Mỹ Nam Bảng

Chương 901: Dùng Thực Lực Sủng Nàng



 

Đường Bất Hưu nắm tay Đường Giai Nhân, lặng lẽ rời đi cũng y như lúc đến.

 

Đường Giai Nhân dùng chân đá vào hoa cỏ, trông giống như một đứa trẻ nghịch ngợm. Nhưng thực ra, trong lòng lại chất chứa đầy tâm sự.

 

Bên tai truyền đến tiếng c.h.é.m g.i.ế.c, nghe thì có vẻ xa xăm, nhưng thực chất lại ở ngay gần đó.

 

Gió đêm mang theo mùi m.á.u tanh cứ xộc thẳng vào mũi, quả thực khiến người ta phiền lòng rối trí.

 

Sắc đêm ngàn đời không đổi, thứ thay đổi chính là lòng người.

 

Đường Bất Hưu cũng không nói gì, chỉ nương theo bước chân của Đường Giai Nhân, kiên định không dời mà bảo vệ bên cạnh nàng.

 

Đường Giai Nhân khẽ thở dài một tiếng, nói: “Trong lòng ta cũng không biết là cái tư vị gì. Mọi người vốn dĩ đều chỉ là bạn bè thôi, giúp được đến đâu thì hay đến đó. Nhưng hiện giờ thân xác m.á.u thịt này của ta, lại trở thành v.ũ k.h.í lợi hại để hắn tranh đoạt hoàng vị. Haizz…”

 

Đường Bất Hưu nói: “Trọng điểm trong mấy câu nói này của nàng, nàng có biết là gì không?”

 

Đường Giai Nhân hỏi: “Là gì?”

 

Đường Bất Hưu đáp: “Sáu chữ —— Thân xác m.á.u thịt của ta. Đã là m.á.u thịt của nàng, nàng có gì mà phải khó xử? Đoan Mộc Diễm hắn sinh ra nàng hay nuôi dưỡng nàng, tại sao phải cho hắn m.á.u? Hắn nên cảm thấy may mắn vì không trực tiếp nói muốn m.á.u thịt của nàng, nếu không… Vi sư sẽ lột sạch hắn rồi ném cho Thái t.ử, đổi một chức tổng quản nhà bếp mà làm.”

 

Đường Giai Nhân phì cười, gật đầu khen ngợi: “Quả nhiên rất có chí hướng.”

 

Đường Bất Hưu đưa tay vuốt ve mái tóc của Đường Giai Nhân, nói: “Vi sư nuôi nàng đến mức trơn láng mượt mà thế này, không phải là để cứu người khác.”

 

Đường Giai Nhân gật đầu, nói: “Đã hiểu! Ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng cho bất kỳ ai m.á.u. Nếu m.á.u của ta vô dụng thì còn đỡ, nếu thật sự có kỳ hiệu, ai cũng muốn c.ắ.n ta một miếng, vậy thì hỏng bét.” Nàng rùng mình một cái, “Nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.”

 

Đường Bất Hưu nói: “Người đời luôn có phiền não, nhưng đó không nên là phiền não của chúng ta. Con người ai cũng nên vì mình trước rồi mới vì người, như vậy mới có thể sống tốt hơn.”

 

Đường Giai Nhân gật đầu, nói: “Ta cũng nghĩ như vậy. Nhưng mấy lão hòa thượng kia lại nói, phải tiên nhân hậu kỷ (vì người trước vì mình sau).”

 

Đường Bất Hưu cười khẩy một tiếng, nói: “Lời xằng bậy. Nếu ai cũng vì người khác trước, thì người trên thế gian này đã tuyệt diệt từ lâu rồi. Nàng nghĩ xem, khi dã thú tấn công, con người vì muốn cho dã thú ăn no mà không né tránh cũng không phản kháng, kết cục cuối cùng chỉ có một chữ c.h.ế.t. Khi lũ lụt ập đến, mọi người rõ ràng có khả năng leo lên cây thoát thân, lại nhường nhịn nhau, để người khác lên trước, kết quả… đều bị c.h.ế.t đuối. Bóp méo d.ụ.c vọng bình thường của con người, nếu chỉ nhắm vào một bộ phận nhỏ thì còn khả thi. Nếu nhắm vào tất cả mọi người, đó chính là nghịch thiên. Nấm à, chúng ta chỉ là người bình thường, thuận theo ý mình là được, không cần thiết phải cắt thịt nuôi chim ưng, c.h.ặ.t t.a.y nuôi hổ dữ.”

