Mỹ Nam Bảng

Chương 661: Nhân Danh Máu Tươi



 

Sau khi giả diện nhân Sói Dữ thi xong toàn bộ kim vàng, mặt Chiến Thương Khung đã chuyển sang màu giấy vàng, đó mới thực sự là ngậm lấy hơi thở cuối cùng.

 

Người của Chiến Ma Cung vội hỏi thế nào.

 

Giả diện nhân Sói Dữ lấy ra ba viên t.h.u.ố.c to bằng mắt bò, đưa cho Hà T.ử Lãng, mệt mỏi nói:

 

“Dùng một bát nước sôi sùng sục nấu chảy ra, đút cho Chiến cung chủ uống.” Đảo mắt một vòng, liếc Đường Giai Nhân một cái, giống như con rắn độc hiểm ác, thò lưỡi đỏ ra nói, “Máu huyết toàn thân Chiến cung chủ chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ có cách lấy m.á.u bù m.á.u, mới giúp hắn tỉnh lại, khôi phục như lúc ban đầu, bằng không... phí công nhọc sức.”

 

Đường Giai Nhân nhận ra ác ý của giả diện nhân Sói Dữ, lập tức cảnh giác lên.

 

Quả nhiên, giả diện nhân Sói Dữ nói:

 

“Ai sẽ lấy m.á.u của chính mình, đút cho Chiến cung chủ?”

 

Hà T.ử Lãng nói:

 

“Để ta.”

 

Phương Hắc T.ử hét lên:

 

“Để ta để ta! Ta có sức, m.á.u cũng nhiều.”

 

Giả diện nhân Sói Dữ âm u nói:

 

“E rằng không được.” Hắn nhìn Đường Giai Nhân, phát ra một tiếng cười khiến người ta sởn gai ốc, tiếp tục nói, “Chính gọi là âm dương điều hòa, m.á.u của vị đường chủ này là thích hợp nhất.”

 

Ánh mắt của đám người Vương Lam Hải lập tức chuyển sang mặt Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân cảm thấy cảnh tượng này thật sự có chút k.h.ủ.n.g b.ố. Không hiểu sao, nàng lập tức liên tưởng đến bà ngoại của Hưu Hưu, vị nữ t.ử Đường Môn trở thành Ma Liên Thánh Quả kia. Khi người đời biết m.á.u thịt của bà có thể chữa trị bệnh tật, kéo dài sinh mệnh, ánh mắt nhìn bà có phải cũng nóng bỏng, k.h.ủ.n.g b.ố như vậy không? Không... nhất định còn mãnh liệt hơn gấp trăm lần. Đường Giai Nhân đột nhiên có chút sợ hãi. Nàng sợ người khác biết m.á.u thịt của mình là Ma Liên Thánh Quả thực sự, sợ người khác dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng, khiến nàng hoảng sợ bất an. Thật sự, nàng đã cảm thấy đau thịt rồi.

 

Nhưng, bất luận lúc nào, cũng không thể lùi bước!

 

Đặc biệt là, khi không có đường lui, thì bắt buộc phải xông lên phía trước, xông cho người khác một trận binh hoang mã loạn.

 

Nếu như người khác biết tác dụng m.á.u thịt của nàng... hậu quả không thể tưởng tượng nổi. Ồ, thực ra, nàng cũng không biết m.á.u thịt của mình có tác dụng với người khác hay không. Nàng luôn vô cùng quý trọng bản thân, ngay cả vết thương nhỏ như đ.â.m thủng ngón tay cũng không nỡ tạo ra. Nghĩ đến đ.â.m thủng ngón tay, Đường Giai Nhân lờ mờ cảm thấy, vừa rồi lúc khâu vết thương cho Hoàng Như Ý, hình như có dùng kim đ.â.m mình một cái. Còn về việc có chảy m.á.u hay không, thì nàng không biết, dù sao lúc đó đầy tay đều là m.á.u của Hoàng Như Ý.

 

Đường Giai Nhân nhanh ch.óng hoàn hồn, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, khinh bỉ nói:

 

“Theo cách nói này của ông, cái bụng của Hoàng Như Ý bị rạch ra rồi, chỉ cần gặm nhấm bụng của nữ t.ử là có thể khỏi sao?”

 

“Khụ...” Đám người Vương Lam Hải hắng giọng.

