Đường Giai Nhân đang chìm trong giấc mộng đẹp, chợt ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng đầy cám dỗ. Cô hệt như một chú gấu nhỏ tham ăn, khịt khịt mũi, nương theo mùi thơm quay đầu lại, từ từ mở mắt ra, lờ đờ bước xuống giường như đang mộng du, bay thẳng một mạch sang phòng của Vũ Thiên Quỳnh. Cô vừa nuốt nước miếng vừa ngồi phịch xuống ghế, trừng mắt nhìn đống đồ ăn ngon lành trước mặt, nở nụ cười ngập tràn hạnh phúc, vươn tay định bốc ăn.
Vũ Thiên Quỳnh vắt một chiếc khăn ấm đưa cho Đường Giai Nhân: “Lau đi.”
Đường Giai Nhân nhận lấy chiếc khăn, lau qua loa trên mặt rồi vứt sang một bên. Sau đó, cô cầm đũa lên, gắp một con tôm lớn bỏ vào miệng, híp mắt mút mát. Hương vị tươi ngon trượt dọc theo vị giác xuống thực quản, chẳng thấm tháp vào đâu so với cái dạ dày đang gào thét: Ăn mau! Ăn tôm lớn mau!
Đường Giai Nhân chiều theo ý muốn, tận tâm tận lực thỏa mãn nhu cầu của dạ dày, sự chiếm hữu của thực quản và niềm khao khát của vị giác.
Vũ Thiên Quỳnh ngồi đối diện Đường Giai Nhân, nhìn cô ăn ngon lành, trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác thỏa mãn chưa từng có. Hắn vốn dĩ không phải là người trọng miếng ăn. Ăn no, đối với hắn chỉ là để sống tiếp mà thôi. Thấy Đường Giai Nhân ăn đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, thỉnh thoảng lại lộ ra nụ cười “thật hạnh phúc”, hắn bỗng thấy miệng lưỡi sinh hương, thèm ăn vô cùng. Hắn rất muốn nếm thử... miếng thịt bò đang được Đường Giai Nhân nhai trong miệng, miếng chân giò cô đang c.ắ.n dở, con tôm lớn cô vừa l.i.ế.m qua... và cả, hạt vừng dính trên cằm cô nữa...
Vũ Thiên Quỳnh hỏi: “Ngon không?”
Đường Giai Nhân híp mắt cười, đáp: “Ngươi hỏi ta, là bản thân ngươi không muốn ăn sao? Nếu ngươi không ăn, ta sẽ trả lời ngươi.”
Vũ Thiên Quỳnh cầm đũa lên, nói: “Ta vẫn nên tự mình nếm thử thì hơn.”
Đường Giai Nhân nói: “Thế mới đúng chứ. Hương vị chưa từng nếm qua thì nhất định phải nếm thử, như vậy mới không uổng phí một đời người.”
Vũ Thiên Quỳnh mút con tôm, ánh mắt lướt qua đôi môi đỏ mọng của Đường Giai Nhân. Tuy không nói nhiều, nhưng hắn đồng tình với cách nói của cô. Hương vị chưa từng nếm qua, nhất định phải nếm thử. Hắn không muốn sống uổng phí một đời.
Hai người mỗi người ôm một tâm sự riêng nhưng lại ăn vô cùng vui vẻ. Sau bữa cơm, đến một cái bánh bao cũng chẳng còn sót lại, huống hồ là thịt.
Đường Giai Nhân tựa lưng vào ghế, lắc lắc đầu.
Vũ Thiên Quỳnh cũng ăn hơi no, lúc này không muốn động đậy, bèn hỏi: “Không hài lòng sao? Hay là ăn no quá rồi?”
Đường Giai Nhân cảm thán: “Sức ăn của ta bây giờ quả thật không bằng lúc trước nữa.”
