài cửa sổ đang mở toang chợt nở rộ một chùm pháo hoa màu bạc, phủ lên mặt Vũ Thiên Quỳnh một tầng ánh sáng bàng bạc trong trẻo.

 

Hàng chân mày thanh tú đó, đôi mắt quyến rũ đó, sống mũi cao thẳng đó, đôi môi hồng nhuận đó, chiếc cằm nhọn đó, làn da trắng nõn đó, xương quai xanh gợi cảm đó... Một dung nhan đẹp đến mức có thể sánh ngang với tuyệt sắc giai nhân như vậy, lại khiến Đường Giai Nhân sợ hãi rùng mình một cái, lùi mạnh về sau một bước, lại một bước, rồi một bước nữa, lúc này mới đứng vững, nhìn Vũ Thiên Quỳnh không nói nên lời.

 

Vũ Thiên Quỳnh nhếch khóe môi, vươn bàn tay trái đang đeo ba chiếc móng giả ra, bưng một chén rượu lên, đưa đến bên môi uống cạn.

 

Đôi môi được rượu mạnh thấm ướt, tựa như được bôi son, đỏ đến mức câu nhân, nhưng cũng lạnh lẽo đến mức dọa người.

 

Hắn đặt chén rượu xuống, phát ra tiếng va chạm khe khẽ trên mặt bàn, phá vỡ sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc này. Hắn híp đôi mắt sóng sánh ánh nước, tựa như mang theo vài phần say ý nhìn Giai Nhân, nói: "Nàng đang sợ ta sao?"

 

Đường Giai Nhân gật gật đầu.

 

Vũ Thiên Quỳnh cười khẩy một tiếng, nói: "Lúc đập đầu ta, muốn lấy mạng ta, đâu thấy nàng sợ. Nỗi sợ hãi bây giờ, thật sự có thành phần giả tạo ở trong đó." Hắn nhướng nhướng mày, "Qua đây."

 

Đường Giai Nhân lắc đầu.

 

Lửa giận trong lòng Vũ Thiên Quỳnh bùng lên, vụt đứng dậy, sải bước đi về phía Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân hoảng sợ rụt người về phía sau.

 

Vũ Thiên Quỳnh túm lấy cổ tay Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân đột nhiên ra tay, một cái tát hung hăng giáng thẳng vào mặt Vũ Thiên Quỳnh, đ.á.n.h cho cả khuôn mặt hắn lệch sang một bên.

 

Đường Giai Nhân động tác không ngừng, nhào tới chính là một trận đ.ấ.m đá túi bụi.

 

Vũ Thiên Quỳnh không đề phòng, bị Giai Nhân đ.á.n.h lén thành công, đ.á.n.h cho khóe môi nứt toác, rỉ ra một vệt m.á.u.

 

Đường Giai Nhân định đi, Vũ Thiên Quỳnh lại túm lấy ống tay áo của nàng.

 

Đường Giai Nhân đẩy Vũ Thiên Quỳnh ra, một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng vào mũi hắn, tức giận mắng: "Coi ta sợ ngươi chắc?! Nói cho ngươi biết, ta đã không sợ người, lại càng không sợ quỷ! Hoa Phấn Mặc, cái tên này của ngươi đặt thật sự là hay lắm, có hóa thành phấn mạc (bột phấn) ta cũng nhận ra ngươi!" Nàng vươn một tay ra, túm lấy cổ áo Hoa Phấn Mặc, giơ tay lên, định tiếp tục tát vào mặt hắn.

 

Vũ Thiên Quỳnh nhìn Đường Giai Nhân, không hề né tránh. Sắc u ám trong đôi mắt kia, tựa như một khúc cổ cầm ẩn chứa huyền cơ sâu xa, khi gió thổi qua khẽ ngân lên một tiếng rung.

 

Bàn tay của Đường Giai Nhân dừng lại bên mặt Vũ Thiên Quỳnh, trông có vẻ hơi cứng nhắc và gượng gạo.

 

Vũ Thiên Quỳnh nhướng nhướng mày, nói: "Đánh đi..."

 

"Bốp!" Đường Giai Nhân quả quyết cho hắn một tát.

 

Vũ Thiên Quỳnh hơi sững sờ.

 

Đường Giai Nhân buông hắn ra, thu tay về, nói: "Là ngươi bảo đấy nhé."