 

Giả diện nhân Sói Dữ cạn lời, chỉ đành buông lời tàn nhẫn, nói:

 

“Những gì lão phu nên nói đều đã nói rõ, các ngươi có muốn cứu Chiến cung chủ hay không, đó là chuyện của chính các ngươi.”

 

Vương Lam Hải và Viên Lục Dã lại nhìn về phía Đường Giai Nhân, trong ánh mắt rõ ràng bùng lên ngọn lửa dữ dội, nhưng lại khiến người ta cảm thấy ớn lạnh gấp bội.

 

Đường Giai Nhân biết, những người này sẽ không quan tâm đến sống c.h.ế.t của nàng. Nếu có thể dùng tính mạng của nàng, để cứu tính mạng của Chiến Thương Khung, tin chắc bọn họ nhất định sẽ vui vẻ hớn hở băm vằm nàng ra thành tám mảnh đút cho Chiến Thương Khung ăn. Lúc này, nói gì cũng có vẻ vô dụng. Đường Giai Nhân chuẩn bị chuồn thôi.

 

Nàng lùi về sau nửa bước, lại phát hiện sau lưng bị Phương Hắc T.ử chặn lại.

 

Trong lòng Đường Giai Nhân lạnh toát, liền nghe Phương Hắc T.ử nói:

 

“Ta ra ngoài bắt hai mụ đàn bà về, m.á.u của Hoa đường chủ, chưa chắc đã đủ dùng.”

 

Đường Giai Nhân dùng đuôi mắt nhìn Phương Hắc Tử, chỉ thấy hắn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, rõ ràng đang nhẫn nhịn lửa giận. Mà ngọn lửa giận này, rõ ràng là nhắm vào giả diện nhân Sói Dữ.

 

Hà T.ử Lãng nhìn Đường Giai Nhân, không nói gì. Hắn đối với Hoa đường chủ luôn giữ thái độ hoài nghi, chỉ vì Hứa Hồng Nương là gian tế, Đoạn Thanh Nguyệt bỏ mạng, Mị Bạch Nhi phản chủ, những nữ nhân này người này so với người kia càng không đáng tin cậy. Chiến Ma Cung bị Thu Nguyệt Bạch đ.á.n.h lén, bao nhiêu người c.h.ế.t thì c.h.ế.t thương thì thương, chỉ có một mình Hoa đường chủ là nhảy nhót tưng bừng.

 

Giả diện nhân Sói Dữ hỏi:

 

“Ngươi có thể tìm được người từng được Chiến cung chủ sủng hạnh không? Chỉ có cơ thể từng song tu, m.á.u này mới có thể quán thông.”

 

Mắt Đường Giai Nhân sáng lên, giả vờ sợ hãi, hỏi:

 

“Thật... thật sự bắt buộc phải là người từng được cung chủ sủng hạnh, mới... mới được sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Giả diện nhân Sói Dữ lạnh lùng nói:

 

“Lão phu không cần thiết phải lừa người.”

 

Đường Giai Nhân làm ra vẻ buồn bã, nói:

 

“Ta rất muốn dâng lên cung chủ một bát m.á.u nóng to, làm sao... cung chủ chưa từng sủng hạnh ta.” Vừa đưa tay ra, muốn che mặt, làm ra vẻ khóc lóc, nhưng thấy hai bàn tay đầy vết m.á.u khô, lập tức thay đổi chủ ý, bước nhanh hai bước đến bên sập của Hoàng Như Ý, ngồi xổm xuống, dùng nước trong chậu rửa tay.

 

Một câu nói và hành động này của Đường Giai Nhân, quả thực khiến giả diện nhân Sói Dữ hơi phát ngốc. Nhìn cái tác phong kia của Đường Giai Nhân, chỗ nào giống nữ t.ử chưa từng thị tẩm?

 

Giả diện nhân Sói Dữ nói:

 

“Đây không phải là lời thoái thác của Hoa đường chủ chứ?”

 

Đường Giai Nhân nhìn Phương Hắc Tử, nói:

 

“Phương Hắc Tử, ngươi mỗi ngày đều đi theo bên cạnh cung chủ, ngươi nói xem, cung chủ đã cho ta thị tẩm chưa?”