Vũ Thiên Quỳnh thấy Đường Giai Nhân vẻ mặt nghiêm túc, nhịn không được bật cười thành tiếng, nói: “Sức ăn bằng năm sáu người cộng lại, vậy mà còn không bằng lúc trước? Trước kia nàng...” Nhớ lại dáng vẻ lúc mới gặp cô, hắn lại mỉm cười, nói tiếp, “Cũng phải, trước kia nàng đóng giả thành một vị công công tròn vo để trêu chọc ta. Nhìn dáng vẻ đó của nàng, liền biết tỳ vị của nàng cực kỳ tốt.”
Đường Giai Nhân cảm thán: “Chuyện cũ chỉ có thể để hồi tưởng lại thôi a.”
Vũ Thiên Quỳnh cũng hùa theo: “Cứ ăn tiếp thế này, ta cũng sắp béo lên rồi.”
Đường Giai Nhân cười hắc hắc, l.i.ế.m môi, hỏi: “Ngươi không xách chút rượu nào về sao?” Cô khát rồi.
Ánh mắt Vũ Thiên Quỳnh rơi trên môi lưỡi của Đường Giai Nhân, tối sầm lại vài phần. Hắn khó nhọc dời mắt đi, nói: “Không ngờ nàng lại là một kẻ nát rượu.” Hắn đứng dậy, “Đợi đó, ta đi đun ấm nước nóng.”
Đường Giai Nhân gật đầu, uể oải hỏi: “Ngươi ra ngoài một chuyến, có nghe ngóng được tin tức gì của Điêu Điêu không?”
Bàn tay đang vén rèm cửa của Vũ Thiên Quỳnh hơi khựng lại, sau đó hắn làm như không có chuyện gì bước vào bếp, cách lớp rèm đáp lời: “Tuy không nghe ngóng được tin tức của hắn, nhưng lại nhìn thấy một vụ án mạng.”
Đường Giai Nhân vén rèm lên, tựa người vào khung cửa, hỏi: “Án mạng gì?”
Vũ Thiên Quỳnh nhóm lại củi lửa, nhét vào trong lò, nói: “Cửa hàng vải hôm qua nàng ghé qua, bà chủ c.h.ế.t rồi.”
Đường Giai Nhân hơi giật mình, kinh ngạc nói: “C.h.ế.t rồi? C.h.ế.t thế nào?”
Vũ Thiên Quỳnh ngồi xổm trên mặt đất, tay không ngừng làm việc, đáp: “Nha dịch đến rồi, ta không chen vào xem. Nghe trượng phu của bà chủ đó nói...” Hắn ngẩng đầu nhìn Đường Giai Nhân, “Bà ta chắc là xảy ra chuyện từ hôm qua rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Giai Nhân rũ mắt, sờ sờ bụng dưới của mình, suy nghĩ một lát rồi nhếch mép cười, nói: “Nói như vậy, bà chủ ta gặp hôm qua, không phải là bà chủ thật. Ta đã nói mà, tại sao bà ta lại để lại một cây kim trên túi vải. Hóa ra, là nhắm vào ta.”
Vũ Thiên Quỳnh hỏi: “Tâm trạng nàng rất tốt sao?”
Đường Giai Nhân thu lại nụ cười, nói: “Ta cũng đâu có quen biết bà chủ thật, khóc lóc thì giả tạo quá.” Thực ra, cứ nghĩ đến việc bà chủ kia là giả, và những lời bà ta nói với mình tám chín phần mười cũng là giả, cô lại nhịn không được muốn cười. Cô không muốn suy nghĩ về động cơ Thu Nguyệt Bạch phóng hỏa đốt Bách Nhiễu Các, bây giờ không cần phải nghĩ đến vấn đề này nữa, tự nhiên thấy vui vẻ.
