Mỹ Nam Bảng

Chương 736: Hỗn Chiến Vô Sỉ



 

Nếu là bình thường, một câu này của Vũ Thiên Quỳnh quả thực có thể gây ra sóng gió không nhỏ, minh tranh ám đấu là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hiện tại, cục cưng Đường Giai Nhân không biết đã chạy đi đâu mất, bọn họ chỉ đành tạm thời chôn c.h.ặ.t chuyện này trong lòng, đợi tìm được người rồi tính toán sau.

 

Đường Bất Hưu tuy sống lâu trong núi sâu, nhưng trí lực kinh người; tuy không hiểu nhân tình thế thái, nhưng lại nhạy cảm và sắc bén. Lời này của Vũ Thiên Quỳnh lọt vào tai hắn, tuy khiến người hắn nhẹ đi hai lạng, nhưng lòng lại sáng như gương, trực tiếp xé cái nhãn từng dán cho Thu Nguyệt Bạch xuống, dán bốp lên trán Vũ Thiên Quỳnh —— Tiểu nhân âm hiểm.

 

Đường Bất Hưu đặt m.ô.n.g ngồi xuống giường, chân đạp lên mép giường, lưng dựa vào cột giường, nửa híp mắt nhìn Vũ Thiên Quỳnh. Hắn sao lại cảm thấy, người trước mắt này có chút quen quen nhỉ?

 

Hắn tiếp tục hỏi: “Ngươi và Nấm từ Tiêu Tiêu Vũ Yết đi ra, đã trải qua những gì? Có gặp kẻ nào khả nghi không? Tối qua...”

 

Ánh mắt quét qua, rơi xuống bộ chăn đệm trải dưới đất, con ngươi hắn trừng lên, đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía Thu Nguyệt Bạch.

 

Đúng vậy, hắn cuối cùng cũng nhớ ra tối qua mình đã làm cái gì. Vừa rồi, Công Dương Điêu Điêu đuổi theo Vũ Thiên Quỳnh, hắn vì tin tưởng Công Dương Điêu Điêu nên mới đuổi theo. Nhờ thái độ của Công Dương Điêu Điêu, hắn mới phán đoán ra Vũ Thiên Quỳnh có liên quan đến Nấm. Sau đó là một màn rượt đuổi, chẳng có kết quả gì. Đợi quay lại khách điếm, vào trong phòng, hắn bị dung mạo thật của Vũ Thiên Quỳnh làm cho chấn động, thế mà nhất thời không phản ứng kịp, ngay tối hôm qua, hắn từng từ nơi này cướp đi một nữ nhân, ném cho Thu Nguyệt Bạch!

 

Đường Bất Hưu ngẩn người nhìn Thu Nguyệt Bạch, hỏi: “Tối qua, ta... ném cho ngươi một nữ t.ử, ngươi...”

 

Hơi thở của Thu Nguyệt Bạch nghẹn lại, ba bước thành hai, lao đến trước mặt Đường Bất Hưu, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo hắn, vẻ mặt như mưa gió sắp ập đến, hỏi: “Nữ t.ử ngươi ném cho ta, chính là cướp từ trong căn phòng này?!”

 

Đường Bất Hưu gật đầu.

 

Thu Nguyệt Bạch tung một quyền nặng nề, đ.á.n.h thẳng vào má Đường Bất Hưu.

 

Khóe miệng Đường Bất Hưu rách ra, m.á.u tươi chảy xuống.

 

Thu Nguyệt Bạch không chịu bỏ qua, lại vung thêm một quyền.

 

Đường Bất Hưu túm c.h.ặ.t cổ tay Thu Nguyệt Bạch, đứng dậy, gầm lên: “Người đâu? Ngươi ném người ở đâu rồi?!”

 

Thu Nguyệt Bạch quay đầu nhìn Công Dương Điêu Điêu, cấp thiết hỏi: “Ngươi có nhìn thấy nữ t.ử nằm sấp trước cửa phòng ngươi không?”

 

Công Dương Điêu Điêu đứng dậy, nói: “Thấy... thấy rồi, ta... không quan tâm.”

 

Đường Bất Hưu đ.ấ.m một quyền vào mặt Thu Nguyệt Bạch.

