Mỹ Nam Bảng

Chương 680: Luận Bàn Về Việc Giết Cả Nhà Ngươi



 

Tiệc rượu ở Tiêu Tiêu Vũ Yết, so với tiệc rượu ở Chiến Ma Cung mà nói, quả thực chính là tiểu vu gặp đại vu. Bất quá, lại thắng ở chỗ độc đáo.

 

Ba tên ca kỹ, hai người tay ôm tỳ bà, một người vân tay áo tung bay, giọng như hoàng ly, hát đến người thần sắc thư thái, tựa say mà không phải say, quả thật là vô cùng thích ý a.

 

Thân thể Chiến Thương Khung vừa khôi phục, đã không thể uống rượu cũng không thể ăn mặn, nửa bát cháo loãng, lại cũng phải uống ra vài phần tư vị rượu trong, mới không phụ sự phong nhã trước mắt này. Kỳ thực... hắn hận không thể một ngụm nuốt trọn một con trâu! Đói, đó là thật đói, bụng đói kêu vang không nói, khát vọng đối với đồ ăn cũng là điên cuồng trước nay chưa từng có. Nếu không phải vì mặt mũi, hắn thật muốn giống như Hoa Cô, mút một cái cánh gà thơm ngon như vậy.

 

Chiến Thương Khung hỏi: “Thơm không?”

 

Đường Giai Nhân mặt đeo nửa cái mặt nạ bạch ngọc, nhìn về phía Chiến Thương Khung bên cạnh, đáp: “Không thơm bằng chân giò heo.” Vừa vươn đũa, gắp một miếng chân giò heo đưa vào trong miệng, nhai nuốt xuống, sau đó nói với hai vị giả diện nhân, “Thật sự là quá thơm! Hai vị, chi bằng tháo mặt nạ xuống đi. Các ngươi cũng không phải nữ t.ử, hà tất sợ người nhìn? Nói thật, Cung chủ chúng ta tuy rằng thích mỹ sắc, nhưng cũng không phải người ăn tạp. Các ngươi cứ việc tháo mặt nạ xuống, ta bảo đảm các ngươi bình an vô sự đi ra khỏi nơi này, Cung chủ sẽ không trách tội các ngươi không hiểu chuyện đâu.”

 

Đường Giai Nhân đối với Hồng kiểm giả diện nhân thật sự quá tò mò, không tiếc giẫm Chiến Thương Khung một cái, mượn lực đá về phía hai tên giả diện nhân kia. Lời này của nàng nói ra nhìn như phong thú, thực ra tẩm độc. Không tháo mặt nạ, chính là coi thường Cung chủ chúng ta. Là ăn một trận đòn hay là để cái mạng nhỏ lại, tự ngươi phải cân nhắc.

 

Nói thật, luận về cáo mượn oai hùm, không ai làm tốt hơn Giai Nhân.

 

Chiến Thương Khung đã sớm nghe nói Hung Lang giả diện nhân rất là ngạo mạn, hơn nữa... nhiều lần muốn lấy m.á.u Hoa đường chủ. Hắn đã đưa ra hứa hẹn với Hoa Cô, tự nhiên muốn bảo vệ nàng vô ưu. Thế nào là vô ưu? Theo Chiến Thương Khung thấy, khí thuận, tự nhiên chính là vô ưu. Thu thập kẻ chướng mắt, tự nhiên cũng là vô ưu.

 

Người ngoài không biết, hắn lại là muốn trừ bỏ cánh tay trái bờ vai phải của Nhị vương gia. Chẳng qua, hiện giờ động thủ có chút hơi sớm. Hắn còn cần mượn lực đ.á.n.h lực mới có thể ngư ông đắc lợi. Nhưng... hắn muốn sủng Hoa Cô, tự nhiên cũng muốn cho nàng biết, hắn không phải chỉ nói miệng mà thôi.