 

Đường Giai Nhân siết c.h.ặ.t t.a.y Đường Bất Hưu, nói: “Biết rồi Hưu Hưu. Ta sẽ không làm đấng cứu thế, ta chỉ là một tiểu nữ nhân bình phàm.”

 

Đường Bất Hưu cạo nhẹ mũi Đường Giai Nhân, nói: “Nếu nàng mà bình phàm, thế gian này còn có ai đặc biệt nữa?”

 

Đường Giai Nhân cười tít mắt, vẻ mặt ngây ngô nói: “Cũng đúng ha. Ồ, phải rồi, Đoan Mộc Diễm nói nương hắn bảo hắn rằng, nếu gặp khó khăn, có thể đến Đường Môn cầu cứu. Đường Môn chúng ta và nương hắn có quan hệ gì sao?”

 

Đường Bất Hưu hỏi: “Nương hắn là ai?”

 

Đường Giai Nhân đáp: “Ta nghe hắn nhắc qua, nương hắn là Liên phi trong cung.”

 

Đường Bất Hưu quả quyết nói: “Không quen.”

 

Đường Giai Nhân nhướng mày nhìn Đường Bất Hưu, nói: “Chẳng lẽ không phải năm nào tháng nào đó, có người xuất sơn du ngoạn rồi lỡ tay cứu một cô nương nào đó sao?”

 

Đường Bất Hưu bị chặn họng, nghẹn một chút, rồi cười làm lành nói: “Vi sư bận rộn như vậy, làm gì có thời gian đi cứu người không liên quan.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đường Giai Nhân cười giả lả hai tiếng, nói: “Ha! Ha! Có người tự xưng võ công cao cường, cứ thích giúp người này giúp người kia. Lúc thì cứu Liễu Phù Sanh, lúc thì cứu Thanh Hà, chưa biết chừng thuận tay cứu luôn cả Liên phi nương nương ấy chứ.” Trong lòng thầm nghĩ: Hình như mình cũng là do hắn thuận tay cứu về.

 

Trong lòng Đường Bất Hưu sướng rên, nhưng ngoài mặt lại thở dài thườn thượt, nói: “Từng có thời niên thiếu không hiểu chuyện, cứ tưởng mình là cái thế anh hùng.” Hắn đưa tay ôm lấy eo Đường Giai Nhân, nhẹ nhàng đung đưa, “Vi sư cũng đang nghĩ, có phải vì vi sư cũng coi như đã làm vài việc tốt tày đình, nên mới có may mắn được tự tay nuôi lớn nàng hay không?”

 

Khóe miệng Đường Giai Nhân từ từ toét ra đến tận mang tai, mà vẫn chưa có dấu hiệu khép lại.

 

Đường Bất Hưu hôn lên ch.óp mũi Đường Giai Nhân, nói: “Vi sư đến giờ vẫn còn nhớ rõ cái dáng vẻ nàng b.ắ.n một bãi phân lỏng lên bụng vi sư.”

 

Khóe miệng Đường Giai Nhân cứng đờ tại một điểm, sau đó từ từ thu lại, đột nhiên lao vào Đường Bất Hưu, cùng hắn vật lộn trên bãi cỏ.

 

Đường Bất Hưu giống như một con mèo già, thỉnh thoảng lại trêu chọc Đường Giai Nhân một chút, để nàng giương móng vuốt ra cào hắn. Đợi đến khi cả hai mệt đến thở hồng hộc mới chịu dừng lại.