Vũ Thiên Quỳnh có thể cảm nhận được niềm vui của Đường Giai Nhân, trong lòng vô cùng tò mò, nhưng cô không muốn nói rõ nguyên nhân, hắn có hỏi cũng bằng thừa, chi bằng giả vờ không biết. Vũ Thiên Quỳnh đổ nước vào ấm, đặt lên lò, xoay người đi lướt qua Đường Giai Nhân, bước vào phòng dọn dẹp bàn ăn.
Đường Giai Nhân đi theo hắn vào phòng, nói: “Ta ra ngoài đi dạo một lát.”
Vũ Thiên Quỳnh ngẩng đầu nhìn Đường Giai Nhân một cái, nói: “Không phải lúc.”
Đường Giai Nhân nói: “Đội mũ rèm là được.”
Vũ Thiên Quỳnh bưng đĩa và bát đi vào bếp, bỏ vào chậu, nói: “Nữ t.ử đêm qua thân thủ rất giỏi, nếu không phải bị cơ quan cạm bẫy trong phòng làm cho hoảng sợ, ả sẽ không bỏ chạy trong lúc hoang mang đâu.” Hắn vắt khô giẻ lau, quay lại phòng, cẩn thận lau sạch bàn, “Ả ta sẽ còn đến nữa.”
Năm chữ cuối cùng, tuy không có từ ngữ dọa dẫm nào, nhưng lại mang đến hiệu quả rợn tóc gáy.
Đường Giai Nhân hỏi: “Ngươi có đoán được ả là ai không?”
Vũ Thiên Quỳnh đáp: “Nếu đoán được, ta đã không ngồi đây chờ c.h.ế.t.”
Đường Giai Nhân gật gật đầu, cười nói: “Chúng ta thế này không gọi là ngồi chờ c.h.ế.t, mà gọi là dụ rắn ra khỏi hang. Ả mà dám đến nữa, hai ta sẽ làm thịt ả.”
Vũ Thiên Quỳnh nhìn Đường Giai Nhân, đáp: “Được.” Hắn xoay người trở lại bếp, rửa sạch bát đũa, xếp gọn gàng. Sau đó cẩn thận rửa sạch những ngón tay, lau khô nước, lúc này mới quay lại phòng, ôm từ trên giường ra bốn xấp vải, đặt lên bàn.
Đường Giai Nhân hỏi: “Sao lại dư ra hai xấp vải thế này?”
Vũ Thiên Quỳnh đáp: “Lúc ra ngoài mua thức ăn, tiện tay mua thêm hai xấp, nàng xem có thích không?”
Đường Giai Nhân đưa tay sờ sờ xấp vải màu đỏ tươi kia, trêu chọc: “Ngươi quả thật rất thích màu đỏ. Ừm, nhìn đúng là rất hỉ khánh.”
Vũ Thiên Quỳnh nói: “Dang tay ra.”
Đường Giai Nhân ngoan ngoãn dang tay ra, vui vẻ hỏi: “Đây là định may váy áo cho ta sao?”
Vũ Thiên Quỳnh gật đầu, bắt đầu dùng tay đo kích thước vai và cánh tay của Đường Giai Nhân. Khi hắn vòng ra trước mặt cô, đo đến trước n.g.ự.c cô, Đường Giai Nhân dùng giọng điệu vô cùng đều đều nói với hắn: “Ngươi dám ra tay, ta sẽ đá hỏng ngươi.”
Vũ Thiên Quỳnh dời tay xuống, đo vòng eo của cô.
Đường Giai Nhân hít sâu một hơi, nói: “Chặt thêm chút nữa cũng được.”
Vũ Thiên Quỳnh ngồi xổm xuống, đo chiều dài chân của Giai Nhân.
Đường Giai Nhân nói: “Có thể may cho ta một chiếc váy tiện để đá người không?”
Vũ Thiên Quỳnh ngẩng đầu nhìn Giai Nhân, hỏi: “Tiện để đá hỏng ta sao?”
Đường Giai Nhân híp mắt cười, nói: “Cái đó còn phải xem ngươi mua là tay nghề hay là táy máy tay chân nữa.”