 

Chiến Thương Khung đưa mắt dừng lại trên mặt Hung Lang giả diện nhân, hơi nheo mắt lại, không nói chuyện, ý tứ trong đó đã vô cùng rõ ràng.

 

Hung Lang giả diện nhân cảm giác được địch ý của Chiến Thương Khung, mở miệng nói: “Lão phu vừa cứu mạng Chiến cung chủ, Chiến cung chủ liền muốn qua cầu rút ván?”

 

Chiến Thương Khung nói: “Bản cung nhớ rõ, các hạ ra tay cứu chữa, cũng không phải không cầu gì. Một cầu một báo, ai cũng không nợ ai.”

 

Đường Giai Nhân bổ đao nói: “Lại nói, các ngươi rốt cuộc có hiểu thế nào gọi là ma giáo không? Ma giáo chính là, ta nói lời có thể không giữ lời, nhưng ngươi không được lừa ta, nếu không g.i.ế.c cả nhà ngươi! Ta làm việc có thể không đáng tin, nhưng ngươi không được mắng ta không giữ quy củ, nếu không g.i.ế.c cả nhà ngươi! Ta đi đường mang theo gió lắc lư trái phải, ngươi lại không được cản đường ta, nếu không g.i.ế.c cả nhà ngươi! Ta tâm trạng không tốt ngươi chọc ta cười, cười quá đà, đau bụng, ta cũng g.i.ế.c cả nhà ngươi!”

 

Các đường chủ Chiến Ma Cung tham dự tiệc rượu, thảy đều bị mớ lý luận lệch lạc g.i.ế.c cả nhà ngươi này của Đường Giai Nhân làm cho kinh ngạc đến ngây người. Bọn họ chưa bao giờ cảm thấy mình oai phong như vậy, lại cảm thấy lời Hoa đường chủ nói cực kỳ có đạo lý. So với võ lâm chính đạo, bọn họ bị cho là tà môn ngoại đạo, không phải là bởi vì có thể muốn làm gì thì làm sao? Trên thực tế, bọn họ sống không phải tiêu sái như vậy, càng không phải nói g.i.ế.c cả nhà ngươi là g.i.ế.c cả nhà ngươi. Haizz... không nói nữa, một phen lệ thương tâm a.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ánh mắt Chiến Thương Khung nhìn về phía Đường Giai Nhân nhiều thêm vài phần nóng rực, ẩn ẩn nhảy lên vài phần cảm xúc không tên.

 

Đường Giai Nhân phất tay với ba tên ca kỹ, ra hiệu các nàng đi.

 

Ba tên ca kỹ vội vàng khụy gối hành lễ với Đường Giai Nhân, lập tức bước những bước nhỏ vụn vừa nhanh vừa ổn rời đi. Loại thời điểm này, nghe càng nhiều c.h.ế.t càng nhanh, chỉ có đi mau mới có thể bảo mệnh.

 

Hung Lang giả diện nhân bị quái luận của Đường Giai Nhân chọc tức, một hơi nghẹn ở n.g.ự.c, lên không được xuống không xong, lập tức tháo mặt nạ xuống, vỗ lên bàn, nhập mộc tam phân. Hắn dùng giọng điệu âm lãnh mở miệng nói: “Lão phu ngược lại muốn biết, Chiến Ma Cung có gan g.i.ế.c cả nhà Nhị vương gia hay không!”

 

Lời này nói ra, liền có chút kinh tâm động phách. Cả nhà Nhị vương gia, đó không phải là muốn phản triều đình đương kim sao?

 

Quyền thúc chắc chắn Chiến Thương Khung sẽ đáp không dám, lại không biết, chuyện Chiến Thương Khung muốn làm nhất, chính là g.i.ế.c cả nhà đương kim Thánh thượng! Vương Lam Hải sở dĩ dám thay Chiến Thương Khung đáp ứng đi ám sát Đoan Mộc Diễm, cũng chính là vì biết tâm tư của Chiến Thương Khung. G.i.ế.c một người bớt một người, huống chi, còn là Nhị vương gia thụ ý. Chiến Ma Cung chỉ có làm đục nước, mới dễ đoạt lại ngôi vị cửu ngũ chí tôn vốn thuộc về Chiến Thương Khung.