 

Phương Hắc T.ử làm sao biết Đường Giai Nhân đã thị tẩm hay chưa? Tuy nhiên, hắn thô kệch thì có thô kệch, nhưng không hề ngốc. Hắn nhìn ra được, giả diện nhân Sói Dữ chính là muốn xử lý Đường Giai Nhân, còn những người như Vương Lam Hải và Viên Lục Dã, chỉ cần có thể làm cung chủ tỉnh lại, c.h.ế.t ai cũng không bận tâm. Hoàng Như Ý như vậy, Hoa Cô cũng như thế. Từ lúc bước chân vào Chiến Ma Cung, hắn đã thề trung thành với Chiến Thương Khung, nhưng nhìn tác phong của đám người Vương Lam Hải, trong lòng cũng lờ mờ không vui. Đặc biệt là, vừa rồi Hoàng Như Ý sắp c.h.ế.t, người khác đều thờ ơ, chỉ có Hoa đường chủ giúp hắn cứu chữa Hoàng Như Ý. Món nợ ân tình này, hắn phải trả.

 

Phương Hắc T.ử dưới cái trừng mắt đưa tình của Đường Giai Nhân, lập tức nói:

 

“Bình thường cung chủ thương Hoa đường chủ nhất, hai người thường xuyên đùa giỡn vui vẻ, nhưng chưa... chưa để Hoa đường chủ thị tẩm.”

 

Lời này vừa nói ra, không ai tin. Chưa thị tẩm mà dính lấy nhau như vậy? Chưa thị tẩm mà đắc ý như vậy?

 

Viên Lục Dã nói:

 

“Hắc đường chủ, cung chủ sủng hạnh ai không sủng hạnh ai, ai cũng không thể cứ chằm chằm nhìn mãi được đúng không?”

 

Phương Hắc T.ử đỏ bừng mặt, ồm ồm nói:

 

“Ta luôn đi theo bên cạnh cung chủ, tự nhiên rõ ràng chuyện này! Các... các ngươi không biết, cung chủ từng dặn dò, phàm là nữ t.ử thị tẩm, hôm sau đều sẽ ban cho một bát t.h.u.ố.c, cung chủ không để bất kỳ nữ t.ử nào mang thai. Cung chủ chưa từng dặn dò ta, chuẩn bị t.h.u.ố.c cho Hoa đường chủ.”

 

Tinh thần hóng hớt của Đường Giai Nhân hừng hực bốc cháy, ngẩng đầu hỏi:

 

“Từng chuẩn bị t.h.u.ố.c cho Mị Bạch Nhi rồi chứ?”

 

Mặt Phương Hắc T.ử lập tức nhăn nhúm lại. Nửa ngày sau, mới mất tự nhiên gật gật đầu.

 

Đường Giai Nhân cảm thấy mình sắp bật cười, nhưng đành phải cố nhịn, đau khổ nói:

 

“Thật tội nghiệp cho nam nhi cường tráng kiện mỹ như cung chủ nhà ta~” Tiếng thở dài này, thật sự là uyển chuyển như hát vậy.

 

Mấy khuôn mặt trong Chiến Ma Cung, đồng loạt nhăn nhúm lại.

 

Giả diện nhân Sói Dữ không cam lòng, nhưng cũng chỉ đành im hơi lặng tiếng, tạm thời bỏ qua, hừ lạnh nói:

 

“Không ngờ, Chiến cung chủ còn có tác phong như vậy. Vậy Mị Bạch Nhi kia đâu?”

 

Đường Giai Nhân sảng khoái đáp:

 

“C.h.ế.t rồi.”

 

Giả diện nhân Sói Dữ không vui nói:

 

“Mang một kẻ chưa c.h.ế.t tới đây.”

 

Thế này thì quá làm khó người ta rồi. Đường Giai Nhân nói:

 

“Phàm là người từng được cung chủ chúng ta sủng hạnh, không c.h.ế.t cũng bị thương, đều không biết đi đâu mất rồi.” Nàng hơi khựng lại, ý cười ngập tràn trong mắt, bưng chậu đồng đầy m.á.u loãng của Hoàng Như Ý lên, “Có lẽ, chậu m.á.u loãng này vẫn có thể đáp ứng yêu cầu của ông đấy.”

 

Nhớ lại đêm hỗn loạn đó, mấy khuôn mặt trong Chiến Ma Cung triệt để đen như đ.í.t nồi.

 

“Phụt...” Giả diện nhân mặt đỏ phát ra một tiếng cười nhạo.