Mỹ Nam Bảng

Chương 553: Chiêu Hư Tiếp Cận Chiến Thương Khung



 

Càng là nam t.ử tinh tráng võ công cao cường, hiệu quả hợp hoan với họ càng phi phàm.

 

Câu nói này đã trở thành ma chú của Hoàng Như Ý.

 

Lúc ăn cơm, nghĩ; lúc đi vệ sinh, nghĩ; lúc nhìn thấy Cung chủ đại nhân, càng nghĩ tợn.

 

Nếu nói cả Chiến Ma Cung, ai đối với Chiến Thương Khung thật lòng nhất, Đoạn Thanh Nguyệt không lên tiếng, thì Hoàng Như Ý nhất định sẽ hô hào tranh hạng nhất. Cũng chính vì nguyên nhân này, khi đi tìm Chiến Thương Khung, mới để lại Hoàng Như Ý và Vương Lam Hải trấn thủ Chiến Ma Cung.

 

Suy nghĩ của Hoàng Như Ý có chút quái dị, nhưng không phải là không có não. Hắn cũng không hoàn toàn tin tưởng Đường Giai Nhân, nhưng lại quá động lòng trước đề nghị của cô, không nỡ từ bỏ bất kỳ hy vọng nào. Tuy nhiên, hắn lại không quá dám đ.á.n.h chủ ý lên người Chiến Thương Khung, cho nên... vô cùng khổ não a.

 

Trên đại điện, mọi người chờ báo cáo công việc trong tay cho Chiến Thương Khung, nhưng Chiến Thương Khung mãi vẫn chưa đến.

 

Tám vị đường chủ chia làm hai hàng đứng thẳng, mỗi người đứng ở vị trí của mình.

 

Hàng bên trái từ trước ra sau lần lượt là: Đoạn Thanh Nguyệt, Hứa Hồng Nương, Phương Hắc T.ử và Hà T.ử Lãng.

 

Hàng bên phải từ trước ra sau lần lượt là: Viên Lục Dã, Mị Bạch Nhi, Vương Lam Hải và Hoàng Như Ý.

 

Mị Bạch Nhi luôn đeo khăn che mặt, đôi mắt lúng liếng như tơ quét qua Phương Hắc T.ử và Hà T.ử Lãng đối diện, nói: "Cung chủ đại nhân sao còn chưa tới? Haizz... Không biết vì sao, Cung chủ đại nhân luôn lạnh lùng? Chư vị có biết nguyên do trong đó không? Mị Bạch Nhi nguyện ý phân ưu một hai nha."

 

Hứa Hồng Nương chướng mắt nhất là Mị Bạch Nhi, lập tức cười khẩy một tiếng, nói: "Ngươi có thể làm gì? Chuyện thế gian này, cũng không phải hai chân run lên một cái là giải quyết được."

 

Mị Bạch Nhi dùng đôi mắt kẻ đường viền dài liếc về phía Hứa Hồng Nương đối diện, cười nói: "Chỉ tiếc, phiền não của Cung chủ, chỉ có Mị Bạch Nhi mới giải được. Có người muốn run, Cung chủ lại không thích đâu."

 

Hứa Hồng Nương giận dữ nói: "Đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ!"

 

Mị Bạch Nhi vểnh ngón tay lan hoa cười khanh khách nói: "Ái chà, ta còn không biết, hóa ra người Chiến Ma Cung chúng ta, lại thích nội đấu như vậy a?"

 

Viên Lục Dã đứng ra hòa giải, nói: "Được rồi được rồi, đều bớt tranh cãi vài câu đi."

 

Hứa Hồng Nương liếc mắt nhìn Viên Lục Dã, nói với Đoạn Thanh Nguyệt: "Cái Chiến Ma Cung này sắp thành cái rừng rậm rồi, loại hồ ly lẳng lơ nào cũng vơ vào trong?!"

 

Đoạn Thanh Nguyệt lạnh mặt không nói.

 

Mị Bạch Nhi nói: "Tiện nhân! Ăn nói chú ý chút, cẩn thận cái miệng của ngươi!"

 

Hứa Hồng Nương nói: "Sợ ngươi?! Tới, chúng ta luyện thử xem, ta ngược lại muốn xem cái chân kia của ngươi run đê tiện đến mức nào!"

 

Thân mình Mị Bạch Nhi khẽ động, định ra tay.

 

Đoạn Thanh Nguyệt lạnh lùng nói: "Đủ rồi!"

