Mỹ Nam Bảng

Chương 871: Sự Thật Về Phong Bà Tử



 

Dưới sự chú ý của Vũ Thiên Quỳnh, Công Dương Điêu Điêu được khiêng lên xe ngựa, tiễn đi rồi.

 

Sự náo nhiệt của cả viện t.ử, giống như hoa quỳnh nở rộ trong chốc lát. Nay yên tĩnh lại, vốn dĩ nên quen thuộc, lại cảm thấy trong sự yên tĩnh lộ ra vẻ cô đơn và đáng sợ.

 

Vũ Thiên Quỳnh chậm rãi ngồi xuống ghế đá, giống như một con mèo già nua, lắng nghe tiếng bước chân của t.ử thần từ từ đến gần, nhưng không hề hoảng hốt luống cuống, mà thản nhiên tận hưởng ánh tà dương cuối cùng của ngày hôm nay, nhớ lại khuôn mặt động lòng người của nữ t.ử mình yêu thương.

 

Nghĩ đến Đường Giai Nhân, hắn nhếch khóe môi.

 

Bước ra khỏi Vương phủ tối tăm không ánh mặt trời, hôi thối ngút trời, lục đục đấu đá này, tin rằng nàng sẽ sống tốt hơn. Nàng vốn dĩ là một con gấu nhỏ nghịch ngợm, đáng lý nên lười biếng qua ngày, lại cứ phải dính líu vào vũng nước đục này. Chỉ cần rời khỏi nơi đây, nàng có thể khôi phục tự do, tin rằng không ai có thể nhốt được nàng.

 

Thật tốt.

 

Vũ Thiên Quỳnh cảm thấy mọi thứ đều rất tốt. Mặc dù có rất nhiều điều chưa biết, cùng với từng sự nghi hoặc, nhưng như vậy đã rất tốt rồi. Hiểu càng nhiều, càng lún sâu vào vũng bùn. Nếu không bận tâm, trái tim này mới được vui vẻ.

 

Vũ Thiên Quỳnh cảm thấy hơi buồn ngủ, dứt khoát gục xuống bàn đá một tay chống đầu, chợp mắt một lát.

 

Cử động này, làm động đến vết thương. Nhưng hắn hoàn toàn không bận tâm. Hắn chính là một người bùn, chỉ cần bùn vẫn còn, một hơi thở vẫn còn, thì vẫn có thể gian nan sống tiếp. May mà, sự gian nan này không cần phải chịu đựng quá lâu nữa.

 

Bảy ngày, bảy ngày sắp đến rồi.

 

Bên kia, Đường Giai Nhân bị đưa về phía cửa sau, trên đường đi sượt qua Tiêu Như Nhi.

 

Ánh mắt Tiêu Như Nhi nhìn Đường Giai Nhân, dường như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói.

 

Đường Giai Nhân quay đầu nhìn Tiêu Như Nhi một cái, không dừng lại lâu.

 

Nói thật, kể từ khi Thu Giang Diễm bị xẻo thịt, nàng liền cảm thấy, ai nhìn nàng ánh mắt cũng chứa đầy ý đồ xấu.

 

Đường Giai Nhân bị nhét vào một cỗ kiệu nhỏ, mắt thấy sắp xóc nảy ra khỏi Vương phủ, Đoan Mộc Hạ lại cản kiệu lại, đi đến bên cửa sổ của Đường Giai Nhân, nói: "Chăm sóc tốt cho bản thân."

 

Đường Giai Nhân vén rèm cửa sổ lên, mở to đôi mắt đầy vẻ mê hoặc, ngoan ngoãn hỏi: "Là muốn đem ta tặng cho người khác sao?"

 

Trái tim Đoan Mộc Hạ không hiểu sao lại run lên một cái, dường như... run rẩy chạm vào một cái gai nhỏ bé nhưng sắc nhọn nào đó, nhói đau một cái. Khoảnh khắc này, hắn không biết phải nói gì cho phải, đành nói thật: "Phụ vương muốn đem ngươi tặng cho Thái t.ử." Hơi khựng lại, "Thái t.ử hoang dâm, ngươi... cẩn thận hầu hạ, chắc không đến nỗi phải chịu khổ."

