Nói là mảnh giấy, thực chất lại là một chiếc lá cây.
Trên lá cây có một câu nói, được đ.â.m bằng kim thêu, mấy chữ đơn giản, lại khiến Nhị vương gia nhìn đến xuất thần.
Lục ở Minh Sơn Đình ngoài thành.
Lục ở Minh Sơn Đình ngoài thành? Lục là ai, tự nhiên là chỉ Đoan Mộc Diễm.
Đoan Mộc Diễm quả thực chính là một tâm bệnh lớn nhất của Nhị vương gia.
Hắn biết, nếu không phải mắt của Đoan Mộc Diễm có vấn đề, lão hoàng đế là muốn truyền ngôi vị cho hắn. Suy cho cùng, Đoan Mộc Diễm là do ông ta và Liên phi sinh ra. Mà Liên phi, lại là tình yêu chân thành nhất trong đời này của lão hoàng đế. Lúc trước, Liên phi xảy ra chuyện dâm loạn cung đình kia, lão hoàng đế trong cơn thịnh nộ, đã nhốt người lại, nhưng không hề xử t.ử người hay đày vào lãnh cung, có thể thấy là thật lòng không nỡ. Không ngờ, đêm đó xảy ra hỏa hoạn, ngay cả thời gian để lão hoàng đế điều tra rõ ràng cũng không để lại. Có lẽ thứ không có được luôn là thứ tốt nhất, lão hoàng đế sau khi ngẫm lại biết mình bị người ta tính kế, nhưng lại có thể làm gì được? Những người biết chuyện đều c.h.ế.t không đối chứng, ngay cả đứa con ra khỏi cung dạo chơi của ông ta, cũng mất liên lạc.
Nay Đoan Mộc Diễm trở về bên cạnh ông ta, ông ta sao có thể không mừng rỡ như điên?
Nếu không phải Đoan Mộc Diễm xảy ra tai nạn, biến thành kẻ mù lòa, lão hoàng đế nhất định sẽ giao giang sơn cho hắn. Cũng may Đoan Mộc Diễm là một kẻ mù lòa, nếu không căn cơ không vững như hắn, sau khi hồi cung khó mà sống sót.
Khoảng thời gian trước, Nhị vương gia liên thủ với người của Chiến Ma Cung, muốn nhổ cỏ tận gốc Đoan Mộc Diễm. Người này cũng quả thực bặt vô âm tín, giống như bốc hơi khỏi thế gian vậy. Nhưng càng như vậy, lòng Nhị vương gia lại càng không yên ổn. Quả nhiên, hôm nay đã có người báo tin cho hắn, nói Đoan Mộc Diễm đang ở Minh Sơn Đình ngoài thành.
Người này là ai? Tại sao lại báo tin cho hắn? Tại sao có thể báo tin cho hắn trong Vương phủ canh phòng nghiêm ngặt? Càng nghĩ càng thấy sợ.
Nhị vương gia nói với tiểu tư Văn Thanh: "Ra ngoài, gọi công t.ử tới đây."
Tiểu tư Văn Thanh vội vã vâng dạ, ôm cái trán đang chảy m.á.u, đi ra ngoài.
Chỉ một lát sau, Đoan Mộc Hạ đã tới.
Nhị vương gia đưa chiếc lá cho hắn, nói: "Trong Vương phủ chỗ nào cũng lọt gió, vi phụ ngủ không yên giấc rồi."
Đoan Mộc Hạ lập tức bày tỏ thái độ: "Nhi thần lập tức tăng cường phòng vệ, đồng thời phái nhân thủ, thăm dò người này."
Nhị vương gia suy nghĩ một chút, nói: "Con đi đưa chiếc lá này cho Chiến Thương Khung. Đợi hắn ra khỏi phủ..." Ánh mắt hơi nheo lại, "Lập tức đưa Vận Bút đến Họa Mi Các. Đêm nay, bản vương muốn thiết yến Thái t.ử cùng say."
Đoan Mộc Hạ hơi sững sờ, đáp: "Rõ."
