Mỹ Nam Bảng

Chương 750: Xin Hỏi Ngươi Là Ai?



 

Đường Giai Nhân và Bộ Nhượng Hành bị nhốt vào đại lao u ám, cách một lối đi hẹp dài, không nói gì nhìn nhau.

 

Đợi đám ngục tốt rời đi, Đường Giai Nhân vẫn xuyên qua khe hở của song gỗ, trừng mắt nhìn Bộ Nhượng Hành chằm chằm.

 

Bộ Nhượng Hành bị nàng nhìn đến chột dạ, từ từ quay đầu đi không dám đối diện. Một lúc lâu sau, hắn lại quay đầu lại, đón lấy ánh mắt của Đường Giai Nhân, hỏi: “Nhìn cái gì?”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Nhìn ngươi thì làm sao?”

 

Bộ Nhượng Hành thở dài thườn thượt, ngồi bệt xuống đất, nói: “Vậy thì nhìn đi.”

 

Đường Giai Nhân cảm thán: “Đồng đội ngu như heo mà.”

 

Bộ Nhượng Hành ngẩng đầu nhìn Đường Giai Nhân một cái, muốn nói lại thôi, cuối cùng dứt khoát cúi đầu, giả c.h.ế.t.

 

Để đón tiếp Thứ sử, cả nhà lao đã được dọn sạch, nay hai người mỗi người chiếm một gian, kể ra cũng yên tĩnh.

 

Trời vừa tối, ngục tốt bưng hai chậu thức ăn tới, lần lượt đặt trước cửa lao của Đường Giai Nhân và Bộ Nhượng Hành, thô lỗ quát: “Ăn đi.”

 

Nhờ ánh sáng yếu ớt, Đường Giai Nhân thấy thứ đựng trong chậu kia trông rất giống thức ăn cho ch.ó, nhớp nháp thì chớ, lại còn nổi lềnh bềnh mấy váng nước vàng, chẳng biết là thứ gì.

 

Đường Giai Nhân hỏi: “Cho ta ăn cái này à?”

 

Ngục tốt dùng ánh mắt bỉ ổi quét qua người Đường Giai Nhân, có ý đồ xấu nói: “Tiểu nương t.ử muốn ăn gì?”

 

Đường Giai Nhân thẳng thắn nói: “Gà nướng, bánh đường.”

 

Ngục tốt cười ha hả, nói: “Gà nướng chưa chắc đã được ăn, nhưng đùi gà thì có thể ăn ngay đấy.”

 

Đường Giai Nhân nói: “Vậy bây giờ ngươi đưa đùi gà cho ta đi.”

 

Ngục tốt thấy Đường Giai Nhân quả thực không hiểu, bèn cười khẩy một tiếng, nói: “Cơm đoạn đầu, đâu chỉ có đùi gà, còn có một quả trứng nữa. Ngươi ấy à, đừng vội, sắp có ăn rồi.”

 

Đường Giai Nhân hơi ngẩn ra, hỏi: “Sắp bị c.h.é.m rồi sao?”

 

Ngục tốt đáp: “Chuyện sớm muộn thôi.”

 

Đường Giai Nhân sờ sờ sau gáy, nói: “Sao ta cảm thấy, mình còn sống được lâu lắm nhỉ?”

 

Ngục tốt nhổ toẹt một bãi nước bọt, nói: “Gói t.h.u.ố.c giấu trên người ngươi, chính là kịch độc hại c.h.ế.t lão bà kia. Ngươi muốn sống, cũng phải xem đại nhân có đồng ý hay không đã.” Dứt lời, lại dùng ánh mắt bỉ ổi kia đ.á.n.h giá Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân tùy tiện b.úng tay, hai luồng chân khí như kim châm, đ.â.m thẳng vào mắt ngục tốt.

 

Ngục tốt kêu ái ui một tiếng, lập tức đưa tay ôm mắt, đau đớn gào lên hai tiếng rồi c.h.ử.i: “Chuyện gì thế này? Tên khốn kiếp nào đ.á.n.h lén ông?”

