Mỹ Nam Bảng

Chương 832: Quả Thật Tra Ra Có Người Này



 

Giang hồ? Giang hồ thì có cái gì đáng để kể chứ? Nàng lăn lộn giang hồ chưa tới hai năm, vậy mà đã rước lấy bao nhiêu là rắc rối. Đối với Đường Giai Nhân mà nói, giang hồ quả thực đồng nghĩa với rắc rối. Bất quá, nếu Vương phi đã muốn nghe, nàng đành bịa ra vài câu chuyện kể cho bà ta vậy.

 

Đường Giai Nhân nửa thật nửa giả kể lại con đường hành tẩu giang hồ của mình, chủ yếu là bán t.h.ả.m kể khổ, tiện thể thêm thắt vài đoạn tấu hài, nỗ lực đắp nặn ra hình tượng một tiểu hiệp nữ tích cực lạc quan.

 

Khi nàng thao thao bất tuyệt kể chừng một canh giờ, Tề ma ma rốt cuộc cũng ôm một xấp sổ sách dày cộp trở lại. Bà ta ghé sát vào bên người Vương phi, lật ra một trang trong cuốn sổ, thấp giọng nói: “Vương phi, lão nô tìm được ba danh tỳ nữ, có thân thế tương tự với người mà Vận Bút nói tới. Qua quá trình lão nô rà soát, nữ t.ử này là giống nhất.” Vừa nói, bà ta vừa đưa cuốn sổ đến trước mắt Vương phi.

 

Đường Giai Nhân lập tức sáp tới, thò đầu ra nhìn.

 

Vương phi liếc Đường Giai Nhân một cái, ngược lại cũng không nói gì.

 

Đường Giai Nhân đọc: “Lý Đái Đệ, mười hai tuổi vào phủ, thân thế trong sạch, bán mình làm nô, được mười lạng bạc. Mẹ ruột ốm đau nằm liệt giường đã lâu, cha ruột nghiện c.ờ b.ạ.c thành tính, ba đệ đệ còn nhỏ tuổi. Nhà ở căn nhà đất thứ năm đếm từ trái sang trên con phố thứ ba Hợp Tây Vĩnh Bình. Hiện là tỳ nữ nhị đẳng trong Tri Thu Các, đổi tên thành Sơ Dung.” Nàng vươn ngón tay chỉ vào dấu chéo màu đỏ kia, hỏi: “Cái này có ý gì?”

 

Tề ma ma đáp: “Đã c.h.ế.t.”

 

Đường Giai Nhân tiếp tục đọc: “Ngày mười sáu tháng bảy, vì xảy ra cãi vã với người khác, thắt cổ tự vẫn.”

 

Đường Giai Nhân nhẩm tính ngày tháng, chính là Tiểu Hợp, à, nhầm rồi, là Sơ Dung, chính là ngày thứ hai sau khi Sơ Dung tới tìm nàng gửi gắm chuyện hậu sự.

 

Tam Hỉ nói, không có người này. Hóa ra không phải là không có người này, mà là tên gọi không khớp, hơn nữa… người này căn bản không hề hầu hạ trong viện của Tam Nương.

 

Nếu không phải nàng đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ hỏi đến chỗ Vương phi, e rằng vẫn chưa biết được một phần sự thật này đâu.

 

Đường Giai Nhân hỏi: “Thi thể của nàng ấy đâu?”

 

Tề ma ma nhìn về phía Vương phi.

 

Vương phi gật đầu.

