Người của Chiến Ma Cung ngày đêm không ngủ canh giữ bên giường Chiến Thương Khung, mong ngóng hắn sớm ngày tỉnh lại.
Mặt trời lên cao treo trên đỉnh đầu, Chiến Thương Khung vẫn hai mắt nhắm nghiền, không hề có dấu hiệu tỉnh lại. Chỉ có điều sắc mặt kia, so với ban đêm đã tốt hơn nhiều.
Vương Lam Hải vội nói: “Còn xin thần y chỉ điểm đôi chút, làm thế nào để cung chủ mau ch.óng tỉnh lại?”
Hung Lang giả diện nhân nói: “Lão phu đã nói, lấy thần dưỡng thần, lấy huyết dưỡng huyết. Chiến cung chủ mất m.á.u quá nhiều, chỉ có bổ m.á.u, mới là thượng sách.”
Vương Lam Hải hỏi: “Có cần uống t.h.u.ố.c nữa không?”
Hung Lang giả diện nhân đáp: “Thuốc giải độc và t.h.u.ố.c bổ, đều phải song quản tề hạ. Nhưng thân thể Chiến cung chủ yếu ớt, e là không chịu nổi những thứ này...”
Đường Giai Nhân tiếp lời: “Cho nên tốt nhất là tìm một người, để người đó uống hết những t.h.u.ố.c giải độc và t.h.u.ố.c bổ kia, sau đó cắt m.á.u đút cho Chiến cung chủ dùng. Người này ấy à, tốt nhất là xử nữ, đúng không?”
Hung Lang giả diện nhân không ngờ, vị Hoa đường chủ vẫn luôn che mặt này lại thông minh như vậy, nhất thời không nói nên lời.
Phương Hắc T.ử ngược lại vô cùng phối hợp, hỏi: “Sao ngươi biết?”
Đường Giai Nhân lườm Hung Lang giả diện nhân một cái, học theo cách nói chuyện của hắn, âm dương quái khí nói: “Chuyện này có gì khó? Người ta đào hố ngươi cứ nhảy theo là được. Một lần hãm hại không thành, thì đến hai lần. Dù sao ở đây chỉ có ta là nữ t.ử dám đắc tội hắn, hắn nếu không phát huy cái tính cách lòng dạ hẹp hòi, so đo từng tí một của mình đến cực điểm, thì sao được?!”
Hung Lang giả diện nhân đã một bó tuổi, bị một con ranh con chặn họng đến mất hết mặt mũi, trực tiếp giơ tay lên, giận dữ quát: “Muốn c.h.ế.t!”
Phương Hắc T.ử lập tức chắn trước mặt Đường Giai Nhân, giọng ồm ồm nói: “Ngươi làm cái gì?!”
Vương Lam Hải lập tức cảm thấy đau đầu dị thường. Hắn nháy mắt với Viên Lục Dã.
Viên Lục Dã nở nụ cười đầy mặt, đứng vào giữa Phương Hắc T.ử và Hung Lang giả diện nhân, nói: “Thần y đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với một tiểu nha đầu.”
Hung Lang giả diện nhân phất tay áo bỏ tay xuống, nói: “Duy tiểu nhân và nữ t.ử là khó nuôi nhất!”
Đường Giai Nhân thò đầu ra nói: “Làm gì mà cứ gộp ta với ngươi vào để bôi bác thế? Ngươi là chân tiểu nhân, ta là mỹ mạo nữ t.ử.”
Ái chà chà... Đây là muốn chọc tức c.h.ế.t người ta a?!
Hung Lang giả diện nhân ôm n.g.ự.c, cảm thấy cơn đau nhói ở tim chưa từng có.
Vương Lam Hải quát: “Làm càn! Sao lại buông lời bất kính với thần y?”
Đường Giai Nhân liếc Vương Lam Hải một cái, nói: “Ngươi là đường chủ, ta cũng là đường chủ, ngươi dựa vào cái gì mà quát ta, bất kính với ta?!”