 

Vũ Thiên Quỳnh thò chiếc lưỡi hồng hào ra, l.i.ế.m l.i.ế.m vết m.á.u trên khóe môi. Lưỡi của hắn dài hơn người thường một chút, vết m.á.u đó thế mà lại bị hắn l.i.ế.m đi một ít. Phần chưa l.i.ế.m hết, hắn dùng ngón tay quệt đi, đưa vào miệng, nuốt xuống.

 

Đường Giai Nhân vẻ mặt đầy ghét bỏ nói: "Ngươi có buồn nôn không hả?! Ngón tay đã rửa chưa? Trên mặt có bụi bẩn có biết không?"

 

Vũ Thiên Quỳnh nói: "Máu không uống, lãng phí thì tiếc lắm."

 

Đường Giai Nhân trực tiếp vặc lại, nói: "Ngươi mà là nữ t.ử, mỗi tháng còn được uống no nê đấy!"

 

Khuôn mặt cực kỳ giống nữ t.ử của Vũ Thiên Quỳnh xuất hiện vết nứt, khóe miệng giật giật vài cái, vô cùng cứng đờ.

 

Đường Giai Nhân cảm thấy có chút hả giận, hừ lạnh một tiếng, liền định đi xuống lầu.

 

Vũ Thiên Quỳnh túm lấy cổ tay Giai Nhân kéo lại, nói: "Đánh người xong liền muốn đi?"

 

Đường Giai Nhân phẫn nộ quay đầu lại, trừng mắt nói: "Không lẽ phải g.i.ế.c người mới được sao?!"

 

Vũ Thiên Quỳnh hỏi: "Nàng dựa vào cái gì mà đ.á.n.h ta? Có lý do gì mà đòi g.i.ế.c?"

 

Đường Giai Nhân cười ha hả giả lả, vùng khỏi tay Vũ Thiên Quỳnh, từng cái từng cái đẩy vai hắn, nói: "Dựa vào việc ngươi giả mạo Hưu Hưu, hại ta phải tuẫn tình theo! Dựa vào việc ngươi giả c.h.ế.t thoát thân, lại tiếp tục đến hại ta! Điều nào, không đáng để g.i.ế.c ngươi một lần?!"

 

Vũ Thiên Quỳnh bị Đường Giai Nhân đẩy va vào bàn, phát ra một tiếng "xoảng".

 

Vũ Thiên Quỳnh đột nhiên ra tay, dùng hai tay túm lấy cổ áo Giai Nhân, trực tiếp đẩy nàng lùi về phía sau, va vào tường, vẻ mặt hung tợn gầm lên: "Giả mạo Đường Bất Hưu thì sao? Hại nàng tuẫn tình thì đã sao? Đã từng đòi mạng nàng hay là lột da Đường Bất Hưu chưa?!"

 

Đường Giai Nhân bị Vũ Thiên Quỳnh đập cho sau gáy choáng váng, cũng học theo dáng vẻ của hắn, túm lấy cổ áo hắn, đẩy ngược hắn về phía sau, trực tiếp va vào mặt tường, lúc này mới gầm lên: "Ta chưa c.h.ế.t còn phải cảm ơn ngươi chắc?!"

 

Vũ Thiên Quỳnh bắt đầu đẩy Đường Giai Nhân, Đường Giai Nhân gồng c.h.ặ.t c.h.â.n sau, giống như một con bò tót, sống c.h.ế.t không chịu nhường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Vũ Thiên Quỳnh đột ngột phát lực, đẩy Đường Giai Nhân trượt thẳng về phía sau.

 

Đường Giai Nhân nháy mắt nhảy lên, dùng đầu gối húc vào cằm Vũ Thiên Quỳnh.

 

Vũ Thiên Quỳnh buông Giai Nhân ra, lùi về phía sau, một chân đạp lên mặt tường, liền định đá ngược trở lại.

 

Đường Giai Nhân trượt sang một bên, kéo lấy ống tay áo rộng thùng thình của hắn.

 

Chỉ nghe "xoẹt" một tiếng, ống tay áo của Vũ Thiên Quỳnh bị xé rách.

 

Đường Giai Nhân tiện tay ném nó đi, nói: "Đồ giẻ rách."