 

Đường Giai Nhân cảm thấy, đây quả thực là một trò cười. Chuyến đi này của nàng, nếu chịu chút khổ cực còn coi là tốt, chỉ sợ là, Nhị vương gia có chiêu sau, sẽ khiến nàng và Thái t.ử cùng mất mạng.

 

Đường Giai Nhân ngây thơ gật gật đầu, rũ mắt nói: "Sớm biết bị tặng đi tặng lại, ta thà đi lăn lộn giang hồ còn hơn."

 

Đoan Mộc Hạ nhớ lại lúc mới gặp Vận Bút, nàng tùy ý, sống động như vậy, nhưng nay lại trở nên rụt rè e sợ như thế, trong lòng cũng có chút khó chịu. Bất quá, có khó chịu đến mấy, cũng không chống lại được sự cám dỗ của quyền thế.

 

Đoan Mộc Hạ khi đối mặt với Đường Giai Nhân, luôn có thể đào bới ra được một chút xíu lương tâm đó. Thế là, lúc Đường Giai Nhân buông rèm cửa sổ xuống, cỗ kiệu được nâng lên, hắn nói thêm một câu: "Ít nói, có lẽ có thể giữ mạng."

 

Đánh rắm!

 

Nếu như không nói chuyện là có thể giữ mạng, vậy thế gian này sao lại có nhiều sự c.h.é.m g.i.ế.c như vậy?

 

Cách duy nhất để giữ mạng, chính là mạnh mẽ hơn người khác. Mạnh mẽ đến mức, người khác không dám lấy mạng ngươi.

 

Bất quá, vì chút lương thiện nhỏ nhoi còn sót lại của Đoan Mộc Hạ, Đường Giai Nhân thò đầu ra ngoài cửa sổ, nở nụ cười với Đoan Mộc Hạ, dùng môi mấp máy không thành tiếng: "Hạ Kiên, về nhà đi." Đây là Vương phủ, không phải nhà của ngươi. Đây là địa ngục trần gian, không phải nhà của ngươi. Mang theo bạc, tránh xa nơi sắp không thái bình này đi.

 

Đoan Mộc Hạ cả người cứng đờ ở cửa sau, đợi đến khi cỗ kiệu biến mất không thấy tăm hơi, hắn mới hoàn hồn, vắt chân lên cổ đuổi theo ra ngoài cửa, nhưng... đã sớm không thấy bóng dáng giai nhân đâu nữa.

 

Nếu tiếp tục đuổi theo, hắn nhất định có thể đuổi kịp.

 

Nhưng, tại sao phải đuổi?

 

Đuổi kịp rồi thì có thể làm gì?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đoan Mộc Hạ cảm thấy mình rơi vào một loại đau khổ chưa từng có. Từng tưởng rằng, không bao giờ có được nữa, cho nên nhẫn tâm quên đi, coi như chưa từng quen biết. Nhưng... nhưng nàng lại vẫn còn sống, vẫn nhớ hắn, vẫn... vẫn khuyên hắn về nhà đi. Đúng rồi, hắn không nên quên, nàng mạnh mẽ biết bao, cho dù nàng là phong bà t.ử hay là Đường Giai Nhân, đều là sự tồn tại mạnh mẽ. Nhưng nay, bọn họ lại đứng ở thế đối lập. Đường Giai Nhân là người của Lục vương gia, còn bản thân lại là con trai của Nhị vương gia. Không có cách nào lựa chọn, không có đường lui.

 

Điều hắn có thể làm, chính là giả vờ như không biết nàng là ai.

 

Đoan Mộc Hạ ôm mặt, ngồi xổm xuống đất, không có nước mắt, nhưng không muốn gặp bất cứ ai.

 

Phong bà t.ử của hắn, lại luôn ở ngay trước mắt hắn.

 

Nhưng hắn, lại giống như bị mù mà không nhìn thấy.

 

Không phải chưa từng nghi ngờ, nhưng không biết tại sao lại vò viên những nghi ngờ đó thành cá, thả vào chậu nước nuôi lên. Mỗi ngày nhìn ngắm, thấy trong lòng vui vẻ, lại quên mất sự nghi ngờ.