Vương Lam Hải nghẹn họng.
Đường Giai Nhân hừ lạnh một tiếng, xoay người, sải bước đi ra ngoài.
Vương Lam Hải vội hỏi: “Ngươi đi đâu?”
Đường Giai Nhân xoa xoa bụng, nói: “Đói rồi.”
Hung Lang giả diện nhân âm trầm nói: “Đói rồi? Vừa hay đem t.h.u.ố.c bổ và t.h.u.ố.c giải độc đút cho ả.”
Đường Giai Nhân quay đầu, liếc xéo Hung Lang giả diện nhân, giận dữ nói: “Không hành hạ c.h.ế.t ta, có phải ngươi khó tiêu mối hận trong lòng không hả? Ta là g.i.ế.c cả nhà ngươi, hay là thiến ngươi rồi? Đàn ông đàn ang thì không thể đại lượng một chút sao? Người sao có thể càng sống tâm địa càng nhỏ nhen thế hả?!”
Hung Lang giả diện nhân biết, không thể tiếp tục dây dưa với nữ t.ử trước mắt nữa, nếu không... hắn sẽ không nhịn được mà g.i.ế.c người.
Đường Giai Nhân tiếp tục nói: “Tối qua ngươi nói, cần cái gì mà m.á.u âm dương điều hòa, kết quả thì sao? Giờ không cần nữa? Lại nghĩ muốn cái gì mà m.á.u xử nữ? Sao thế, không có m.á.u thì y thuật của ngươi không linh nghiệm nữa à? Nếu m.á.u có tác dụng, chúng ta mời ngươi về làm cái gì? Ta trực tiếp lấy m.á.u trị liệu cho cung chủ chẳng phải tốt hơn sao? Ngươi nói xem, có phải ngươi không nắm chắc chữa khỏi cho cung chủ, cho nên mới lôi thôi lếch thếch đông tây nam bắc? Ta cảnh cáo ngươi, ngươi mà còn như vậy, ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”
Hung Lang giả diện nhân chưa từng bị người ta nghi ngờ, giáo huấn như vậy bao giờ. Từng tiếng chỉ trích của Đường Giai Nhân, giống như từng bàn tay nhỏ đầy gai, tát bôm bốp vào cái mặt già của hắn, kéo theo một mảng m.á.u thịt be bét a.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đau không? Đó là đau thật. Đau đến mức hắn nghiến răng nghiến lợi, gân xanh nổi đầy đầu, hận không thể rút gân, ăn xương ả mới hả dạ!
Hung Lang giả diện nhân không thể nhịn được nữa, trong nháy mắt ra tay tấn công về phía Đường Giai Nhân.
Phương Hắc T.ử và Viên Lục Dã ra tay ngăn cản, lại bị hắn rung tay chấn bay.
Ngay khi tay hắn sắp chạm vào Đường Giai Nhân, Hồng Kiểm giả diện nhân lại lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện trước mặt Hung Lang giả diện nhân, chặn hắn lại.
Hung Lang giả diện nhân nhìn chằm chằm vào mắt Hồng Kiểm giả diện nhân, trầm giọng nói: “Ý gì?”
Hồng Kiểm giả diện nhân đáp: “Dặn dò của chủ t.ử, ngươi quên rồi?”
Đây là lần đầu tiên Hồng Kiểm giả diện nhân mở miệng nói chuyện, giọng nói lạnh lẽo mà khàn khàn, thậm chí còn mang theo chút âm điệu hư vô mờ mịt, đặc biệt không chân thực.
Hung Lang giả diện nhân chỉ đành căm hận hừ lạnh một tiếng, vòng qua Hồng Kiểm giả diện nhân đi ra ngoài.