 

Tề ma ma đáp: “Trùng hợp là, đúng cái ngày nàng ta thắt cổ, cha nàng ta say khướt tới tìm nàng ta đòi bạc, biết được con gái đã c.h.ế.t, liền làm ầm ĩ một trận nhỏ, bị quát mắng một trận, liền thành thật nhận bạc, mang t.h.i t.h.ể đi rồi.” Hơi ngừng lại một chút, bà ta tiếp tục nói: “Ngày hôm sau, gã đó lại mang theo một thân đầy mùi rượu tới tìm con gái đòi bạc. Đàn ông của lão nô làm việc ở phía trước, thấy gã vừa c.h.ế.t con gái cũng đáng thương, nhưng cũng giận gã không biết nặng nhẹ tốt xấu, liền dọa nạt gã hai câu, lại nhét cho gã chút bạc, dọa rằng nếu gã còn dám tới làm loạn, sẽ nhốt gã vào đại lao, lúc này mới đuổi được người đi.”

 

Đường Giai Nhân ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy chuyện này trở nên khá vi diệu rồi đây. Nàng nói với Vương phi: “Nếu đã biết nhà nàng ấy ở đâu, nô tỳ đi trả lại bạc ngay đây.”

 

Vương phi nói: “Chuyện này ngươi đừng quản nữa. Ma ma sai người, đem đồ riêng của Sơ Dung đưa về đi.”

 

Đường Giai Nhân vừa nghe sao có thể được, lập tức nói: “Không được đâu ạ. Đã là nô tỳ hứa với Sơ Dung, thì không thể mượn tay người khác. Nếu không… nếu không nàng ấy trách nô tỳ thì phải làm sao? Gan của nô tỳ nhỏ lắm.”

 

Vương phi bắt đầu lần tràng hạt trong tay, không nói thêm lời nào.

 

Tề ma ma nói: “Vương gia có lệnh, mấy ngày nay không cho phép người trong phủ tùy ý ra vào.”

 

Đường Giai Nhân lúc này mới chịu im hơi lặng tiếng, nói với Vương phi: “Nô tỳ không làm phiền Vương phi nữa.” Nhấc chân liền đi ra ngoài.

 

Ánh mắt Vương phi rơi trên bóng lưng Đường Giai Nhân, nhìn theo nàng ra khỏi viện.

 

Tề ma ma dường như muốn nói gì đó, nhưng thấy Vương phi nhắm mắt lại, bắt đầu tụng kinh, liền biết điều ngậm miệng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Giai Nhân ra khỏi Khuynh Tuyết Lâu, lại quay đầu nhìn thoáng qua, phát hiện thái độ của Vương phi đối với mình có chút kỳ quái. Nếu nói Vương phi vốn dĩ bình dị gần gũi như vậy, nàng là không tin đâu. Vương phi bảo Tề ma ma kể rõ mọi chuyện liên quan đến Sơ Dung cho nàng nghe, để nàng biết được lợi hại trong đó, nhưng thực tế, bà ta hoàn toàn không cần thiết phải giải thích những thứ này với một tỳ nữ nhị đẳng. Lẽ nào, Vương phi cũng giống như Một nhúm lông trắng, thấy nàng là một nhân tài, cho nên muốn dùng nàng làm vài chuyện chọc tức người ta đến c.h.ế.t mới thôi?

 

Ây da, Vương phi có lẽ vẫn chưa biết, đứa con trai cưng của bà ta đã c.h.ế.t không thấy xác rồi.

 

Đường Giai Nhân nghĩ đến Thế t.ử, đột nhiên nghĩ ra một cách có thể ra khỏi phủ. Chiến Thương Khung và Vũ Thiên Quỳnh sau khi hợp lực g.i.ế.c Thế t.ử, chẳng phải đã phát hiện ra một mật đạo thông ra bên ngoài sao? Nàng có thể đi ra từ đó nha!

 

Nghĩ đến đây, Đường Giai Nhân không kịp chờ đợi đi tìm Chiến Thương Khung. Đối với cái tát tối qua, nàng dường như đã quên sạch sành sanh rồi.

 

Mắt thấy thời gian đã trễ, nàng bước đi như gió cuốn, ở chỗ rẽ đụng phải một người, trực tiếp tông người nọ bay ra ngoài.

