Anh minh sao? Hoàng thượng tự xưng là người anh minh thần võ nhất thiên hạ, nại hà bị bệnh tật kéo chân, không thể hoàn thành hoài bão trong lòng. Nay, có Đường Giai Nhân, còn hơn cả linh đan diệu d.ư.ợ.c khiến ngài tinh thần gấp trăm lần!
Cho nên, bất luận thế nào, ngài cũng sẽ không thả Đường Giai Nhân rời đi.
Hoàng cung nội viện, sẽ trở thành nơi giam cầm nàng suốt đời.
Khác với những tần phi kia là, nàng sẽ nhận được ân sủng tột cùng, có được tất cả những gì nàng muốn.
Trong cung, Hoàng thượng bắt đầu bố cục, thế tất phải làm người tay nắm càn khôn.
Ngoài cung, nhóm người Thu Nguyệt Bạch đi tới nơi Đường Giai Nhân và Đường Bất Hưu tách ra, phát hiện bốn con ác khuyển đã tỉnh lại, đang gặm c.ắ.n t.h.i t.h.ể, dáng vẻ cực kỳ hung tàn.
Bọn chúng thấy người đến cũng không né tránh, lại còn muốn vồ người, nếm thử thịt tươi. Có thể thấy được, bốn con ác khuyển này ăn thịt người đã thành thói quen.
Công Dương Điêu Điêu mang theo một đội thị vệ trong cung, tổng cộng hai mươi người, để hắn tùy ý điều động. Thấy ác khuyển này, Công Dương Điêu Điêu trực tiếp nói: “G.i.ế.c.”
Các thị vệ ùa lên, c.h.é.m c.h.ế.t ác khuyển.
Chiến Thương Khung dùng mũi chân nâng mặt một môn khách lên, nói: “Đây là môn khách của Đoan Mộc Thuần, sao lại c.h.ế.t ở đây?”
Thu Nguyệt Bạch giống như không nghe thấy, nghiêm túc kiểm tra xung quanh.
Rất nhanh, hai con Hãn Huyết bảo mã buộc trên cây đã bị người phát hiện.
Chiến Thương Khung vỗ vỗ cổ ngựa, nói: “Thị vệ nói, tối qua bọn họ chính là cưỡi ngựa ra khỏi cung, xem ra hướng tìm kiếm không sai.” Hơi nhíu mày, “Chẳng lẽ những người kia, là bị Đường Bất Hưu g.i.ế.c?”
Công Dương Điêu Điêu tiếp lời: “Không phải, đại đa số người là bị đ.á.n.h lén từ phía sau.” Hắn dùng tay sờ sờ thân cây, “Ở đây có vết tích gậy gộc đ.á.n.h vào, có người đã động thủ.”
Thu Nguyệt Bạch nhặt một cây gậy từ dưới đất lên, trên gậy có dính vết m.á.u của Đường Giai Nhân. Hắn nhìn một chút, hai tay nắm lấy cây gậy, so sánh kích thước dấu tay m.á.u, cùng với độ cao khi vung gậy, cơ bản có thể xác nhận, người vung gậy là Đường Giai Nhân.
Đường Giai Nhân vì sao phải vung gậy?
Chẳng lẽ là vì có người đang tập kích nàng?
Người này là ai?
Công Dương Điêu Điêu nói: “Nhìn độ cao vung gậy, hẳn là do Giai Nhân làm.”
Chiến Thương Khung hỏi: “Nàng ấy đang đ.á.n.h ai? Có Đường Bất Hưu ở đó, cần gì nàng ấy phải động thủ?”
Công Dương Điêu Điêu nói: “Đường Bất Hưu đã tẩu hỏa nhập ma, nhưng vẫn luôn áp chế bản thân.”
Một câu nói, kinh khởi ngàn con sóng.
Chiến Thương Khung không dám tin hỏi: “Ngươi nói cái gì?!”
Công Dương Điêu Điêu nói: “Nói rồi, ngươi cũng đâu có điếc, sao nghe không rõ?”
Chiến Thương Khung nói: “Tin ta bóp c.h.ế.t ngươi không?!”
Công Dương Điêu Điêu nói: “Cứ việc thử xem.”
Thu Nguyệt Bạch ném cây gậy trong tay xuống, nói: “Ta vẫn luôn nghĩ không thông, Đường Bất Hưu không phải kẻ khát m.á.u, vì sao nhiều lần làm ra chuyện diệt môn tàn độc. Hóa ra là... tẩu hỏa nhập ma.”
Công Dương Điêu Điêu lo lắng nói: “Nếu hắn thật sự tẩu hỏa nhập ma, Giai Nhân nguy hiểm rồi.”
Thu Nguyệt Bạch quyết đoán, trực tiếp nói: “Chia nhau tìm kiếm.”
Ba người, chia làm ba đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thu Nguyệt Bạch mang theo tùy tùng của mình, Công Dương Điêu Điêu mang theo một đội thị vệ và một bộ phận người của Kỳ Hoàng Quán, Chiến Thương Khung thì mang theo nhân mã còn lại của Chiến Ma Cung, chia ra ba hướng tìm kiếm.
Đoan Mộc Diễm vội vã chạy tới, hỏi Tiêu Kính: “Chiến Thương Khung đi đường nào?”
Tiêu Kính đáp: “Đường giữa, đi thẳng lên núi.”
Đoan Mộc Diễm trầm mặc nửa ngày, cuối cùng nói: “Đi thôi.”
Sau rừng cây, là chân núi.
Các lộ nhân mã đi ngang qua chỗ Đường Bất Hưu, chạy thẳng về phía sau núi.