 

Mị Bạch Nhi vẫn có chút sợ Đoạn Thanh Nguyệt, uốn éo eo hừ một tiếng, nhưng không ra tay nữa.

 

Hứa Hồng Nương phỉ nhổ một tiếng, bày tỏ sự bất mãn của mình.

 

Hoàng Như Ý vốn đứng ở cuối hàng, hắn nói nhỏ với Vương Lam Hải đứng trước mình: "Lam đường chủ, chúng ta đổi chỗ được không?"

 

Giọng nói của Hoàng Như Ý dịu dàng, nhưng lại khiến Vương Lam Hải nổi da gà toàn thân. Hắn cười đáp: "Được, tự nhiên là được." Rồi làm động tác mời.

 

Hoàng Như Ý uốn éo eo, hớn hở tiến lên một vị trí, sau đó trực tiếp vòng qua Mị Bạch Nhi, dùng thân hình tráng kiện húc cô ta ra, chiếm lấy vị trí thứ hai.

 

Mị Bạch Nhi vừa định phát tác, lại nhìn thấy Chiến Thương Khung đi ra, lập tức ngậm miệng không nói, ném mị nhãn về phía hắn.

 

Chiến Thương Khung ngồi trên chiếc ghế đầu hổ bá khí, nhìn xuống tám người dưới chín bậc thang, nói: "Báo đi."

 

Tám người lần lượt báo cáo rõ ràng công việc trong tay mình, có chỗ nào không nắm chắc thì trực tiếp xin chỉ thị của Chiến Thương Khung.

 

Hứa Hồng Nương nói: "Khởi bẩm Cung chủ, Từ Gia Bang giương cờ chính nghĩa võ lâm, đang xúi giục các bang phái nhỏ khác, muốn đối phó với chúng ta. Nếu là trước kia, đều là Hắc đường chủ đi dọn dẹp đám người này. Nhưng hôm nay có điểm khác biệt là, Từ Gia Bang này có dây mơ rễ má với Thu Nguyệt Bạch."

 

Chiến Thương Khung dựa nghiêng vào ghế, gác một chân lên chân ghế, nói: "Thu Nguyệt Bạch còn g.i.ế.c được, huống chi là dây mơ rễ má?! Phương Hắc Tử, xử lý sạch sẽ."

 

Phương Hắc T.ử lập tức ôm quyền đáp: "Nặc!"

 

Viên Lục Dã nói: "Khởi bẩm Cung chủ, gần đây một trăm ba mươi hai sòng bạc, năm mươi tám t.ửu lầu, hai mươi mốt thanh lâu của chúng ta..."

 

Chiến Thương Khung cắt ngang lời Viên Lục Dã, nói: "Bản cung không cần biết mình có bao nhiêu sản nghiệp, chỉ nói kết quả."

 

Viên Lục Dã cười nịnh nọt, đáp: "Vâng, Cung chủ dạy phải, là thuộc hạ dài dòng. Khởi bẩm Cung chủ, những thứ này đều là buôn bán hái ra tiền, nhưng có tám sòng bạc bắt đầu thua lỗ, thuộc hạ nghi ngờ có người giở trò, muốn đi xem thử."

 

Chiến Thương Khung giơ tay lên, biểu thị đồng ý. Phong cách xử sự kia, thật sự là sạch sẽ gọn gàng, không chút dây dưa dài dòng.

 

Hoàng Như Ý trông mong nhìn Chiến Thương Khung, mãi không nói lời nào.

 

Chiến Thương Khung bị hắn nhìn đến mức vô cùng khó chịu, nhấc cái chân đang gác trên tay vịn xuống, đổi thành vắt chéo chân, hỏi: "Còn chuyện gì không?"

 

Bảy vị đường chủ nói không có việc gì, Hoàng Như Ý lại không lên tiếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chiến Thương Khung thân là Cung chủ Chiến Ma Cung, lại cứ bó tay hết cách với Hoàng Như Ý. Hoàng Như Ý không chỉ võ công cao cường, mà sức chiến đấu còn kinh người. Vốn là nhân tài hiếm có, lại có một cái giọng nói như vậy. Hắn vừa mở miệng, ai cũng phải nổi da gà. Không thể phủ nhận rằng, Hoàng Như Ý trung thành tận tâm. Nhưng điều khiến Chiến Thương Khung không chịu nổi là, Hoàng Như Ý cứ nhìn chằm chằm vào hắn, giống như người đói mấy năm nhìn thấy một miếng thịt mỡ đang xèo xèo chảy mỡ.