Nhị vương gia nhìn ra sự chần chừ của Đoan Mộc Hạ, nói: "Hạ nhi, đợi con đứng trên cao, mọi nữ t.ử trên thế gian đều tùy con sủng hạnh. Con sẽ phát hiện, một bông hoa dù đẹp đến đâu, cũng chỉ là món đồ chơi trong chốc lát rồi sẽ chán ghét. Mà con, lại chưa bao giờ thiếu các loại hoa khoe sắc đua hương."
Đoan Mộc Hạ nói: "Tạ phụ vương chỉ giáo. Hài nhi ghi nhớ trong lòng, sẽ không vì nữ sắc mà làm lỡ đại sự của phụ vương."
Nhị vương gia nói: "Trời không còn sớm nữa, đi bố trí đi."
Đoan Mộc Hạ vâng dạ, xoay người rời đi, đi đến viện t.ử của Chiến Thương Khung, giao chiếc lá kia cho Chiến Thương Khung.
Chiến Thương Khung đặt chiếc lá lên môi, thổi vài điệu quỷ khóc sói gào, sau đó cười nói: "Được. Chuyện này là do thuộc hạ của Chiến mỗ sơ suất, luôn phải có một sự kết thúc." Đúng vậy, giày vò lâu như vậy, quả thực nên có một sự kết thúc rồi. Hắn lăn lộn giang hồ quá lâu, sắp quên mất mình là ai rồi.
Chiến Thương Khung đứng dậy khỏi ghế đá, nói với Đường Giai Nhân đang nằm ngủ khò khò trong phòng: "Dậy rồi, chúng ta đi."
Đường Giai Nhân trở mình trên giường, mở mắt ra, ngáp một cái, xuống giường, thuận miệng hỏi: "Đi đâu?"
Chiến Thương Khung đáp: "Đưa nàng ra khỏi phủ chơi."
Đoan Mộc Hạ nói: "Phụ vương có lệnh, Vận Bút không được ra khỏi phủ."
Chiến Thương Khung nhướng mày nhìn Đoan Mộc Hạ, hỏi: "Vương gia là có ý gì? Nữ nhân này đã hầu hạ Chiến mỗ mấy ngày rồi, bây giờ muốn đòi lại?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đoan Mộc Hạ cười cười, đáp: "Lúc nào đưa đi, tưởng chừng phụ vương cũng không biết. Chiến cung chủ nếu thật lòng thương xót ả, chi bằng đi sớm về sớm."
Chiến Thương Khung căn bản không hề có ý định đi g.i.ế.c Đoan Mộc Diễm. Lúc này, vẫn là thả Đoan Mộc Diễm vào để ch.ó c.ắ.n ch.ó mới là đạo lý. Nhưng nếu Nhị vương gia giam giữ Đường Giai Nhân, chuyện này liền khó xử rồi, đành phải bàn bạc lại.
Chiến Thương Khung hơi suy nghĩ, trước mặt nhận lời: "Cũng được."
Trong phòng, Đường Giai Nhân rửa mặt xong, soi gương nhìn khuôn mặt hoàn hảo không tì vết của mình, trong lòng đầy rối rắm, không biết có nên tự cào ba vết sẹo ra không. Giơ tay lên, lại không nỡ ra tay. Cuối cùng, đành phải tung ra đòn sát thủ, gọi: "Hoàng đường chủ, ngươi vào đây một lát!"
Hoàng Như Ý lạch bạch chạy vào phòng, hỏi: "Chuyện gì?"
Đường Giai Nhân vươn tay ra, nói: "Cho ta mượn son phấn dùng một chút."
Hoàng Như Ý móc từ trong n.g.ự.c ra hai hộp son và một cây cọ vẽ mày, đưa cho Đường Giai Nhân.
Đường Giai Nhân vẽ ba vết cào đóng vảy lên mặt mình.
Hoàng Như Ý tặc lưỡi nói: "Mặt ngươi?!"
Đường Giai Nhân: "Suỵt..."
Hoàng Như Ý ngậm miệng.