 

Đường Giai Nhân lạnh nhạt nói: “Gió lớn đấy, mau ngậm miệng lại, coi chừng trẹo cả lưỡi.”

 

Ngục tốt không dám nán lại, vừa c.h.ử.i bới vừa mò mẫm đi ra khỏi nhà lao.

 

Bộ Nhượng Hành lập tức bò dậy, hai tay nắm lấy song gỗ, tràn trề hy vọng hỏi: “Cô nương biết võ công? Là cao thủ?”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Nếu biết võ công, còn ngoan ngoãn chịu trói sao?”

 

Bộ Nhượng Hành đầy vẻ nghi ngờ hỏi: “Vậy mắt của tên ngục tốt kia là thế nào?”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Bụi lớn, bị nheo mắt thôi.”

 

Bộ Nhượng Hành lộ vẻ thất vọng, nói: “Cô nương, ta và cô có lẽ phải bỏ mạng tại đây rồi.”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Đừng có lôi ta vào. Ta chưa sống đủ đâu.”

 

Bộ Nhượng Hành lại dùng ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn về phía Đường Giai Nhân, kích động hỏi: “Cô nương có diệu kế thoát thân sao?”

 

Đường Giai Nhân gật đầu.

 

Bộ Nhượng Hành vui vẻ nói: “Tốt quá rồi!”

 

Đường Giai Nhân vẻ mặt vô tội nói: “Ngươi vui cái gì chứ? Ta đi được là bản lĩnh của ta, liên quan gì đến ngươi?”

 

Bộ Nhượng Hành khiếp sợ nói: “Cô nương, lời không thể nói như vậy. Ta và cô...” Nhìn trái nhìn phải một cái, hạ thấp giọng, cẩn thận từng li từng tí nói, “Ta và cô coi như là chỗ quen biết cũ. Cô nương sao nỡ bỏ mặc tại hạ?”

 

Đường Giai Nhân lộ vẻ khó hiểu, hỏi: “Ý gì? Hai ta sao lại thành người quen rồi?”

 

Bộ Nhượng Hành nói: “Cô nương, người sáng mắt không nói chuyện mờ ám. Chất liệu bộ váy này của cô nương cực tốt, chỗ cổ áo còn đính một vòng hạt châu màu, tại hạ nhận ra mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đường Giai Nhân lắc đầu cười, nói: “Từ bao giờ mà người trong giang hồ còn học được cách nhìn áo nhận người thế? Bộ váy này của ta, là mua lại từ tay một con bé. Nó nói chị gái c.h.ế.t rồi, muốn bán váy để có tiền mua cỗ quan tài mỏng cho chị gái hạ táng.” Nhướng mày, “Sao, ngươi quen hai chị em đó à?”

 

Bộ Nhượng Hành hơi ngẩn ra, chuyển sang lắc đầu như trống bỏi, miệng nói liên thanh: “Không quen không quen...”

 

Đường Giai Nhân bước bước ép sát, hỏi: “Không quen? Không quen hai người đó, sao ngươi lại nhận ra ta?”

 

Bộ Nhượng Hành nói không lại Đường Giai Nhân, đành phải chịu thua, ngậm miệng.

 

Đường Giai Nhân hừ lạnh một tiếng, hít sâu một hơi, từ giữa hai thanh song gỗ thò đầu và chân ra.

 

Bộ Nhượng Hành trợn to mắt, nhìn Đường Giai Nhân vượt ngục.

 

Không ngờ, bộ n.g.ự.c của Đường Giai Nhân thực sự có chút hoành tráng, lại bị kẹt giữa hai thanh gỗ, không ra được.

 

Đường Giai Nhân xấu hổ rồi.

 

Lúc này, tiếng bước chân truyền đến, hiển nhiên lại có người xuống địa lao.