 

Khóe môi Thu Nguyệt Bạch cũng chảy m.á.u. Hắn cũng chẳng lau, chỉ lao vào Đường Bất Hưu lần nữa, động tay động chân.

 

Không bình tĩnh nổi.

 

Làm sao có thể bình tĩnh?

 

Vũ Thiên Quỳnh nhìn về phía Công Dương Điêu Điêu.

 

Công Dương Điêu Điêu lạnh lùng nhìn Vũ Thiên Quỳnh.

 

Vũ Thiên Quỳnh ho khan hai tiếng, nói: “Giai Nhân nhất quyết đòi về Bách Nhiễu Các, để tìm ngươi và Đường Bất Hưu.”

 

Công Dương Điêu Điêu đứng dậy, ép sát Vũ Thiên Quỳnh, nói: “Ngươi muốn nói, ngươi... nói cho nàng biết, ta từng ở... Bách Nhiễu Các, muốn ta... cảm kích? Hay là nói, ngươi... dụ dỗ nàng chạy, đi đến Đế Kinh, tới khách điếm này, để ta... tìm khắp nơi?”

 

Vũ Thiên Quỳnh lại ho khan một trận, nói: “Tùy ngươi nghĩ.”

 

Công Dương Điêu Điêu đ.ấ.m một quyền vào mặt Vũ Thiên Quỳnh.

 

Vũ Thiên Quỳnh nghiêng người né tránh.

 

Công Dương Điêu Điêu không dừng tay, tiếp tục tấn công.

 

Vũ Thiên Quỳnh nói: “Ngươi không phải đối thủ của ta. Khụ khụ... khụ khụ khụ khụ... Ư...”

 

Nhân lúc Vũ Thiên Quỳnh ho khan, Công Dương Điêu Điêu vung một quyền, đ.á.n.h cho Vũ Thiên Quỳnh lệch cả đầu.

 

Vũ Thiên Quỳnh lau vệt m.á.u nơi khóe môi, nhìn Công Dương Điêu Điêu, nói: “Ta không nợ ngươi, Công Dương Điêu Điêu.” Dứt lời, cũng vung quyền đ.á.n.h lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nếu là bình thường, trừ khi Công Dương Điêu Điêu dùng độc, nếu không sẽ không đ.á.n.h lại Vũ Thiên Quỳnh, nhưng hiện giờ Vũ Thiên Quỳnh nhiễm phong hàn, hai người động thủ, quả thực là kẻ tám lạng người nửa cân.

 

Một người ho khan, người kia thỉnh thoảng cũng ho theo hai tiếng. Chưa đ.á.n.h được mấy quyền, cả hai đều mệt lử, nhưng vẫn không có ý định dừng tay.

 

Đường Bất Hưu và Thu Nguyệt Bạch võ công cao cường, động thủ còn biết chừng mực, sau khi đối vài quyền vài cước liền không đ.á.n.h nữa. Thu Nguyệt Bạch chiếm cứ mép giường, rũ rũ bàn tay giấu sau lưng. Đường Bất Hưu quay lại giường, đưa lưng về phía Thu Nguyệt Bạch, dựa vào giường, ở nơi đối phương không nhìn thấy, xoa xoa bả vai.

 

Trong căn phòng không lớn lắm, chỉ còn lại Công Dương Điêu Điêu và Vũ Thiên Quỳnh đ.á.n.h qua đ.á.n.h lại. Cuối cùng, hai người thế mà vật lộn vào nhau, lăn vào đống chăn đệm của Đường Giai Nhân.

 

Đường Bất Hưu duỗi chân, tặng cho mỗi người một cước, thành công khiến hai người ngoan ngoãn lại.

 

Công Dương Điêu Điêu ngồi trên đệm, ôm n.g.ự.c giận dữ nói: “Ngươi không nợ ta?! Lần đầu tiên, bị thương, là ai... khụ khụ khụ... là ai cứu ngươi?!”

 

Vũ Thiên Quỳnh xoa vầng trán choáng váng, đáp lại: “Hồi nhỏ ngươi bị Chiến Thương Khung bắt nạt, là ai giúp ngươi đ.á.n.h hắn?!”