 

Đường Giai Nhân gối đầu lên vai Đường Bất Hưu, ngắm nhìn ánh trăng, thở hổn hển hỏi: “Hưu Hưu, chúng ta có nên nhân lúc hỗn loạn mà rời đi không?”

 

Đường Bất Hưu đáp: “Qua ngày mai rồi hãy đi.”

 

Đường Giai Nhân không hiểu, hỏi: “Tại sao phải qua ngày mai?”

 

Đường Bất Hưu đáp: “Một nhúm lông trắng và tên Thái t.ử háo sắc đang ch.ó c.ắ.n ch.ó tranh đấu dữ dội, nhưng sẽ không liều mạng một mất một còn vào lúc này đâu. Chúng ta tạm thời ở lại hậu viện của Thái t.ử, so với việc bị truy bắt bên ngoài, tự nhiên sẽ tiêu d.a.o hơn nhiều. Nhìn cái dạng bất chấp tất cả của Một nhúm lông trắng, xem ra là đã chịu kích thích gì đó. Khi nàng ở trong phủ hắn, là hữu kinh vô hiểm. Nhưng giờ mà rời đi, chắc chắn sẽ xảy ra rất nhiều yếu tố không thể kiểm soát. Đoan Mộc Hạ trong miệng nàng, cùng với Lục Khấu, Thu Giang Diễm, đều rất có khả năng trở thành những kẻ bất lợi cho nàng. Nàng lại dung hợp với Ma Liên Thánh Quả lần nữa, dung mạo và cơ thể đều thay đổi nhiều, nhưng người tinh ý chắc chắn sẽ phát hiện ra nàng chính là Đường Giai Nhân, một cô nương nhân sâm biết đi. Ai mà chẳng muốn bứt của nàng vài cái rễ, c.ắ.n một miếng m.á.u thịt?”

 

Đường Giai Nhân c.ắ.n môi dưới, nói: “Hưu Hưu nói đúng. Là ta quá bất cẩn, lúc rời khỏi phủ đệ của Một nhúm lông trắng lại gọi tên Hạ Kiên. Trước mặt quyền thế, chút tình bạn ngày xưa thì tính là cái gì?”

 

Đường Bất Hưu cười nói: “Gọi hắn thì đã sao?! Chúng ta chính là muốn để bọn hắn nhớ thương, nhưng vĩnh viễn không thể ăn được vào mồm.”

 

Tâm trạng ủ rũ của Đường Giai Nhân lập tức được Đường Bất Hưu vực dậy, nàng hất cằm nói: “Hưu Hưu nói đúng!”

 

Đường Bất Hưu hỏi: “Muốn chơi xích đu không?”

 

Mắt Đường Giai Nhân sáng lên, hỏi: “Chơi thế nào?”

 

Đường Bất Hưu chỉ vào cái cây lớn phía trước, lại chỉ vào mình, nói: “Giờ sẽ cho nàng biết chơi thế nào.”

 

Đường Bất Hưu đứng dậy, cởi áo quấn quanh hông ra, buộc vào hai cổ chân mình, sau đó nhẹ nhàng nhảy lên cây, lộn ngược người xuống một cách đẹp mắt, treo mình trên cành cây, đưa tay về phía Đường Giai Nhân, nói: “Lại đây.”

 

Đường Giai Nhân nhảy lên, giao tay mình cho Đường Bất Hưu.

 

Đường Bất Hưu đung đưa cơ thể, Đường Giai Nhân cười vui vẻ không ngớt.

 

Nhờ có tiếng đ.á.n.h nhau làm nền, Đường Giai Nhân cười đến mức không kiêng nể gì.

 

Đường Bất Hưu càng đu càng cao, tiếng cười của Đường Giai Nhân biến thành tiếng hét hạnh phúc.

 

Người ta đều nói đời người không dài, nhưng có mấy ai được cưng chiều mãi như một cô bé con?

 

Nhận nuôi Đường Giai Nhân là may mắn của Đường Bất Hưu; nhưng được Đường Bất Hưu nhận nuôi, lại là may mắn cả đời của Đường Giai Nhân.