 

Trước kia còn đỡ hơn chút, bộ dạng hôm nay, thật sự là càng ngày càng quái dị.

 

Chiến Thương Khung nghĩ đến mỹ nhân mà Hoàng Như Ý cướp về, trong lòng hơi yên tâm, lúc này mới mở miệng nói: "Hoàng đường chủ, vị mỹ nhân kia của ngươi..."

 

Hoàng Như Ý lập tức căng thẳng, cắt ngang lời Chiến Thương Khung, nói: "Cung chủ chớ có nhớ thương nàng, nàng vừa mở miệng chính là giọng nam t.ử, thực sự dọa người."

 

Chiến Thương Khung thầm nghĩ: Thảo nào lại quý báu như vậy, hóa ra là đồng bệnh tương liên. Có điều, hắn nhớ thương mỹ nhân của Hoàng Như Ý bao giờ?

 

Chiến Thương Khung không nói gì, thấy mọi người không còn việc gì, trực tiếp cho lui.

 

Hoàng Như Ý thu hồi ánh mắt lưu luyến không rời, lén thở phào một hơi.

 

Mị Bạch Nhi đã sớm nhìn ra manh mối, cười khanh khách một tiếng, nói: "Cung chủ thật sự là nam t.ử dũng mãnh nhất, người thường không thể phối hợp được đâu."

 

Hoàng Như Ý nhìn về phía Mị Bạch Nhi.

 

Mị Bạch Nhi cười phong tao, xoay người rời đi.

 

Hoàng Như Ý đột nhiên mở miệng hỏi: "Ngươi có phải ngủ với rất nhiều nam nhân, mới trở nên vũ mị như vậy không?"

 

Mị Bạch Nhi hung hăng phỉ nhổ trong lòng, ngoài mặt lại cười phong lưu, đến gần Hoàng Như Ý, thì thầm nói: "Đúng vậy. Chỉ có trải qua nam nhân, mới có thể khiến nữ t.ử phong tình vạn chủng. Ta nha, tự nhiên là ngủ với nam nhân nhiều rồi, mới biết Cung chủ là nam nhân nhất."

 

Lời này chẳng khác nào khẳng định lời của Đường Giai Nhân.

 

Trái tim Hoàng Như Ý như đ.á.n.h trống, bức tường đá dựng quanh trái tim kia, trong từng tiếng chấn động vỡ vụn thành cặn bã.

 

Hoàng Như Ý mắt thấy xung quanh không còn ai, đi nhanh hai bước, muốn đuổi theo Mị Bạch Nhi, không thẹn học hỏi kẻ dưới, moi chút "hàng khô" ra. Lại thấy tùy tùng bên cạnh Chiến Thương Khung nói với Mị Bạch Nhi: "Cung chủ bảo ngươi đầu giờ Hợi đến hậu điện."

 

Mị Bạch Nhi nói giọng mềm mại: "Xin hồi bẩm Cung chủ, Mị Bạch Nhi nhất định sẽ đến đúng giờ đợi Cung chủ đại nhân."

 

Sau khi tùy tùng và Mị Bạch Nhi rời đi, Hoàng Như Ý lại ngẩn ngơ hồi lâu, lúc này mới trở về chỗ ở.

 

Đường Giai Nhân thấy hắn hồn xiêu phách lạc, nhưng không vội vàng truy hỏi.

 

Hồi lâu, Hoàng Như Ý tự mình mở miệng nói: "Chuyện nam nhân và nam nhân này..."

 

Đường Giai Nhân cúi đầu, làm ra vẻ thẹn thùng, nói: "Cái gọi là hợp hoan, chỉ cần hợp lại cùng một chỗ, đâu quản được ai trên ai dưới chứ?"

 

Hoàng Như Ý lập tức cảm thấy căn phòng tối tăm của mình, trong nháy mắt mở ra vô số cửa sổ nhỏ, thật sáng sủa a! Hắn hỏi: "Cái này... dễ dàng?"

 

Đường Giai Nhân chau mày nói: "Nói dễ dàng sao được? Chuyện này cũng giống như tập văn luyện võ, không tàn nhẫn với bản thân một chút, làm sao có thể thành công? Trong tay ta không có thứ gì, nhưng mà... cái ả Bạch Nhi gì đó, chắc hẳn là có. Nếu không, Cung chủ anh tuấn bất phàm như thiên thần trong miệng ngươi, sao có thể coi trọng loại nữ nhân đó?"