 

Công Dương Điêu Điêu: “Nếu không phải, ngươi đ.á.n.h hắn, hắn sẽ phấn đấu, khổ luyện võ công? Bây giờ, ngươi đi đ.á.n.h hắn, thử xem!”

 

Vũ Thiên Quỳnh mắng: “Đồ vô lương tâm!”

 

Công Dương Điêu Điêu: “Ngươi có lương tâm? Ngươi biết, lương tâm là vật gì?”

 

Vũ Thiên Quỳnh: “Không nên nhảy xuống sông băng cứu ngươi! Còn hủy hoại dung mạo!”

 

Công Dương Điêu Điêu: “Coi như đền mạng.”

 

Vũ Thiên Quỳnh: “Công Dương Điêu Điêu, ngươi...”

 

Công Dương Điêu Điêu: “Tiểu nhân, sẹo trên mặt, vì sao không, bôi t.h.u.ố.c cho tốt?”

 

Vũ Thiên Quỳnh: “Thuốc ngươi điều chế là t.h.u.ố.c tiên chắc? Dùng là sẽ khôi phục như cũ?”

 

Công Dương Điêu Điêu: “Vốn dĩ không hiểu, giờ đã hiểu, ngươi, vì sao để sẹo, giả đáng thương, cầu đồng cảm? Ngươi nhất định, đã nói với nàng, sẹo trên mặt, là vì cứu ta, mà để lại. Hừ...”

 

Vũ Thiên Quỳnh tức đến tối sầm mặt mũi, lao lên đ.ấ.m cho Công Dương Điêu Điêu một quyền.

 

Công Dương Điêu Điêu không cam lòng yếu thế, lại trả cho Vũ Thiên Quỳnh một quyền.

 

Hai người lăn lộn đ.á.n.h nhau trên chăn đệm của Đường Giai Nhân, hình ảnh đó đừng nói là quá đẹp.

 

Đường Bất Hưu đang bực bội, vung tay ném cái chăn xuống, trùm lên người cả hai. Sau đó vớ lấy cái gối, cách lớp chăn, nện cho hai người một trận tơi bời.

 

Đường Bất Hưu không trực tiếp dùng nắm đ.ấ.m hay dùng chân đá, đã coi như là nể tình hai người thân thể yếu ớt. Nhưng đối với loại cao thủ như hắn, cho dù cầm một cái gối, cũng có thể lấy mạng người. Hắn tuy không ra tay g.i.ế.c người, nhưng vẫn nện cho Công Dương Điêu Điêu và Vũ Thiên Quỳnh rên hừ hừ liên tục. Mỗi khi hai người muốn bò ra khỏi chăn, đều bị nện thụt trở lại. Thủ pháp chuẩn xác đến mức khiến người ta tặc lưỡi.

 

Nện xong, Đường Bất Hưu thuận tay ném cái gối cho Thu Nguyệt Bạch.

 

Thu Nguyệt Bạch theo bản năng đón lấy cái gối, thành công cõng nồi đen.

 

Vũ Thiên Quỳnh và Công Dương Điêu Điêu vừa hất chăn ra, liền nhìn thấy Thu Nguyệt Bạch tay cầm gối lạnh lùng nhìn hai người. Hoặc nói đúng hơn, là lạnh lùng nhìn Đường Bất Hưu.

 

Mặc kệ hắn nhìn ai, trong tay quả thực đang cầm cái gối.

 

Vũ Thiên Quỳnh tự biết thể lực không bằng, vô cùng tự nhiên thu hồi ánh mắt, nhưng trong lòng lại ghi cho Thu Nguyệt Bạch một món nợ.

 

Công Dương Điêu Điêu ở chung với Đường Bất Hưu và Thu Nguyệt Bạch khá lâu, trực giác cho rằng Thu Nguyệt Bạch sẽ không dùng gối nện người. Vì thế nhìn về phía Đường Bất Hưu.

 

Đường Bất Hưu vẻ mặt nghiêm túc mở miệng nói: “Thật là quá hồ đồ! Trước mắt còn có chuyện gì quan trọng hơn việc tìm thấy Nấm?”

 

Thu Nguyệt Bạch thầm nghĩ: Mức độ vô sỉ của kẻ này, luôn có thể làm mới định nghĩa và giới hạn vô sỉ của mình.