 

Đường Giai Nhân tốn bao sức lực mới lùi lại được vào trong lao, đưa lưng về phía Bộ Nhượng Hành, nhe răng trợn mắt xoa xoa n.g.ự.c.

 

Tiếng bước chân dừng lại bên ngoài phòng giam của Đường Giai Nhân, giọng nói của A Phan vang lên, ồm ồm nói: “Tiểu nương t.ử, ngươi sắp bị c.h.é.m đầu rồi.”

 

Đường Giai Nhân không quay đầu lại, không thèm để ý đến A Phan.

 

A Phan cười hắc hắc, tiếp tục hỏi: “Sợ không?”

 

Đường Giai Nhân vẫn không để ý đến người ta.

 

A Phan tỏ ra vô cùng bực bội, nói: “Ngươi nếu cầu xin công t.ử nhà ta, may ra còn nhặt lại được cái mạng hèn.”

 

Đường Giai Nhân không động đậy cũng chẳng nói năng.

 

A Phan đột nhiên vung nắm đ.ấ.m, đập mạnh lên song gỗ. Thanh gỗ to bằng cổ tay bị hắn đập gãy thành hai đoạn trên dưới, phần giữa dài chừng hai ngón tay vỡ vụn thành bã. Hắn giận dữ nói: “Đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!”

 

Đường Giai Nhân đến một cái biểu cảm cũng lười cho.

 

A Phan giận đùng đùng bỏ đi.

 

Đường Giai Nhân xoay người, lần nữa nghiêng người chui ra từ giữa hai thanh gỗ. Lần này, nhờ công lao cú đ.ấ.m kia của A Phan, n.g.ự.c của nàng cuối cùng cũng có thể ung dung đi qua.

 

Bộ Nhượng Hành mắt thấy Đường Giai Nhân thoát khốn, vội nói: “Mang ta theo, mang ta theo với...”

 

Đường Giai Nhân nhướng mày nói: “Cần ngươi làm gì?”

 

Bộ Nhượng Hành đáp: “Tiểu nhân là đại phu, có thể giúp khám chút bệnh vặt.”

 

Đường Giai Nhân tiếp tục đi về phía trước.

 

Bộ Nhượng Hành vội nói: “Tiểu nhân thân thể cường tráng, có thể giúp cô nương chạy vặt, vác hành lý.”

 

Đường Giai Nhân tiếp tục đi.

 

Bộ Nhượng Hành trở mặt, uy h.i.ế.p nói: “Cô không mang ta chạy, ta sẽ hô hoán đấy!”

 

Đường Giai Nhân quay đầu, đi đến trước mặt Bộ Nhượng Hành, lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, đột nhiên thò tay vào khe hở song gỗ, bóp c.h.ặ.t cổ Bộ Nhượng Hành.

 

Bộ Nhượng Hành hoảng hốt lo sợ, muốn né tránh, lại không cách nào dùng sức.

 

Đường Giai Nhân hỏi: “Ngươi là ai?”

 

Bộ Nhượng Hành vẻ mặt đau đớn, đưa tay gỡ tay Đường Giai Nhân.

 

Đường Giai Nhân lại dùng sức, sức lực của Bộ Nhượng Hành trong nháy mắt bị rút cạn, hai tay vô lực buông thõng, khuôn mặt biến thành màu gan heo.

 

Đường Giai Nhân mày mắt lạnh lùng, trầm giọng quát: “Hỏi ngươi lần cuối, ngươi là ai? Nói dối, ta lấy cái mạng nhỏ của ngươi!”

 

Bộ Nhượng Hành đảo tròng mắt, ra hiệu mình có lời muốn nói.

 

Lúc này, lại có tiếng bước chân truyền đến.

 

Đường Giai Nhân sợ Bộ Nhượng Hành nói nhiều, dứt khoát dùng sức, bóp hắn ngất xỉu. Nàng xoay người trở lại phòng giam, lẳng lặng đứng đó.