 

Vũ Thiên Quỳnh ra tay nhanh như chớp, một cước đạp lên áo choàng của Đường Giai Nhân, một tay x.é to.ạc ống tay áo của Giai Nhân.

 

Đồng t.ử của Đường Giai Nhân co rụt lại, nhìn cánh tay nổi lên một tầng da gà, ngọn lửa giận trong lòng cũng giống như đám da gà kia, hàng vạn hàng ngàn ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt.

 

Nàng dùng một chiêu dương đông kích tây, nhào lên người Vũ Thiên Quỳnh, giống như một con mèo đang phẫn nộ, dùng móng vuốt xé rách y phục của hắn, khiến hắn cởi trần. Sau đó nhảy sang một bên, vỗ vỗ tay, nhướng nhướng mày.

 

Vũ Thiên Quỳnh toan động thủ, Đường Giai Nhân kéo ống tay áo bị tụt xuống lên trên một chút, lập tức giơ tay ngăn cản, nói: "Hoa Phấn Mặc, ngươi mà động thủ nữa, chính là tên lưu manh thối tha! Tên hái hoa dâm tặc! Dâm tặc! Kẻ vô sỉ! Ta cũng sẽ viết cái gì đó, mắng ngươi khắp giang hồ cho xem!"

 

Vũ Thiên Quỳnh gom lại bộ y phục đã rách nát, chỉ có thể khoác một nửa lên người, nói: "Loại nữ t.ử không biết liêm sỉ như nàng, quả thực hiếm thấy."

 

Đường Giai Nhân nói: "Vật dĩ hy vi quý (Vật hiếm thì quý), đa tạ đã khen ngợi, hậu hội vô kỳ!" Xoay người liền định đi.

 

Vũ Thiên Quỳnh sờ sờ ba vết xước rướm m.á.u trên mặt, lạnh lùng nói: "Xin lỗi."

 

Bước chân của Đường Giai Nhân hơi khựng lại, nghiêng đầu, nhìn về phía Vũ Thiên Quỳnh, hỏi: "Ngươi không phải bị ta đ.á.n.h cho ngu người rồi chứ?"

 

Vũ Thiên Quỳnh đi về phía Đường Giai Nhân, nói: "Nàng coi ta là ai?"

 

Đường Giai Nhân nhìn thẳng vào Vũ Thiên Quỳnh, nói: "Ta muốn coi ngươi là người, được không? Hả? Có được không?"

 

Vũ Thiên Quỳnh đứng khựng lại trước mặt Đường Giai Nhân, chằm chằm nhìn vào mắt nàng, nói: "Ta là Vũ Thiên Quỳnh."

 

Ánh mắt của Vũ Thiên Quỳnh thực sự quá mức nghiêm túc, đến mức Đường Giai Nhân nghi ngờ mình đã nhận nhầm người. Sự nghi ngờ này, chỉ tồn tại trong nháy mắt. Đường Giai Nhân lại trở nên kiên định không chút nghi ngờ, trào phúng nói: "Ta là chị ruột của ngươi."

 

Vũ Thiên Quỳnh đột nhiên ra tay, bóp lấy cổ Đường Giai Nhân, chằm chằm nhìn vào mắt nàng, âm u mà trịnh trọng lặp lại một lần nữa: "Ta là Vũ Thiên Quỳnh."

 

Đường Giai Nhân bị bóp cổ đến mức không thở nổi, sắc mặt đỏ bừng, vội vàng rút chủy thủ ra, kề sát vào cổ Vũ Thiên Quỳnh.

 

Vũ Thiên Quỳnh buông Đường Giai Nhân ra, lùi về sau một bước.

 

Đường Giai Nhân há miệng thở dốc hai hơi, rồi mắng: "Có bệnh! Ngươi là ai thì liên quan gì đến ta?! Ngươi tên gì thì cản trở gì ta? Còn động thủ nữa, c.h.ặ.t đứt móng vuốt của ngươi!" Nàng giơ cao chủy thủ, ánh mắt lộ vẻ đe dọa. Nói cho cùng, nàng vẫn cảm thấy tai nghe không bằng mắt thấy. Người trước mắt này, rõ ràng chính là Hoa Phấn Mặc.