Ngọn núi này, Đường Bất Hưu hẳn là quen thuộc, hắn từng bị người ta dẫn lên núi, đi lòng vòng mấy ngày mới ra được. Núi này tên là Thanh Nhạc Sơn, tuy không có danh tiếng lớn, nhưng lại dễ khiến người ta mất phương hướng nhất. Biết bao người đi vào núi này, rồi không bao giờ đi ra được nữa.
Cổ họng Đường Giai Nhân đã hét đến khản đặc, khuôn mặt cọ quẹt xanh xanh đỏ đỏ, giống như con mèo hoang. Một thân y phục bị cành cây móc rách mấy đường, mười phần lam lũ. Chân trượt một cái, lại lăn thành miếng giẻ rách bẩn thỉu.
Nàng không mang theo dây quấn kinh nguyệt để thay, thậm chí đã sớm quên mất mình còn đang đến kỳ. Nàng cứ thế đi mãi, gọi mãi... cho đến khi không đi nổi nữa, cho đến khi không còn thốt ra được âm thanh nào.
Nàng ngã xuống đất, xuyên qua cành lá rậm rạp ngửa đầu nhìn trời, cảm giác bầu trời của mình đã sập xuống, đè lên n.g.ự.c, nặng nề đến mức không thở nổi.
Đường Bất Hưu quá mạnh mẽ, đến mức nàng vẫn luôn ỷ lại, chưa từng nghĩ tới mình có thể làm gì cho hắn. Nhưng đợi đến khi nàng muốn làm gì đó cho hắn, lại phát hiện bản thân vô lực đến nhường nào. Ngoại trừ m.á.u, nàng dường như chẳng có thứ gì lấy ra được; ngoại trừ m.á.u, nàng lại chẳng thể cho hắn cái gì. Nhưng mà, cho dù là m.á.u, nàng chịu cho hắn, cho hắn tất cả, cũng chẳng có tác dụng gì. Máu của nàng đối với hắn, dường như không có hiệu quả.
Lời của Công Dương Điêu Điêu chưa nói hết, nhưng nàng nhất định phải có một đáp án!
Đường Giai Nhân đứng dậy, đi về phía hướng mình đã nhận định.
Nàng muốn hồi cung tìm Công Dương Điêu Điêu, hỏi hắn xem, nàng rốt cuộc phải làm thế nào, mới có thể khiến m.á.u của mình có tác dụng với Hưu Hưu. Vì thế, nàng không tiếc bất cứ giá nào!
Ánh mắt Đường Giai Nhân kiên định, bước chân vững vàng, hoàn toàn là bộ dáng hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang.
Không ngờ, mùi m.á.u tanh nồng nặc trên người nàng, lại dẫn dụ dã thú tới.
Năm con sói, lặng lẽ bám theo nàng, ý đồ chia sẻ món ngon dụ người cực điểm này.
Đường Giai Nhân đang nghĩ tâm sự, giống như một con trâu vàng nhỏ cố chấp, căn bản không phát hiện mình đã bị bầy sói xảo quyệt để mắt tới.
Bầy sói bám theo Đường Giai Nhân một lúc, cảm thấy nhân loại này hình như đặc biệt ngốc, thế là... chặn đường nàng lại, chuẩn bị ăn một bữa no nê.
Đường Giai Nhân lúc này mới phát hiện, mình vậy mà bị sói bao vây. Nàng đảo mắt nhìn quanh bốn phía, trước tiên xác định là ba con sói, sau đó đơn giản làm quen địa hình một chút, liền nắm c.h.ặ.t độc châm, chuẩn bị đại khai sát giới!
Được lắm, chúng muốn ăn thịt nàng, nàng liền ăn thịt chúng!
Đường Giai Nhân hung hăng trong lòng, đột nhiên ra tay, tập kích vào mắt một con sói.
Trong nháy mắt, tiếng sói tru t.h.ả.m thiết vang lên.
Đường Giai Nhân bộc phát ra sức mạnh kinh người, sau khi thành công giải quyết ba con sói, đang định đi xé chân sói, đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát, có một cái móng vuốt đặt lên vai nàng.
Đường Giai Nhân đối phó với sói không có kinh nghiệm, theo bản năng định quay đầu nhìn con sói sau lưng. Nếu nàng quay đầu, con sói phía sau sẽ trực tiếp c.ắ.n đứt cổ nàng.
Nhưng may mắn là, con sói thứ năm lặng lẽ xuất hiện bên sườn Đường Giai Nhân, định c.ắ.n vào chân nàng.
Đường Giai Nhân cảm nhận được con sói thứ năm tới gần, trực tiếp đưa độc châm vào mặt con sói sau lưng, sau đó lăn một vòng tại chỗ, tránh thoát sự đ.á.n.h lén của hai con sói. Trong lúc lăn lộn, nàng phóng ra chiếc độc châm cuối cùng, b.ắ.n vào mắt con sói thứ năm.
Đường Giai Nhân lăn từ trên sườn núi xuống, một đầu đ.â.m vào một cái hố trũng lõm ngược vào trong, đầu đập vào tảng đá trong hố, ngất đi.
Cũng may, năm con sói đã bị nàng xử lý, nếu không hậu quả khó mà lường được.
Đoan Mộc Diễm nhận lấy một cái hộp từ tay thị vệ, mở ra. Một con heo bỏ túi, từ trong hộp ủn ỉn đi ra, nhìn qua dáng vẻ ngây thơ chân chất, vô cùng đáng yêu. Con heo kia không lớn, chỉ cỡ hai bàn tay, nhưng lại tỏ ra vô cùng lanh lợi, nhìn qua có vẻ rất khác biệt.