Vận Bút tràn đầy hy vọng nhìn Đường Giai Nhân, mong nàng có thể động lòng, gật đầu đồng ý.
Không ngờ, Đường Giai Nhân chẳng những không nói tiếp, mà còn ra tay đ.â.m kim độc lên người ả, hơn nữa cây nào cũng ngập vào cơ thể, không chừa lại đuôi kim.
Vận Bút cầu xin: “Đường cô nương, ngươi nếu không chịu cho ta chút m.á.u, cũng xin ngươi làm phước, giơ cao đ.á.n.h khẽ thả ta đi. Để ta về phụng dưỡng mẹ già.”
Đường Giai Nhân động tác nhanh nhẹn lại đ.â.m thêm hai kim, lúc này mới bất mãn nói: “Ngươi ra ngoài, sao không chuẩn bị nhiều kim độc chút. Chỗ này nhìn là biết không đủ dùng mà.”
Vận Bút tức đến suýt hộc m.á.u, mở miệng c.h.ử.i ầm lên: “Ngươi đồ tiện... Ư...”
Đường Giai Nhân ném một viên bùn to bằng con mắt vào miệng Vận Bút, đồng thời bóp cổ họng ả nâng lên, ép ả nuốt xuống.
Vận Bút hung tợn hỏi: “Ngươi cho ta ăn cái gì?!”
Đường Giai Nhân nói: “Viên bùn.”
Vận Bút hơi ngẩn ra, hiển nhiên không tin, nói: “Không phải t.h.u.ố.c độc?”
Đường Giai Nhân thành khẩn nói: “Chính là viên bùn.”
Vận Bút càng không tin. Ả vốn đã trúng độc, chịu đủ giày vò, nay lại bị đút cho thứ không biết tên, nỗi tuyệt vọng trong lòng sánh ngang nước biển, nhìn một cái không thấy bờ bến.
Điều khiến ả kinh hãi nhất là, Đường Giai Nhân thế mà lại cởi dây thừng trói trên người ả ra.
Vận Bút nằm im không động đậy, sợ có âm mưu chờ đợi mình.
Đường Giai Nhân đứng dậy, cởi một bộ y phục ra, lộ ra y phục vốn có của mình. Nàng ném bộ vừa cởi ra lên người Vận Bút, nói: “Mặc y phục vào cho t.ử tế, chúng ta phải xuất phát rồi.”
Vận Bút hỏi: “Đi đâu?”
Đường Giai Nhân nhếch môi cười, đáp lại hai chữ: “Ngươi đoán.” Xoay người đi lấy roi ngựa.
Vận Bút đột nhiên vùng lên, ngón tay thành móng vuốt, chộp về phía gáy Đường Giai Nhân.
Đường Giai Nhân đầu cũng không ngoảnh lại, tiếp tục lấy roi ngựa.
Vận Bút vừa làm ra một động tác hung ác, liền ngã nhào xuống ván xe, đau đến toát mồ hôi lạnh, tay chân đều co giật. Ả thất kinh, quát hỏi: “Ngươi... ngươi đã làm gì ta?”
Đường Giai Nhân xoay người lại, vung roi ngựa, quất một tiếng giòn tan giữa không trung, cười đáp: “Ta có thể làm gì chứ? Đã không xuống tay được lột da sống ngươi, lại không thể thả ngươi, chỉ đành nghĩ cách để ngươi đi theo bên cạnh ta, bồi dưỡng tình cảm thôi. Ngộ nhỡ ngày nào đó, ngươi phát hiện nhân phẩm ta không tồi, nguyện ý đối đãi chân thành với ta thì sao? Ta chính là muốn nghe một câu chuyện chân thật, ngươi đừng có lừa phỉnh ta.”
Vận Bút không cam lòng, từ từ bò dậy, lại lao về phía Đường Giai Nhân.
Đường Giai Nhân quất một roi qua, trực tiếp đ.á.n.h ả lật ngửa trên xe ngựa.
Vận Bút kinh hãi trong lòng, rũ mắt nhìn n.g.ự.c đang rỉ m.á.u, rít lên: “Nội lực của ta đâu?! Ta... ta sao lại biến thành thế này?”
Đường Giai Nhân ngồi lại vị trí phu xe, vung roi ngựa, đ.á.n.h xe ngựa, trong lòng đáp một câu: Kim châm đấy. Hưu Hưu nói không sai, điểm huyệt chỉ có thể khống chế cơ thể một hai canh giờ, còn phải xem người ta có phải cao thủ không, có thể lập tức xung khai huyệt đạo hay không. Dùng kim phong bế huyệt đạo, quả nhiên vừa đỡ tốn sức vừa đáng tin cậy.
Về phần viên bùn kia, thật sự chính là viên bùn. Còn Vận Bút tin hay không, liên quan gì đến mình? Cái mình muốn, chính là để Vận Bút nghi thần nghi quỷ, thần kinh hề hề.
Khi Vận Bút xác nhận đi xác nhận lại nội lực của mình không thể ngưng tụ, biết vấn đề nằm ở đâu, bèn lén nhảy xuống xe ngựa, chuẩn bị lặng lẽ rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Giai Nhân quay đầu xe, cứ đi theo sau lưng Vận Bút, nhìn ả nén đau đi về phía trước.