 

Vũ Thiên Quỳnh hướng về phía Đường Giai Nhân cười khẩy một tiếng, nói: "Nàng nói Hoa Phấn Mặc giả mạo Đường Bất Hưu, dụ nàng tuẫn tình. Tại sao nàng không c.h.ế.t? Là nàng đối với Đường Bất Hưu tình cảm không kiên trinh, hay là nàng chỉ đang làm bộ làm tịch mà thôi?"

 

Đường Giai Nhân hơi sững sờ, nói: "Tại sao ta không c.h.ế.t, còn không phải là do ngươi vỗ ta vào một khe nứt sao."

 

Vũ Thiên Quỳnh nói: "Nếu Hoa Phấn Mặc không để nàng tuẫn tình, nàng cớ gì phải hận hắn không c.h.ế.t? Nàng gặp lại khuôn mặt này, chẳng lẽ không nên cảm tạ thần linh sao?"

 

Đường Giai Nhân tặc lưỡi nói: "Ta phải lương thiện đến mức nào, mới có thể vì hắn không c.h.ế.t mà cảm tạ thần linh?"

 

Trong mắt Vũ Thiên Quỳnh xẹt qua một tia dấu vết pha trộn giữa đau khổ và phẫn nộ, sắc mặt hắn lạnh lẽo, âm u cười nói: "Hắn vốn có cơ hội sống sót, nhưng vì cứu nàng, đã nhường lại khe nứt nương thân duy nhất cho nàng, nàng không những không cảm kích, còn vì cái c.h.ế.t của hắn mà hả hê trên nỗi đau của người khác?!"

 

Khóe miệng Đường Giai Nhân giật giật, nói: "Hắn gài bẫy chúng ta, còn muốn bắt ta phải cảm kích?" Không biết từ lúc nào, Đường Giai Nhân thế mà lại đổi giọng, cũng gọi Hoa Phấn Mặc là hắn.

 

Vũ Thiên Quỳnh nói: "Người đ.â.m trọng thương Thu Nguyệt Bạch, là nàng; người nhảy vực, cũng là chính nàng. Hắn không những không ép nàng, còn cứu nàng. Đây, mới là sự thật!"

 

Đường Giai Nhân trực tiếp vặc lại: "Ngươi nếu đã nói như vậy, thì ta chỉ có thể nói, nhảy vực là chuyện của bản thân ta! Ta có cầu xin hắn cứu không? Đây là chuyện của bản thân hắn!" Lời tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Đường Giai Nhân hiểu rõ, đây là một món nợ hồ đồ.

 

Vũ Thiên Quỳnh mắng: "Lang tâm cẩu phế! A xì!"

 

Đường Giai Nhân đáp trả: "Chó chê mèo lắm lông, lo chuyện bao đồng! A xì!"

 

Hai người không nói gì nữa, ngươi vừa hắt xì xong, nàng lập tức hắt xì theo. Hắt xì đến là náo nhiệt.

 

Đợi đến lúc vất vả lắm mới ngừng hắt xì, Đường Giai Nhân hỏi: "Ngươi nói ngươi không phải Hoa Phấn Mặc, rốt cuộc ngươi là ai?"

 

Vũ Thiên Quỳnh hỏi ngược lại: "Không đoán ra sao?"

 

Đường Giai Nhân nói trúng phóc: "Huynh đệ sinh đôi?"

 

Vũ Thiên Quỳnh không đáp lời, coi như ngầm thừa nhận.

 

Trong lòng Đường Giai Nhân nháy mắt trở nên khó chịu. Biết Hoa Phấn Mặc còn sống, nàng vừa tức vừa giận; biết hắn táng thân dưới Hắc Nhai, nàng lại sinh lòng buồn bã. Đương nhiên, sự buồn bã này không thể quá rẻ mạt, nàng vẫn phải thăm dò thật giả một chút.

 

Đường Giai Nhân nói: "Cho ta xem tay trái của ngươi, ta mới tin lời ngươi."

 

Vũ Thiên Quỳnh không hề do dự, tháo từng chiếc móng giả xuống, từ ngón giữa đến ngón áp út, rồi đến ngón út, sau đó chìa cả bàn tay ra, để Đường Giai Nhân nhìn cho kỹ.

 

Năm ngón tay, thon dài giống như nữ t.ử. Ngón út cũng giống như các ngón tay khác, hơi cong cong, không phải là xương khô, cũng không có bất kỳ dấu vết làm giả nào.