 

Vì lời nói của Quyền thúc, bầu không khí trong nháy mắt khẩn trương lên. Nếu Chiến Thương Khung nói không dám, tuy là bình thường, lại có chút tổn hại uy danh; nếu Chiến Thương Khung nói dám, đây mới là lời nói cực kỳ đòi mạng. Vậy thì đêm nay, bất luận thế nào cũng không thể thả Quyền thúc rời đi, tất nhiên là một trận ác chiến.

 

Trong bầu không khí khẩn trương, Đường Giai Nhân ợ một cái no nê, chỉ vào Quyền thúc hỏi: “Nhị vương gia? Ngươi là người nào của Nhị vương gia a? Là người nhà hắn sao? Nếu là người nhà hắn, nhất định quen biết Lục vương gia a, Nhị vương gia sao lại...” Lời nói đến đây, ai không hiểu? Quyền thúc nếu muốn xé rách mặt, vậy chúng ta liền hảo hảo nói một chút. Nhị vương gia các ngươi muốn g.i.ế.c Lục vương gia, ngươi chính là chứng cứ!

 

Quyền thúc khắp nơi bị một tiểu nha đầu chèn ép, kiềm chế, đã sớm không hài lòng. Nhưng tiểu nha đầu kia cố tình là người bên gối của Chiến Thương Khung, thật sự khiến hắn không có chỗ xuống tay. Hiện giờ, lại bị nàng dùng lời nói uy h.i.ế.p, trái tim tàn nhẫn kia đều sắp phóng ra độc khí rồi.

 

Lúc này, Hồng kiểm giả diện nhân mở miệng nói: “Chủ t.ử nhà ta có ý kết giao Chiến cung chủ, tự nhiên lấy thành làm quý. Đeo mặt nạ, bất quá là sợ sinh thêm rắc rối. Nếu Chiến cung chủ muốn xem, tại hạ sẽ không giấu giếm...” Dứt lời, Hồng kiểm giả diện nhân vươn tay, tháo một chiếc găng tay màu đen xuống, đặt lên bàn. Bàn tay kia của hắn, vô cùng trắng nõn, móng tay hơi nhọn, phiếm ánh sáng màu hồng nhạt, mỗi ngón tay đều giống như nữ t.ử mềm mại thon dài.

 

Đường Giai Nhân liếc mắt nhìn qua, trong lòng chính là lộp bộp một cái!

 

Trong số nam nhân nàng quen biết, chỉ có tay của Hoa Phấn Mặc và Vũ Thiên Quỳnh là bộ dáng này. Hai người này, còn mẹ nó là một người! Cho dù Vũ Thiên Quỳnh mạnh miệng c.h.ế.t không thừa nhận, nhưng nàng đã sớm xác nhận trong lòng. Nếu không phải như thế, v.ũ k.h.í của hai người sao có thể giống nhau như đúc? Ồ, đúng rồi, trên cánh tay phải của Vũ Thiên Quỳnh có ba đóa Mạn Châu Sa Hoa, dọc theo cánh tay bò lên mu bàn tay, có nhụy hoa quấn trên ngón áp út của hắn.

 

Lúc này nàng tuy không nhìn thấy Mạn Châu Sa Hoa kia, nhưng đối với chủ nhân của bàn tay này, lại đã đoán được đại khái.

 

Hồng kiểm giả diện nhân lại muốn đi tháo găng tay màu đen bên trái. Cũng không biết là cố ý hay vô tình, hắn trực tiếp nhéo vào ngón út. Người ngoài có lẽ sẽ không quá để ý, nhưng Đường Giai Nhân lại chú ý tới, vị trí hắn nhéo xuống trống không. Vị trí ngón út của găng tay đen, là rỗng!