Nhiều kim độc găm trên người Vận Bút như vậy, khiến mỗi bước đi của ả đều vô cùng gian nan. Huống hồ, giày của ả bị Đường Giai Nhân ném rồi, chân trần chỉ đi tất, giẫm lên đá sỏi sắc nhọn, nỗi đau trong đó, chỉ có mình ả biết.
Đường Giai Nhân cũng không giục ả lên xe, cứ như mèo vờn chuột, thỉnh thoảng còn dùng đầu ngựa húc vào gáy Vận Bút.
Vận Bút c.ắ.n răng, ba chân bốn cẳng chạy vào trong rừng cây.
Nhưng chưa đợi ả chạy được hai bước, kịch độc trên người phát tác, cả người nằm vật xuống đất, đau đớn muốn co rúm lại thành một đoàn, nhưng vì kim độc nên không thể.
Đường Giai Nhân nhảy xuống xe ngựa, nhặt người lên, ném lên xe ngựa, nói: “Trên người ngươi sao lại trúng nhiều độc thế hả? Chậc chậc... Ngươi thế mà không c.h.ế.t, đúng là kỳ tích.”
Vận Bút đau đớn kêu rên thành tiếng, cầu xin: “Cho ta chút m.á.u đi. Cho ta một... một chút là đủ. Cầu xin ngươi...”
Đường Giai Nhân rùng mình một cái, nói: “Thật kỳ lạ. Ngươi không tìm người hạ độc đòi t.h.u.ố.c giải, tìm ta làm gì?”
Vận Bút đau đớn nói: “Người hạ độc, sao... sao có thể cho ta t.h.u.ố.c giải?”
Đường Giai Nhân sờ sờ cằm, cười nói: “Đúng ha. Đã hạ độc rồi, vì sao còn phải cho ngươi t.h.u.ố.c giải? Có điều, ngươi tìm ta đòi m.á.u, thật sự là chẳng có đạo lý gì. Chẳng lẽ nói, người hạ độc này, có liên quan đến ta?”
Vận Bút nhìn Đường Giai Nhân đang cầm cọng cỏ đuôi ch.ó lắc qua lắc lại kia, thật sự hận không thể lao lên c.ắ.n một miếng m.á.u thịt của nàng. Nếu ả làm được, cần gì phải khổ sở cầu xin con tiện nhân này?!
Vận Bút nặn ra nước mắt, nói: “Cầu xin ngươi, giúp ta đi.”
Đường Giai Nhân dứt khoát ngậm cỏ đuôi ch.ó tiếp tục vung roi, nói: “Liên quan gì đến ta?”
Vận Bút thật sự hết cách, chỉ đành nói: “Độc này, có liên quan đến Đường Bất Hưu và Công Dương Điêu Điêu.”
Đường Giai Nhân lập tức quay đầu, nhìn về phía Vận Bút.
Trong mắt Vận Bút xẹt qua một tia u tối, nói: “Cho ta m.á.u, ta sẽ nói cho ngươi chân tướng.”
Đường Giai Nhân quả quyết quay đầu lại, nói: “Xem ra ngươi vẫn chưa đau lắm.”
Vung roi ngựa, tiếp tục đi về phía trước. Đối đầu với sói, chỉ có thể tàn nhẫn hơn mới được.
Đường Giai Nhân đ.á.n.h xe ngựa đến một khu chợ, cách một đoạn xa, ngửi thấy mùi thơm lơ lửng trong không khí, trong bụng vang lên một tràng tiếng kêu đói khát. Nàng nói: “Ta đói rồi. Đi vội vàng, cũng không kịp cầm theo ngân lượng. Trên người ngươi nhé, cũng chẳng có thứ gì đáng giá. Ngươi nếu cứ nhìn chằm chằm ta, thì nên biết, ta thường xuyên lăn lộn ở Tần lâu Sở quán. Trước mắt chỉ có thể bán chút đồ, giang hồ cứu cấp thôi.”
Nhảy lên ván xe, bẻ một miếng ván gỗ không chắc chắn lắm xuống, vừa dùng phi đao khắc chữ lên đó, vừa nói: “Ngươi phải giữ chút thể diện, mặc y phục vào cho t.ử tế trước đã.”
Vận Bút đau đớn có chút thuyên giảm, gượng chống người dậy, mặc y phục vào, nhìn Đường Giai Nhân thở hổn hển.
Đường Giai Nhân nhét tấm ván gỗ vào lòng Vận Bút, nói: “Ôm lấy, không được động đậy. Nếu không...” Lại gần Vận Bút, cười hung tợn một cái, “Ta sẽ dựng một thân cây thô to trên ván xe, sau đó... lột sạch ngươi treo lên.”
Vận Bút giận dữ nói: “Ngươi!”
Đường Giai Nhân lùi lại, híp mắt cười nói: “Còn nữa, ngậm cái miệng lại. Ngươi nếu dám lên tiếng, ta lập tức cắt đứt cổ họng ngươi, để ngươi vĩnh viễn không thể nói chuyện. Ái chà, ngươi đừng có trừng ta như thế, cứ như ta tội ác tày trời vậy. Ngươi phải nghĩ, tất cả những chuyện này đều là do ngươi ép. Nếu không, ta chính là người lương thiện nha.”
Vận Bút cúi thấp đầu, thân thể lại run rẩy. Khi ả nhìn rõ chữ khắc trên tấm ván gỗ, thật sự là... hận không thể liều mạng với Đường Giai Nhân!
Chỉ thấy tám chữ to —— Bồi ăn bồi ngủ, một lượng bạc.