 

Cái gọi là dưới đèn thì tối, có phải cũng là cùng một đạo lý?!

 

Đoan Mộc Hạ đang cười, nụ cười không thành tiếng, đau khổ, đầy hận ý.

 

Đúng vậy, hận!

 

Hắn hận Đường Giai Nhân trêu đùa hắn, hắn hận Đường Giai Nhân không luôn giữ kín bí mật này, hắn hận giữa hai người cách trở những thị phi đúng sai, hắn hận nàng ở trước mặt hắn vui đùa ầm ĩ với nam t.ử khác, hắn hận bản thân không thể quyết định vận mệnh của nàng, hận cho dù bản thân từ Hạ Kiên biến thành Đoan Mộc Hạ, cũng không thể trở thành cái cây lớn để nàng leo trèo nương tựa...

 

Thật hận!

 

Hai tên lính gác nhìn nhau, thi nhau tiến lên dò hỏi: "Công t.ử, có phải chỗ nào không khỏe không?"

 

Đoan Mộc Hạ gật đầu.

 

Hai tên lính gác định đi dìu Đoan Mộc Hạ.

 

Không ngờ, Đoan Mộc Hạ lại rút chủy thủ ra, trực tiếp đ.â.m vào bụng một người.

 

Tên lính gác còn lại trong lòng kinh hãi, đang định lùi lại, Đoan Mộc Hạ trở tay một đao, kết liễu tính mạng kẻ đó.

 

Đơn giản, không có bất kỳ động tác hoa mỹ nào, nhưng lại tàn nhẫn, không lưu tình.

 

Trên mặt Đoan Mộc Hạ b.ắ.n đầy m.á.u, hắn lại hoàn toàn không hay biết, chỉ dùng vạt áo của lính gác lau chùi vết m.á.u trên chủy thủ, hết lần này đến lần khác, cực kỳ nghiêm túc.

 

Hắn từng là Hạ Kiên, trong cái mùa hè đầy mùi hôi thối đó, hắn quen biết một nữ nhân mập mạp, sức lực mạnh mẽ nhưng lại mang lòng lương thiện. Mà nay, hắn là Đoan Mộc Diễm, không bao giờ quay lại được mùa hè đó nữa.

 

Đường Giai Nhân không c.h.ế.t, Chiến Thương Khung và Công Dương Điêu Điêu, chắc chắn biết sự thật.

 

Phụ vương của hắn lại tự cho là đúng, bảo Chiến Thương Khung đi ám sát Đoan Mộc Diễm. Ha...

 

Đoan Mộc Hạ nói dối là có thích khách, xử lý t.h.i t.h.ể của hai tên lính gác, bản thân dẫn theo tâm phúc Lưu Vũ chạy thẳng đến viện t.ử của Vũ Thiên Quỳnh, chỉ nhìn thấy Vũ Thiên Quỳnh đang chợp mắt, còn về Công Dương Điêu Điêu, đã sớm người đi nhà trống.

 

Rất tốt, rất tốt, những người này đều đi rồi, rõ ràng là quân t.ử không đứng dưới bức tường sắp đổ. Xem ra, Vương phủ này thực sự sắp sập rồi.

 

Đoan Mộc Hạ vội vã chạy đến thư phòng của Nhị vương gia, nhưng lại nuốt những lời đã chạy đến khóe miệng xuống.

 

Nhị vương gia hỏi: "Sao vậy?"

 

Đoan Mộc Hạ đáp: "Không có gì. Chỉ là muốn đến bầu bạn với phụ vương."

 

Nhị vương gia đặt cuốn sách trong tay xuống, nói: "Con có lòng rồi. Vi phụ không cần con bầu bạn, con hãy sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, đừng để xảy ra sai sót."

 

Đoan Mộc Hạ nói: "Phụ vương, hài nhi lo lắng lời nhắn trên chiếc lá kia có trá."

 

Nhị vương gia cười nói: "Con cứ yên tâm, vi phụ tự có an bài."