 

May mắn thay, bên cạnh người nọ có một nha đầu nhất đẳng trông rất lợi hại đi theo, trực tiếp vớt lấy người, đỡ cho vững.

 

Đường Giai Nhân định thần nhìn lại, người bị nàng tông bay, dĩ nhiên lại là Tập phu nhân!

 

Tập phu nhân ở trong phủ Nhị vương gia giống như một người tàng hình, trước nay không tranh không giành, nhưng cũng không ai dám giẫm đạp bà. Suy cho cùng, Nhị vương gia luôn tới phòng bà ngồi một lát, uống vài chén trà thơm. Phần ân sủng này, mấy năm nay chưa từng đứt đoạn.

 

Tập phu nhân vốn dĩ thân thể mỏng manh, sau khi bị đụng trúng, một tay vuốt n.g.ự.c, hồi lâu vẫn chưa thở lại được.

 

Nha đầu lợi hại lạnh mặt lên tiếng: “Nha đầu ở đâu ra, sao lại lỗ mãng như vậy!”

 

Đường Giai Nhân biết là mình không đúng, nhưng đối mặt với Tập phu nhân, nàng luôn cảm thấy trong lòng rất gượng gạo, cho nên không hề mở miệng xin lỗi, mà vắt chân lên cổ bỏ chạy.

 

Nha đầu lợi hại vươn tay định tóm Đường Giai Nhân, không ngờ tới là, lại không tóm được nàng.

 

Nha đầu lợi hại trơ mắt nhìn Đường Giai Nhân chạy mất hút như một làn khói, lúc này mới thu hồi ánh mắt, thấp giọng nói với Tập phu nhân: “Đó là một nha đầu có khinh công rất giỏi.”

 

Tập phu nhân gật đầu, buông tay ra, thoạt nhìn không có gì khác thường, tiếp tục phe phẩy quạt tròn chậm rãi bước đi.

 

Sau khi Đường Giai Nhân chạy được một đoạn, mới dừng bước, có chút ảo não vì mình lại lâm trận bỏ chạy, nàng uy vũ như vậy, đáng lẽ phải xông lên… Thôi bỏ đi, nàng cũng chưa làm rõ Tập phu nhân kia và Vũ Thiên Quỳnh rốt cuộc là quan hệ gì. Nói là tình nhân ư, có chút manh mối, lại không giống lắm; nói là huynh muội ư, hai người lớn lên lại chẳng giống nhau chút nào.

 

Ngờ vực… Vũ Thiên Quỳnh và Tập phu nhân có quan hệ gì, thì liên quan gì tới mình?

 

Đường Giai Nhân lắc đầu, vô cùng dứt khoát ném hai người ra sau đầu, đường hoàng đi tới trước viện của Chiến Thương Khung, lúc này mới nhớ ra tối qua ngoài cái tát kia dường như còn xảy ra rất nhiều chuyện không thể miêu tả, ví dụ như m.ó.c m.ắ.t, đá đũng quần, đập vò rượu vân vân.

 

Nhưng mà, Đường Giai Nhân tin rằng, Chiến Thương Khung chính là con gián đ.á.n.h không c.h.ế.t, chút vết thương nhỏ nhoi có đáng là gì!

 

Nàng hít sâu một hơi, bước vào trong viện.

 

Phương Hắc T.ử đang luyện kiếm trong viện, khi nhìn thấy Đường Giai Nhân, bước chân rõ ràng loạn đi một nhịp.

 

Đường Giai Nhân híp mắt cười, đẩy cửa phòng ra, bước vào trong.

 

Trong phòng, Chiến Thương Khung quần cởi một nửa, nửa quỳ trên giường, chổng m.ô.n.g, vặn eo, đội một cái đầu to đùng, đang vén vạt áo, định bôi t.h.u.ố.c lên m.ô.n.g mình.

 

Cảnh tượng này, có chút xấu hổ nha.