Vương Lam Hải lập tức đuổi theo, nói: “Thần y, ngài không thể cứ thế bỏ đi được. Cung chủ của chúng ta khi nào có thể tỉnh, còn cần chuẩn bị những gì, còn xin nhất nhất cho biết.”
Hung Lang giả diện nhân nói: “Chiến Ma Cung các ngươi tự xưng tà đạo, hành sự quỷ quyệt, vậy mà ngay cả một con ranh con cũng không nỡ g.i.ế.c!”
Sắc mặt Vương Lam Hải hơi trầm xuống, nói: “Nếu thật sự có thể khiến cung chủ tỉnh lại, đừng nói g.i.ế.c một Hoa đường chủ, cho dù g.i.ế.c thêm tại hạ, cũng không ai không cam lòng. Chỉ là... nếu thần y vì Hoa đường chủ ngôn ngữ mạo phạm, liền không làm gì, thứ cho Chiến Ma Cung khó lòng chấp nhận.” Dứt lời, lại chắn ngay trước mặt Hung Lang giả diện nhân.
Hung Lang giả diện nhân cười lạnh nói: “Ngươi tưởng rằng, dựa vào mấy người các ngươi là có thể cản được lão phu?”
Vương Lam Hải cười tính trước trong lòng, nói: “Sức người có khi không bằng máy móc. Thần y thử xem sẽ biết.”
Hà T.ử Lãng vốn ít khi thể hiện sự tồn tại xuất hiện bên cạnh Hung Lang giả diện nhân, trong tay cầm một vật hình ống màu đen, chính là Đoạn Mệnh Hạp T.ử đã được cải tiến.
Hắn nói: “Năm trăm cây độc châm, mảnh như lông trâu, rợp trời dậy đất, kiến huyết phong hầu.”
Đôi mắt Hung Lang giả diện nhân trầm xuống.
Hồng Kiểm giả diện nhân nói: “Đã như vậy, chúng ta cứ ở lại Chiến Ma Cung trước, đợi Chiến cung chủ thân thể khôi phục, sẽ rời đi.”
Hung Lang giả diện nhân nhìn về phía Hồng Kiểm giả diện nhân, nói: “Ngươi dám thay lão phu quyết định?!”
Hồng Kiểm giả diện nhân phát ra một tiếng cười khẩy, nói: “Ngươi nếu không phục, cứ việc rời đi, ta không cản. Trở về rồi, ngươi tự mình ăn nói với chủ t.ử.”
Đúng vậy, Hồng Kiểm giả diện nhân không cản, nhưng người của Chiến Ma Cung sẽ để hắn đi sao? Trở về ăn nói với chủ t.ử thế nào? Nói mình bị chọc tức bỏ đi? Hung Lang giả diện nhân hết cách, chỉ đành dùng sự im lặng không nói, biểu thị lập trường cuối cùng của mình. Lập trường gì? Lập trường ngầm thừa nhận.
Đường Giai Nhân cười lớn ngông cuồng: “Ha ha ha...”
Phương Hắc T.ử hỏi: “Sao ngươi cười thế?”
Đường Giai Nhân đáp: “Lẽ nào Chiến Ma Cung chúng ta đường đường là tà môn ngoại đạo, không nên cười phóng túng như vậy? Còn phải học theo đám võ lâm chính phái kia ôm quyền mỉm cười?”
Phương Hắc T.ử nói: “Thôi được rồi, ngươi cứ cười thế đi.”
Đường Giai Nhân chống nạnh, hất hàm sai khiến Hung Lang giả diện nhân: “Đi chữa khỏi cho cung chủ, nếu không không cho ngươi ăn cơm!”
Hung Lang giả diện nhân nghiến răng nói: “Tiểu nha đầu, tin lão phu cho ngươi c.h.ế.t không?”
Đường Giai Nhân vung tay lên, nói: “Đừng c.h.é.m gió, đều là người có tuổi cả rồi.”
Hung Lang giả diện nhân tức đến ngã ngửa.