Chiến Thương Khung bước vào phòng, đưa tay đè lên vai Đường Giai Nhân, có vẻ mờ ám nói: "Tiểu kiều kiều, ta phải ra ngoài một chuyến, lát nữa về sẽ thương nàng." Sáp đến bên tai nàng, thấp giọng nói, "Cẩn thận một chút." Đặt một nụ hôn lên tai nàng.
Lông tơ toàn thân Đường Giai Nhân dựng đứng, quay tay lại định đ.á.n.h Chiến Thương Khung.
Chiến Thương Khung biết mình có chút vô sỉ, nhưng vẫn cười né tránh. Haiz... cái điệu bộ mặt dày mày dạn này, chính hắn cũng cảm thấy mất mặt.
Đường Giai Nhân liếc nhìn cánh tay đang bó nẹp gỗ của hắn, hỏi: "Đi đâu?"
Chiến Thương Khung nói: "Không nên hỏi thì đừng hỏi." Nói thì nói vậy, nhưng lại nhét chiếc lá kia cho Đường Giai Nhân.
Đường Giai Nhân cúi đầu nhìn, ánh mắt liền run lên, ngẩng đầu nhìn Chiến Thương Khung, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng. Sự lo lắng này của Đường Giai Nhân, thực chất không phải là lo lắng cho Chiến Thương Khung, mà là lo lắng cho cục diện trước mắt.
Chiến Thương Khung hiểu lầm Đường Giai Nhân đang lo lắng cho mình, cõi lòng lạnh lẽo cứng rắn kia trong nháy mắt trở nên dịu dàng như nước. Hắn vươn bàn tay to lớn ra, xoa xoa gò má Đường Giai Nhân, dịu dàng nói: "Không cần lo lắng." Xoay người, đi ra ngoài.
Khóe môi Đường Giai Nhân giật giật hai cái, hung hăng vuốt mặt mình một cái.
Dưới sự phân phó của Chiến Thương Khung, Hoàng Như Ý và Phương Hắc T.ử thu dọn hành trang đơn giản. Chiến Thương Khung thì đi dạo sang viện t.ử sát vách, dùng chân đá văng cửa phòng Công Dương Điêu Điêu, nói: "Bản cung phải ra ngoài rồi, một chốc một lát không về được, ngươi đừng quá nhớ bản cung." Cười ha hả, xoay người rời đi. Công Dương Điêu Điêu biết, Chiến Thương Khung đây là bảo hắn, chăm sóc tốt cho Đường Giai Nhân.
Trong phòng, Hoàng Như Ý nhỏ giọng nói với Đường Giai Nhân: "Ngươi nghĩ cách ra ngoài hội họp với bọn ta. Ta cảm thấy, trời sắp biến, chúng ta mau ch.óng rời khỏi nơi này."
Trong lòng Đường Giai Nhân vừa ấm áp vừa chua xót, thầm nghĩ: Các ngươi đi theo Chiến Thương Khung, chính là muốn dính líu vào chuyện biến thiên a. Cũng không biết Chiến Thương Khung định giấu giếm bao lâu, càng không biết hắn có dự tính gì.
Vì sự chân thành của Hoàng Như Ý, Đường Giai Nhân có lòng muốn nói vài câu với Hoàng Như Ý, lại không muốn để Chiến Thương Khung biết, nàng đã dòm ngó được một số bí mật của hắn.
Suy đi tính lại, Đường Giai Nhân nắm lấy tay Hoàng Như Ý, sáp đến bên tai hắn, nói: "Ngươi làm việc gì cũng phải cẩn thận, đừng ngốc nghếch tin tưởng bất cứ ai. Đầu mọc trên cổ, không phải để làm cảnh đâu. Ừm, biết chưa?"
Cơ thể Hoàng Như Ý cứng đờ, hồi lâu, sắc mặt đột nhiên đỏ bừng. Hắn hất mạnh Đường Giai Nhân ra, dậm chân một cái, để lại một ánh mắt vô cùng phức tạp rồi bỏ chạy.
Đường Giai Nhân không hiểu ra sao.