 

Hoàng Như Ý lập tức cảm thấy gặp được tri kỷ, vỗ tay khen hay: "Chính là đạo lý này! Trước kia ta không nghĩ tới, bây giờ mới nghĩ thông, chẳng qua là chút thủ đoạn hạ lưu mà thôi. Hừ!"

 

Đường Giai Nhân cười phối hợp nói: "Còn không phải sao."

 

Hoàng Như Ý nói: "Ta đã bắt mạch cho ngươi, phát hiện ngươi không hề có nội lực. Nếu ngươi luyện võ sớm hơn chút, nhất định có một phen thành tựu."

 

Đường Giai Nhân cười tươi như hoa, nói: "Giờ cũng không muộn. Đợi ngươi rảnh rỗi, dạy ta một chút được không?"

 

Hoàng Như Ý khó xử nói: "Để sau hãy bàn."

 

Đường Giai Nhân vẻ mặt thất vọng, Hoàng Như Ý lại nảy sinh cảm giác tự hào. Hắn sai người múc nước nóng, hưng phấn tắm rửa sạch sẽ, lại thay váy áo thướt tha, đeo khăn che mặt, khoác áo choàng, trước giờ Hợi, đuổi hết tất cả mọi người đi, lúc này mới lén lút ra cửa.

 

Đường Giai Nhân rút d.a.o găm từ trong ủng ra, lau lau, nói với ngọn nến u ám: "Điêu Điêu, ta đưa Chiến Thương Khung xuống bầu bạn nói chuyện với chàng trước." Thu d.a.o găm vào tay áo, lẻn ra khỏi phòng.

 

Đường Giai Nhân đi theo sau Hoàng Như Ý, một đường đi tới hậu điện.

 

Ban đêm, không có việc đặc biệt, đại điện sẽ không mở. Trong hậu điện có luyện võ trường, thư phòng, hồ tắm, cùng với các loại nhạc cụ để Chiến Thương Khung hưởng lạc. Hậu điện so với đại điện thì nhỏ hơn nhiều, nhưng không có vẻ trống trải như vậy.

 

Hoàng Như Ý nấp ở con đường tất yếu dẫn tới hậu điện, quả nhiên nhìn thấy Mị Bạch Nhi một thân quyến rũ yêu kiều đạp ánh trăng mà đến. Hắn quyết tâm, đ.á.n.h lén Mị Bạch Nhi, kéo cô ta vào bụi cây giấu đi, lục soát lấy túi thơm tẩm mị hương, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, sau đó hung hăng đá Mị Bạch Nhi hai cái, lúc này mới hừ lạnh một tiếng, chỉnh lý váy áo, đội mũ lên, che khuất mi mắt, dưới sự che chở của áo choàng, đi về phía hậu điện.

 

Hoàng Như Ý che chắn bản thân kín mít, chỉ giơ lệnh bài khắc chữ Hoàng cho người gác cổng xem.

 

Người gác cổng nói: "Đêm đã khuya, Hoàng đường chủ muốn gặp Cung chủ, hay là ngày mai hãy đến."

 

Hoàng Như Ý nói: "Cung chủ tuyên bản đường chủ, bản đường chủ mới dám tới. Các ngươi nếu cản trở, bản đường chủ sẽ về!" Nói xong, định xoay người đi.

 

Người gác cổng suy nghĩ một chút, cảm thấy Hoàng Như Ý không dám nói dối, liền cho người vào.

 

Đường Giai Nhân một chút cũng không tò mò về Mị Bạch Nhi, trực tiếp lục soát lệnh bài trên người cô ta, cầm trong tay, sau đó mới lột áo choàng của cô ta quấn lên người, giật khăn che mặt đeo lên mặt. Cô vô tình liếc nhìn Mị Bạch Nhi một cái, phát hiện người này lại vẽ rất nhiều hình xăm trên mặt. Cũng không biết là che xấu, hay là có nguyên do khác.

 

Cô không nhìn nữa, đội mũ kỹ càng, cũng che khuất mi mắt, đi về phía lối vào hậu điện.

 

Đường Giai Nhân vốn giỏi bắt chước người khác, tuy chưa nghe Mị Bạch Nhi nói chuyện, nhưng học theo dáng đi của cô ta, một đường lắc lư đến lối vào hậu điện, giơ lệnh bài khắc chữ Bạch trong tay lên, trực tiếp được cho đi. Cung chủ triệu kiến Bạch đường chủ, chuyện này đã được dặn dò, người gác cổng nhớ rõ.